Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 201

Chương 179: Cũng không biết là lỗi của người nào

“Ừ.” Nam Cung Kình Hiên đã hao hết kiên nhẫn, nghe cô ta nói đã chọn xong cũng hận không thể đi ngay lập tức.

La Tình Uyển nhàn nhạt cười bước tới nắm lấy cánh tay của anh.

Dưới đèn đóm sáng trưng rực rỡ, hai người bước đi trong đại sảnh, kim cương lấp lánh cũng không thể che khuất sự chói sáng khi bọn họ đứng chung một chỗ, người đàn ông tuấn lãng cao lớn, người phụ nữ xinh đẹp phong tình, cương nhu giao hòa hoàn mỹ, gây sự chú ý cho mọi người.

Vào thang máy, La Tình Uyển không quên đưa tay giúp anh sửa sang cà vạt có chút nếp nhăn.

Một người đứng trong góc tối, máy chụp hình không mở đèn flash rắc rắc, chụp lại một màn này.

Đi ra khỏi World Trade Center đồ sộ, gió mát thổi tới, theo bản năng La Tình Uyển nắm chặt cổ áo để che gió, thân hình nhỏ nhắn hơi phát run, đột nhiên cánh tay to lớn của Nam Cung Kình Hiên ôm lấy cô ta, ngăn lại bước chân của cô ta.

“…..” La Tình Uyển khó hiểu ngước mắt nhìn anh.

“Tôi đi qua bên kia lấy xe, em ở nơi này chờ là được.” Nam Cung Kình Hiên cũng không muốn cùng đi với cô ta, lạnh lùng nói.

La Tình Uyển thoáng ngẩn ra, có hơi luống cuống, anh đã đi về phía trước, La Tình Uyển lập tức theo sau, mấy bước đã đuổi theo kịp anh, đặt bàn tay nhỏ bé trắng nõn vào trong lòng bàn tay của anh nhẹ nhàng nắm chặt, nở nụ cười ngọt ngào: “Em không muốn, đứng ở nơi đó hà hơi cho ấm còn không bằng chạy tới chạy lui, em cùng đi với anh.”

Nam Cung Kình Hiên cau mày thật sâu, bước chân dừng lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta.

“Kêu em ở tại chỗ chờ thì ở tại chỗ chờ, em không nghe lời phải hay không?” Giọng của Nam Cung Kình Hiên bắt đầu không tốt.

La Tình Uyển giật mình, nhìn ra anh không vui, chỉ có thể nhẹ nhàng buông lỏng tay của anh ra.

“Được rồi, anh không nên vì một chút chuyện nhỏ mà cau mày, mặc dù cái bộ dạng kia rất tuấn tú, nhưng nhìn ra được tâm tình của anh không tốt.” Ngón tay mảnh khảnh của La Tình Uyển vuốt ve mi tâm của anh, dịu dàng cười khẽ, nói: “Em không đi là được chứ gì? Anh lái xe tới nhanh một chút, nơi này thật sự rất lạnh, em sợ là đứng lâu không được.”

Thân thể Nam Cung Kình Hiên cứng đờ, cảm giác được ngón tay đang xoa mi tâm của mình lạnh vô cùng.

Đôi mắt thâm thúy của anh nhìn chằm chằm La Tình Uyển, trong lòng chỉ có hai chữ, yêu tinh.

Nếu không phải biết cô ta còn có khả năng ẩn dấu một mặt khác ở sau lưng, suýt nữa là anh thật sự muốn không đỡ được thế tấn công của người phụ nữ này, trong cơ thể cô ta tản mát ra loại hơi thở kia….. Thật sự là có thể mê hoặc người khác.

Nhìn mặt của cô ta, không giải thích được liền liên tưởng đến Dụ Thiên Tuyết, người phụ nữ kia, chừng nào thì có thể dịu dàng như thế mà nói chuyện với anh?

Sợ là —— không có khả năng!

Trong nháy mắt, vẻ ảm đạm giữa hai lông mày của Nam Cung Kình Hiên hơi thả lỏng, trở nên chói mắt mà tuấn lãng, ánh mắt nhìn La Tình Uyển cũng có hơi hoảng hốt.

“Lạnh thì lần sau ra ngoài mặc thêm y phục, em cho rằng phong độ có thể làm nhiệt độ sao?” Nam Cung Kình Hiên khôi phục biểu tình lạnh như băng, giọng vẫn không tốt như cũ, cởi áo ba-đơ-xuy của mình xuống, ném qua cho cô ta.

Rõ ràng lời nói cực kỳ châm chọc, La Tình Uyển ôm áo khoác của anh, nghĩ nghĩ lại cười lên: “Đương nhiên, phong độ có thể làm nhiệt độ! Phong độ của anh, xác thật là có thể cho em ấm áp.”

Gió thổi loạn mái tóc của cô ta, đứng ở trên đường, cô ta khoác áo vào, vóc người mảnh khảnh ở bên trong áo ba-đơ-xuy thật to càng lộ vẻ mảnh khảnh nhỏ bé, lúm đồng tiền như hoa, thật sự rất hấp dẫn quyến rũ.

Nam Cung Kình Hiên cau mày, không biết người phụ nữ này lão luyện như thế, dưới ánh mặt trời, quả thực là có thể rực rỡ toàn bộ thế giới.

Anh lại không để ý, một mình đi lấy xe.

