Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 201

Chương 179: Cũng không biết là lỗi của người nào

“Ừ.” Nam Cung Kình Hiên đã hao hết kiên nhẫn, nghe cô ta nói đã chọn xong cũng hận không thể đi ngay lập tức.

La Tình Uyển nhàn nhạt cười bước tới nắm lấy cánh tay của anh.

Dưới đèn đóm sáng trưng rực rỡ, hai người bước đi trong đại sảnh, kim cương lấp lánh cũng không thể che khuất sự chói sáng khi bọn họ đứng chung một chỗ, người đàn ông tuấn lãng cao lớn, người phụ nữ xinh đẹp phong tình, cương nhu giao hòa hoàn mỹ, gây sự chú ý cho mọi người.

Vào thang máy, La Tình Uyển không quên đưa tay giúp anh sửa sang cà vạt có chút nếp nhăn.

Một người đứng trong góc tối, máy chụp hình không mở đèn flash rắc rắc, chụp lại một màn này.

Đi ra khỏi World Trade Center đồ sộ, gió mát thổi tới, theo bản năng La Tình Uyển nắm chặt cổ áo để che gió, thân hình nhỏ nhắn hơi phát run, đột nhiên cánh tay to lớn của Nam Cung Kình Hiên ôm lấy cô ta, ngăn lại bước chân của cô ta.

“…..” La Tình Uyển khó hiểu ngước mắt nhìn anh.

“Tôi đi qua bên kia lấy xe, em ở nơi này chờ là được.” Nam Cung Kình Hiên cũng không muốn cùng đi với cô ta, lạnh lùng nói.

La Tình Uyển thoáng ngẩn ra, có hơi luống cuống, anh đã đi về phía trước, La Tình Uyển lập tức theo sau, mấy bước đã đuổi theo kịp anh, đặt bàn tay nhỏ bé trắng nõn vào trong lòng bàn tay của anh nhẹ nhàng nắm chặt, nở nụ cười ngọt ngào: “Em không muốn, đứng ở nơi đó hà hơi cho ấm còn không bằng chạy tới chạy lui, em cùng đi với anh.”

Nam Cung Kình Hiên cau mày thật sâu, bước chân dừng lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta.

“Kêu em ở tại chỗ chờ thì ở tại chỗ chờ, em không nghe lời phải hay không?” Giọng của Nam Cung Kình Hiên bắt đầu không tốt.

La Tình Uyển giật mình, nhìn ra anh không vui, chỉ có thể nhẹ nhàng buông lỏng tay của anh ra.

“Được rồi, anh không nên vì một chút chuyện nhỏ mà cau mày, mặc dù cái bộ dạng kia rất tuấn tú, nhưng nhìn ra được tâm tình của anh không tốt.” Ngón tay mảnh khảnh của La Tình Uyển vuốt ve mi tâm của anh, dịu dàng cười khẽ, nói: “Em không đi là được chứ gì? Anh lái xe tới nhanh một chút, nơi này thật sự rất lạnh, em sợ là đứng lâu không được.”

Thân thể Nam Cung Kình Hiên cứng đờ, cảm giác được ngón tay đang xoa mi tâm của mình lạnh vô cùng.

Đôi mắt thâm thúy của anh nhìn chằm chằm La Tình Uyển, trong lòng chỉ có hai chữ, yêu tinh.

Nếu không phải biết cô ta còn có khả năng ẩn dấu một mặt khác ở sau lưng, suýt nữa là anh thật sự muốn không đỡ được thế tấn công của người phụ nữ này, trong cơ thể cô ta tản mát ra loại hơi thở kia….. Thật sự là có thể mê hoặc người khác.

Nhìn mặt của cô ta, không giải thích được liền liên tưởng đến Dụ Thiên Tuyết, người phụ nữ kia, chừng nào thì có thể dịu dàng như thế mà nói chuyện với anh?

Sợ là —— không có khả

loading