Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 204

Chương 182: Cảm giác này quen thuộc không?

Nói xong, anh kéo Dụ Thiên Tuyết đứng dậy, bàn tay nắm chặt cổ tay cô, hướng về phía nhà trọ đi tới.

“Anh buông tôi ra. . . . . Nam Cung Kình Hiên, anh buông tôi ra!” Dụ Thiên Tuyết muốn giãy thoát, nhưng sức lực của anh lớn đến mức dọa người, xương cổ tay của cô cũng bị anh bóp vô cùng đau, rất đau.

Sau lưng đã có cảnh sát đã tới, Tiểu Ảnh vội vàng nhờ chú cảnh sát chăm sóc Bùi Vũ Triết bị thương nằm trên mặt đất, ra sức chạy một mạch đuổi theo chú hư hỏng và mẹ.

“Chú hư hỏng, chú mau buông mẹ ra, nếu không cháu báo cảnh sát!” Ở phía sau, Tiểu Ảnh phô trương thanh thế.

Nam Cung Kình Hiên quét ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu bé tuấn tú sau lưng, chỉ một ánh mắt giao hội đã hiểu ý tứ lẫn nhau, Nam Cung Kình Hiên biết đứa nhỏ này thông minh tới cực điểm, anh cũng đồng ý cách nói chuyện này giữa hai cha con, nút thắt ở trong lòng của Dụ Thiên Tuyết, chỉ có anh – Nam Cung Kình Hiên mới biết cách tháo mở.

Nháy mắt đã tới nhà trọ, dì chủ nhà cũng đang đi ra ngoài.

“Phiền dì giúp chúng tôi chăm sóc Tiểu Ảnh một lát, chúng tôi có chuyện cần giải quyết.” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng bỏ lại một câu.

Dì chủ nhà sững sờ, còn chưa kịp nói gì thì bọn họ đã bỏ lại cậu bé đi lên lầu.

“Chú!” Ở phía sau, Tiểu Ảnh kêu một tiếng.

Nam Cung Kình Hiên quay đầu lại, thấy Tiểu Ảnh đứng ở nơi khuất sáng, giơ một ngón tay lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là vẻ lạnh lùng xưa nay chưa từng có: “Cháu chỉ cho chú một cơ hội, qua lần này, chú dỗ mẹ không xong, cháu sẽ không cho cơ hội nào nữa.”

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên bốn bề dậy sóng.

Nắm thật chặt tay của Dụ Thiên Tuyết, anh siết chặt thêm mấy phần một lần nữa, nghĩ rằng, mặc kể có phải là cơ hội cuối cùng hay không, người phụ nữ này, anh đã quyết định cả đời không buông tay, ý niệm này, chết cũng sẽ không thay đổi.

Suốt dọc đường vùng vẫy về đến nhà, Dụ Thiên Tuyết giãy giụa cũng đã hết sức mệt mỏi.

“Anh còn có biện pháp nào khác không? Tôi ghét anh sử dụng bạo lực, tôi cực kỳ ghét!” Dụ Thiên Tuyết chống tay trên ghế salon, nén giận, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Nam Cung Kình Hiên, nói.

Đóng cửa phòng, Nam Cung Kình Hiên giơ một tay kéo cô vào trong ngực, tha thiết chôn mặt bên trong mái tóc của cô, ngửi mùi hương trên người cô.

“Buông tôi ra. . . . .” Giọng của Dụ Thiên Tuyết đã khàn khàn, thống khổ nhắm mắt lại, bấu víu bờ vai của anh gần như không còn hơi sức đẩy ra: “Anh không cần gạt tôi nữa, tại sao cho tôi hi vọng rồi sau đó lại tước đoạt quyền hạnh phúc của tôi? Anh có biết anh rất tàn nhẫn hay không, tôi hận anh chết đi được. . . . .”

“Anh không có. . . . .” Nam Cung Kình Hiên hít thật sâu mùi hương trên người cô, chóp mũi cùng đôi môi xuyên qua mái tóc như tơ tóc của cô chui vào bên trong dán sát cổ áo cô, liếm láp cần cổ nhạy cảm của cô: “Em đúng là người phụ nữ khó dây dưa, vĩnh viễn cũng chỉ tin tưởng những gì mình thấy, em và anh có gì khác biệt nhau? Anh hiểu lầm em, không phải em cũng hiểu lầm anh giống như vậy sao?”

“Tôi hiểu lầm anh cái gì?” Dụ Thiên Tuyết ngước mắt lên, cắn răng nghiến lợi hỏi: “Anh từng nói với tôi là muốn cùng tôi ở chung một chỗ, nói muốn hủy bỏ hôn ước, sẽ không đi tìm phụ nữ khác, anh từng nói chưa? ! Là tôi nghe lầm hay đó là ảo giác của tôi?”

“Anh đã nói. . . . .” Nam Cung Kình Hiên ngước mắt,

loading