Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 214

Chương 192: Có hậu quả gì mà tôi đảm đương không nổi, nói nghe thử

Ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng nóng rực, đè gáy của cô lại rồi áp xuống, hôn rất sâu lên môi cô, hôn đến khi cô hít thở không thông, mơ hồ nghe tiếng rên nhẹ của cô vang lên bên tai, cảm nhận được mấy ngón tay của cô níu chặt tây trang của mình xô đẩy mình nhưng mà đẩy không ra, bụng dưới nóng rực căng thẳng, một loại khát vọng giống như dòng điện lan tràn ra toàn thân.

“Nói yêu anh. . . . . .” Nam Cung Kình Hiên hôn cô rất sâu, trong lúc cô thở hổn hển che kín môi cô lần nữa, giày xéo cái lưỡi bủn rủn tê dại của cô, nỉ non: “Thiên Tuyết. . . . . . Nói mau. . . . . .”

Tay của Dụ Thiên Tuyết gần như muốn níu rách áo sơ mi của anh, một chút xíu hô hấp cũng không có, mặt trướng đến đỏ bừng, nhưng thỉnh thoảng anh sẽ hơi thả lỏng để cô có cơ hội thở dốc kịch liệt, nước mắt của cô cũng sắp rớt, khi giọng nói của anh vang vang bên tai giống như đầu độc thì cô nhẫn không được mà run giọng: “Em. . . . . . Yêu anh. . . . . .”

“. . . . . .” Nam Cung Kình Hiên bị ba chữ run rẩy của cô kích thích đến rên lên một tiếng, thân thể phái nam to lớn bắt đầu có chút khống chế không được, hai cánh tay ghìm thật chặt người phụ nữ nhỏ mềm mại trong ngực, nụ hôn nóng như lửa chạm sâu vào cổ họng nhạy cảm của cô.

Hai mắt anh hơi đỏ hồng, thả cánh môi cô ra trực tiếp hôn lên cần cổ nhạy cảm của cô.

Trên bàn làm việc một đống văn kiện xốc xếch, Nam Cung Kình Hiên vòng qua thắt lưng cô ôm cô đặt lên bàn, để cả người mình bao trùm lên thân thể cô, siết chặt thân thể cô, mất khống chế mà mạnh mẽ xoa nắn, nụ hôn nóng bỏng ùn ùn tới tấp.

Dụ Thiên Tuyết bị dọa giật mình, cảm thấy cả người bị một sức nặng bao trùm, hai tay cô vịn bả vai của anh trầm thấp rên khẽ, hàng mày thanh tú cau lại, chịu đựng lực đạo xoa nắn mạnh mẽ của anh, sương mù dâng lên trong mắt, nhìn trần nhà màu trắng của phòng làm việc, nghiêng đầu qua nhìn cửa sổ đang mở, có người lui tới thưa thớt, đột nhiên ý thức thanh tỉnh.

“Nam Cung Kình Hiên, đừng. . . . . .” Cô vội vàng bắt lấy cổ tay của anh, gấp gáp nói.

Nam Cung Kình Hiên cắn thịt non trên cổ cô, trong mắt bùng cháy ngọn lửa, hổn hển thở dốc, thân thể to lớn gần như hoàn toàn bao trùm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô, cảm giác được bàn tay mềm mại lạnh ngắt của cô đặt lên cổ tay mình, rốt cuộc mấy ngón tay tà tứ kia cũng chịu buông tha da thịt mềm mại trơn nhẳn bên trong bắp chân của cô, nặng nề xoa nắn mấy cái trên eo cô rồi mới buông hẳn.

Nam Cung Kình Hiên chống thân thể lên, đôi mắt thâm thúy sâu thẳm giống như màn đêm, hai tay chống ở hai bên thân thể xinh xắn, nhìn người phụ nữ xinh đẹp nhỏ nằm trên bàn làm việc, sắc mặt cô ửng đỏ, mái tóc xốc xếch, trong cổ áo còn lộ ra dấu vết bị anh giày xéo tối hôm qua.

Nhìn cô lại muốn không nhịn được.

Đưa tay kéo cô xuống từ trên bàn làm việc, để hai chân cô chạm đất, thân thể to lớn cùng hai cánh tay của Nam Cung Kình Hiên vây cô ở giữa lồng ngực và bàn làm việc, cúi đầu hôn lên môi cô.

Dụ Thiên Tuyết thở hổn hển, giật mình một cái, một lần nữa ánh mắt lại mê ly, mặc cho nụ hôn của anh xâm nhập, hai tay chạm vào lồng ngực của anh, cảm thụ được cánh tay ở thắt lưng buộc chặt, cái lưỡi mềm mại bắt đầu từ từ vũ điệu cùng cái lưỡi của anh.

“Thiên Tuyết. . . . . .” Cảm giác được sự chủ động rất nhỏ của cô, Nam Cung Kình Hiên khàn khàn kêu lên, đôi mắt chợt sáng ngời lấp lánh.

Chống trán vào trán cô, tay Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng đặt sau cái gáy mềm mại của cô, cảm thấy thời gian như dài đăng đẳng.

Đọc FULL truyện tại đây

“Gả cho anh có được hay không?” Ở trong phòng làm việc an tĩnh, giọng nói khàn khàn của anh vang lên rất rõ ràng, giống như một làn khói mù chui vào màng nhĩ của cô, khiêu khích trêu đùa thần kinh đã tê dại của cô.

“Gả cho anh. . . . . . Anh cho bảo bảo và em một mái nhà, để anh có cơ hội thương yêu mẹ con em, Thiên Tuyết. . . . . .”