Ngay tại lúc đó, Dụ Thiên Tuyết dắt Tiểu Ảnh từ ngã tư đường chầm chậm đi tới, dọc theo đường cái nơi này không có làn vạch, cô đành phải cài một nút áo khoác, cúi người ôm lấy Tiểu Ảnh băng qua đường.

Đọc FULL truyện tại đây

Tiểu Ảnh cũng đưa tay ôm mẹ, hai mắt to tròn nhìn cách đó không xa, đầu mày nhỏ hơi nhíu lại.

“Mẹ, con nhìn thấy một dì xinh đẹp nha.” Tiểu Ảnh nói bên tai Dụ Thiên Tuyết.

“Vậy à?” Dụ Thiên Tuyết đặt con trai xuống ven đường, sửa sang lại y phục của cậu bé một chút, ngón tay vuốt đầu mũi cậu bé một cái: “Dì đó xinh đẹp hơn so với mẹ?”

“Dạ!” Vẻ mặt của Tiểu Ảnh giảo hoạt, có chút nghi ngờ nhìn chằm chằm bóng dáng ở xa xa: “Thật kỳ quái nha, sao người kia lại mặc y phục của chú?”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, nhìn chung quanh một lần, cũng nhìn thấy được bóng dáng kia.

Khoảng cách rất xa, cô không có biện pháp nhìn rõ mặt của cô gái kia, chỉ cười cười, nắm tay Tiểu Ảnh muốn đi tới, ngước mắt lên lại chạm vào ánh mắt của người phụ nữ ở nơi xa kia, nhất thời Dụ Thiên Tuyết sững sờ, trong lòng xung động mãnh liệt.

—— La Tình Uyển.

Hai người phụ nữ đứng lặng im, La Tình Uyển nhìn chằm chằm người phụ nữ xinh đẹp cùng đứa bé kia, cười yếu ớt vẫy vẫy tay.

Nhớ tới lời nói có phần khiêu khích của cô ta trong buổi tiệc cùng ba phen bốn bận ép buộc cô rời đi, tâm tình của Dụ Thiên Tuyết phức tạp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lóng lánh ánh sáng, không biết nên đáp lại như thế nào, chỉ có thể thản nhiên rũ xuống hàng mi như cánh bướm, kéo chặt tay Tiểu Ảnh.

“Con có biết dì xinh đẹp đó không?” Dụ Thiên Tuyết chỉ muốn đi nhanh.

Ở bên cạnh cô Tiểu Ảnh giật mình nhảy lên, giọng điệu lạnh bạc mà tà khí: “Biết nha, mẹ không nhận ra sao?”

Dụ Thiên Tuyết có hơi kinh ngạc, chăm chú nhìn Tiểu Ảnh, cẩn thận ngẫm nghĩ, Tiểu Ảnh làm thế nào mà biết La Tình Uyển: “Con biết?”

Tiểu Ảnh gật đầu một cái thật mạnh, nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn Dụ Thiên Tuyết: “Mẹ, mấy chuyện này trên báo chí đều có viết, không phải dì xinh đẹp đó là người mẫu thời trang từ Paris trở về sao?”

Trái tim bị níu của Dụ Thiên Tuyết buông xuống, cảm thấy mình cảnh giác có hơi quá, hoá ra là như vậy .

Tiểu Ảnh nhếch cái miệng nhỏ nhắn lộ ra hàm răng trắng bóc, cực kỳ lương thiện, tiếp tục nói: “Hơn nữa còn là vợ chưa cưới của một ông chú khốn kiếp!”

Chân Dụ Thiên Tuyết bị vấp một cái, suýt nữa ngã nhào, xấu hổ mà lúng túng chống đỡ cơ thể nhìn Tiểu Ảnh.

Tiểu Ảnh cười vô cùng thuần khiết, tiến lên vỗ vỗ cánh tay của Dụ Thiên Tuyết: “Mẹ cẩn thận, Tiểu Ảnh không có nói gì hết nha, mẹ không nên kích động!”

“Tiểu Ảnh….. Con, con làm sao biết được?”

“Tất nhiên là con đọc báo! Chẳng lẽ mẹ không đọc? Vậy thì không trách được mẹ không biết tin tức chú khốn kiếp cùng dì xinh đẹp đã đính hôn, mẹ lại còn đang cùng chú khốn kiếp cấu kết với nhau làm việc xấu, tội lỗi ôi tội lỗi.” Tiểu Ảnh cố làm ra vẻ thâm trầm, nói.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết rung động không cách nào tưởng tượng nổi.

Hôn ước.

Hai chữ này giống như gai nhọn đâm vào lòng của cô, quả thật, cô cũng không hiểu tại sao lúc ấy mình lại tiếp nhận Nam Cung Kình Hiên, có lẽ là khi đó anh quá đỗi dịu dàng, có lẽ là mấy chữ quả quyết giải trừ hôn ước kia đả động cô, nhưng thật sự chỉ có bản thân cô mới có thể rõ ràng, tộc họ Nam Cung khổng lồ như vậy, anh muốn từ trong đó phân tranh lợi ích mà không mượn hôn nhân để bảo toàn, có biết bao nhiêu là khó khăn.

Cô đã không còn trẻ tuổi, sao lại còn có thể dễ dàng tin tưởng lời hứa hẹn cùng tình yêu của anh?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dụ Thiên Tuyết có hơi tái nhợt, cầm tay Tiểu Ảnh, cắn môi nói: “Mẹ cũng cảm thấy có lỗi, nhưng mà ——”

Cô cười khổ một tiếng: “Suy cho cùng, cũng không biết là lỗi của ai đây.”

Hết chương 179