Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 216

Chương 194: Cô dám nói cô không phải muốn gả cho Kình Hiên!

Toàn thân Dụ Thiên Tuyết chấn động, thân thể có hơi cứng ngắc, ánh mắt trong trẻo nhìn thoáng qua Nam Cung Kình Hiên, cắn môi nói: “Đúng, là tôi, bác tìm Nam Cung Kình Hiên sao? Tôi kêu anh ấy nghe điện thoại.”

“Không cần, tôi tìm cô cũng giống thế!” Giọng Nam Cung Ngạo hùng hồn lộ ra sự uy hiếp không thể kháng cự.

Dụ Thiên Tuyết nghe ông ta nói như thế, trong lòng cũng hơi bình tĩnh lại, nhẹ nhàng hít một hơi lễ phép nói: “Bác nói đi.”

“Kình Hiên đang ở chỗ cô?”

“Dạ đúng!”

“Tiểu Ảnh cũng ở đó?”

Giọng của Dụ Thiên Tuyết bình tĩnh mà rõ ràng: “Vấn đề bác hỏi rất kỳ quái, Nam Cung tiên sinh, con trai của tôi không ở chỗ của tôi thì nên ở đâu?”

“Hừ!” Giọng của Nam Cung Ngạo mang theo sự tức giận: “Thủ đoạn của người phụ nữ này thật đúng là không ít! Chuyện cháu nội tôi chưa cứng rắn giành với cô ngược lại cô còn lớn lối, hiện giờ ngay cả Kình Hiên cũng bị cô quyến rũ qua bên đó!”

Dụ Thiên Tuyết liếc mắt nhìn Nam Cung Kình Hiên đang khều xương cá, mềm mỏng mà kiên định nói: “Nam Cung tiên sinh, xin đừng tùy tiện đẩy trách nhiệm lên thân người khác, người đúng là đang ở nhà của tôi, tôi đuổi cũng không đi, tôi có biện pháp gì đây?”

Cô cũng muốn phách lối một lần như thế, tóm lại, mỗi lần nói chuyện cùng với ông lão này, cô đều sẽ rất tức giận.

Nam Cung Ngạo đè cơn tức xuống nói: “Ngày mai cô để cho Tiểu Ảnh tới đây mừng sinh nhật cùng tôi, tôi có thể thư thả thêm mấy ngày cho cô, tưởng tôi không biết chuyện cô và Kình Hiên sao? Chuyện không có kết quả cô còn tranh giành làm cái gì! Đừng nên ép tôi chia rẽ các người!”

Dụ Thiên Tuyết cười lạnh: “Ý của bác là chỉ cho phép bác giành con trai của tôi chứ không cho tôi giành con trai của bác đúng không? Có phải ở trong thế giới của bác cho tới bây giờ đều ‘duy ngã độc tôn’ như vậy, nói một là một hay không? Nam Cung tiên sinh, hiện tại là xã hội có pháp luật chứ không còn là xã hội phong kiến, tư tưởng của bác có phải hơi lạc hậu hay không?”

Phía đối diện, Nam Cung Kình Hiên đang tỉ mỉ khều xương cá giúp cô, đôi mắt thâm thúy chăm chú nhìn người phụ nữ nhỏ ngồi đối diện, trong ánh mắt ưu nhã tràn đầy tình yêu say đắm cùng sự tán thưởng

“Cô đúng là không biết điều, thật sự là không biết điều!” Lửa giận của Nam Cung Ngạo cũng không thể đè nén nữa: “Cô cho rằng ở thành phố Z này cô có bao nhiêu thế lực? Kình Hiên che chở cô là đủ rồi sao? Cô có biết, ngay cả vị trí cùng sản nghiệp đều là tôi cho nó hay không! Từ bỏ nhà Nam Cung quả thật cái gì nó cũng không còn! Tôi nói rồi, đừng ép tôi ra tay với tôi, cô nuôi cháu nội của tôi năm năm tôi cũng rất cảm ơn cô, cho cô một khoản tiền cô phải đi thật xa cho tôi, hôn sự của Tình Uyển và Kình Hiên sẽ không thay đổi, Tiểu Ảnh thật sự là cháu nội của tôi cũng sẽ không thay đổi, tốt nhất, cô nên rõ ràng sự thật này cho tôi!”

Qua làn sóng điện, nghe giọng nói lạnh như băng mà hùng hậu bá đạo kia, Dụ Thiên Tuyết bị tức đến cả người cũng run run.

“Đừng nhắc tiền với tôi nữa, tôi ghét nhất chính là người cầm những

loading