Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 209

Chương 187: Đoán xem là ai làm? Đoán đúng có thưởng

“Như em thấy.” Giọng của Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt, nhìn cô ta chăm chú: “Tôi cũng thấy khó hiểu, đang êm đẹp em lại cố ý muốn cho người phụ nữ kia hiểu lầm là sao, tôi nói rồi, tôi muốn đón Tiểu Ảnh vào nhà Nam Cung nhưng không thích cứng rắn giành lấy, em cũng biết, nếu như đoạt con trai của cô ấy có khả năng bức cô ấy nóng nảy, lúc đó chiêu số gì cô ấy cũng sẽ lấy ra sử dụng, dù sao tôi và cô ấy đã từng có một đoạn tình cảm, tôi không hy vọng cuối cùng lại huyên náo đến mức bế tắc như thế, nhưng em thích nhìn cô ấy ghen đến vậy sao? Hay là thích cô ấy bởi vì em mà ghen?”

La Tình Uyển trợn to hai mắt, bên trong đôi mắt trong suốt có hơi rung động, có phần không biết phải làm sao.

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô ta, khóe môi tuấn dật thoáng hiện lên nụ cười, có chút tà khí, có chút hứng thú khó nói thành lời, mang theo chút trào phúng tiếp tục ăn bữa sáng.

Trong lòng La Tình Uyển rối bời, từ đầu đến cuối tầm mắt chỉ dừng ở cổ áo khêu gợi của anh. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:dđ lê quý đôn

Hàm răng nhẹ nhàng cắn môi, hơi thở của La Tình Uyển mong manh cố phát ra tiếng nói: “Vì thế tối qua anh lấy thân thể đi an ủi cô ta sao? Chính là vì không để cho cô ta hiểu lầm?”

Hàng mi dài hơi ươn ướt run run, La Tình Uyển có phần cầm không được cái nĩa lạnh ngắt trong tay.

Nam Cung Kình Hiên nâng mắt lên, chán ghét liếc nhìn cô ta.

“Tôi không biết dỗ ngọt phụ nữ, cũng không có kiên nhẫn dỗ, em cảm thấy cách tôi giải quyết như thế nào?” Mấy ngón tay thon dài nhẹ nhàng chống cằm, nghiền ngẫm mà lạnh lùng chăm chú nhìn La Tình Uyển.

Cô gái xinh đẹp ngước mắt lên, trong đôi mắt thoáng lấp lánh sáng.

“Không phải anh nói cô ta cùng Bùi Vũ Triết đã phát sinh quan hệ, anh ngại cô ta bẩn, anh sẽ không lại muốn một người phụ nữ đã bị đàn ông khác chạm qua sao?” Cô ta thừa nhận, lòng của cô ta chỉ vì mấy vết trầy đỏ hồng này mà hoàn toàn rối loạn, đây là sự ghen ghét mãnh liệt nhất khi làm một người phụ nữ.

Nam Cung Kình Hiên quơ lấy khăn ăn bên cạnh, lau qua loa khóe miệng một chút.

“Xác thực tôi sẽ không muốn cô ấy, nhưng không đại biểu sẽ không chơi đùa cô ấy. . . . . .” Đôi mắt anh lạnh như băng nhìn vẻ mặt của La Tình Uyển, nheo mắt lại, đè nén bực bội hỏi: “Em cũng ghen?”

La Tình Uyển cảm thấy mình thật sự là không chịu nổi.

Khuôn mặt trắng nõn của cô ta càng lúc càng tái nhợt, mái tóc hơi xoăn rủ xuống, ngón tay xanh xao buông lỏng cái nĩa, cả người lộ ra sự ưu thương, cô ta phí hết tâm tư làm cho Dụ Thiên Tuyết leo lên giường của Bùi Vũ Triết, nhưng người đàn ông này vẫn có thể cùng Dụ Thiên Tuyết phát sinh loại quan hệ thân mật kia lần nữa sao?

Rốt cuộc là sai lầm ở chỗ nào? Tại sao cô ta lại cảm thấy. . . . . Vô lực thế này. . . . . .

“Em đến tìm ba tôi làm gì?” Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn thật sâu vào mắt cô ta, trong lòng lạnh lùng giễu cợt, ngoài miệng lại nhàn nhạt hỏi.

La Tình Uyển từ trong sự ưu thương bình tĩnh lại, đôi mắt mông lung khôi phục sự thư thái.

“Là bác trai chủ động tìm em, em nghĩ là chuyện đứa nhỏ ——” Giọng của cô ta có hơi khàn, không đề phòng nói thẳng: “Thật sự là em đã biết đến sự tồn tại của đứa nhỏ cùng Dụ Thiên Tuyết, sắp tới đây sẽ được đón vào nhà Nam Cung,

loading