Thiên Tuyết. . . . . . Theo thời gian, cái tên này tưởng chừng như đã trở thành một phần trong giấc chiêm bao hàng đêm của anh, giọng anh trầm thấp lẩm bẩm tên cô, dường như giữa cơn mộng mị mê say, vận mạng của cô và anh quấn chặt ở cùng một chỗ……

Dụ Thiên Tuyết nâng đôi mắt sáng trong lên, bên trong như có từng cơn sóng nhỏ lưu chuyển.

Hai cánh tay mềm mại quấn lấy thắt lưng to lớn của anh, quấn lấy thật chặt, giọng nói hơi run của cô vang lên bên tai anh: “. . . . . . Em có thể có được anh sao. . . . . . Anh chỉ thuộc về em và bảo bảo, em không cần bất kỳ cái gì của anh. . . . . . Chỉ cần một mình anh. . . . . .”

Đúng vậy, cô cần một bóng dáng cao lớn để có thể lệ thuộc cũng như dựa vào, chống đỡ mưa gió cho cô và con trai, ở thời điểm cấp thiết nhất cho mẹ con cô sự ấm áp, bảo hộ mẹ con cô chu toàn, cho mẹ con cô tất cả tình yêu cùng sự che chở.

Thân thể Nam Cung Kình Hiên hơi chấn động, đôi mắt thâm thúy sáng chói như một vì sao, bàn tay bưng mặt của cô, cúi đầu hôn thật sâu: “Có thể. . . . . . Em muốn cái gì cũng được. . . . . .”

Chỉ cần cô yêu anh, bất kỳ yêu cầu gì, tất cả anh đều có thể cho.

Môi lưỡi quấn quít ấm áp cùng một chỗ, nhiệt độ nóng bỏng cùng xúc cảm tê dại len lỏi ở giữa giác quan của hai người, da thịt thân thiết kéo dài sự ấm áp ôn tồn, lâu thật lâu. . . . . .

*****

Tiểu Ảnh đi ra từ cổng lớn trường tiểu học Ấu Dương, nhìn chằm chằm mấy hộ vệ mặc đồ đen trước mặt, lại thoáng nhìn dáng vẻ hồn nhiên chân chất Trình Lan Y ở bên cạnh, triệt để rối rắm.

“Hộ vệ của ông ngoại bạn thật đáng ghét!” Tiểu Ảnh rất thành thực oán trách.

Bạn nhỏ Trình Lan Y trợn to hai mắt, nắm chặt cái túi sách nhỏ, hỏi: “Sắp đến tiệc sinh nhật của ông ngoại mình, bạn có muốn đến hay không?”

“Mắc mớ gì tới mình?”

“Nhưng mà ông ngoại kêu mình mời bạn cùng đi. . . . . .”

Tiểu Ảnh nở nụ một cười âm u: “Bạn xác định là ‘mời’ mình cùng đi sao?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Bạn nhỏ Trình Lan Y nhìn nhìn mấy hộ vệ kia, thành thực nói: “Nhưng đúng là ông ngoại cho bọn họ tới bảo vệ chúng ta mà.”

Tiểu Ảnh quay gương mặt xinh đẹp qua một bên: “Mình không cần bảo vệ, mình phải ở chỗ này chờ mẹ mình, các người về trước đi!” Lồng ngực của cậu bé đập dồn dập, lui về phía sau co co rụt rụt, muốn cách xa đám người này.

“Tiểu Ảnh thiếu gia” Một người đàn ông đi tới trước mặt cậu bé, ngồi xổm xuống nói: “Nam Cung tiên sinh dặn dò chúng tôi mời cậu, ngày mai là tiệc sinh nhật, cậu được phép qua biệt thự ở một đêm, cũng tiện tiếp khách cùng tiên sinh.”

Tiểu Ảnh đổ mồ hôi, đôi mắt sáng trong nhìn chằm chằm vào anh ta, thật sự rất muốn hỏi, cháu và ông cụ kia rất thân quen sao?

“Chú, chú trở về trước đi, cháu sẽ không đi cùng mấy chú, chưa có sự đồng ý của mẹ, cháu sẽ không tùy tiện đi chơi ở nơi khác, nhất là nhà của người xa lạ.” Cậu bé cường điệu nhấn mạnh mấy chữ phía sau.

“Tiểu Ảnh thiếu gia, nhà của Nam Cung tiên sinh hẳn là cậu rất quen thuộc mới đúng. . . . . .”

“Cháu không quen biết người đã từng bắt trói cháu, cháu chán ghét còn không kịp.”

Người đàn ông cau mày, nhìn cậu bé trước mắt mà không có biện pháp nào.

Một chiếc Lamborghini dọc theo quốc lộ chạy tới, vượt qua người đàn tuấn tú, dừng lại ở trước mặt bọn họ.

Thân ảnh Nam Cung Kình Hiên mạnh mẽ rắn rỏi bước ra, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng quét qua hàng hộ vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh của nhà Nam Cung, cuối cùng ánh mắt nhu hòa rơi vào trên người Tiểu Ảnh.

“Thiếu gia!” Người đàn ông đứng dậy, hơi có chút lúng túng.

“Đưa Y Y về trước đi.” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng bỏ lại một câu, hướng về phía Tiểu Ảnh đi tới.

“Nhưng thiếu gia, tiên sinh đã dặn dò chúng tôi là nhất định phải đưa cậu bé trở về, bằng không . . . . . .” Người đàn ông do dự nói.

“Nếu không thì thế nào?” Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên lóe lên sự khát máu, xoay người nhìn chằm chằm hộ vệ sau lưng, tư thế ưu nhã mà khiếp người: “Có hậu quả gì mà tôi đảm đương không nổi, nói nghe thử.”