Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 17

Chương 17: Cầu Xin Tôi, Tôi Liền Cho Cô

Nam Cung Kình Hiên không có phòng bị, bị cô hung hăng đẩy ra đụng vào hộc tủ sau lưng, tay của anh chống đỡ vách tường thân thể mới đứng vững, đến khi ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú nhất thời liền đen xuống.

Anh vốn không không muốn làm như vậy.

Sáng hôm nay phải tới Lịch Viễn thị sát, cũng do mấy ngày gần đây bị chuyện của Dạ Hi giày vò quá mức, căn bản không có thời gian xử lý chuyện sản nghiệp của gia tộc Nam Cung, chẳng qua thật là vừa vặn! Lại có thể gặp được cô ở Lịch Viễn! Ví bằng anh không làm chút gì để áp chế nhuệ khí của cô, thì anh không phải là Nam Cung Kình Hiên rồi!

Nhưng hiện tại xem ra, khắp người của cô đều là gai nhọn, không thể chạm vào!

Nam Cung Kình Hiên chậm rãi đẩy thân thể ra khỏi vách tường, giống như một đoạn phim quay chậm, gương mặt tuấn tú khiếp người từ từ nhìn chăm chú vào gương mặt nhỏ nhắn đang cố nén bi thương.

“A..…Vậy tôi là loại đàn ông như thế nào? Cô hiểu rõ sao?” Anh cười lạnh, cúi đầu nhìn cô.

Dụ Thiên tuyết tức giận đến mức muốn hôn mê, đôi mắt tràn đầy nước mắt nhìn anh, nói: “Ích kỷ, tự đại, căn bản là không biết thông cảm cũng không để ý đến cảm thụ của người khác! Anh có biết, chỉ một câu nói của anh là có thể hủy diệt bao nhiêu người không? ! Anh có biết, bây giờ tìm được một công việc nuôi sống bản thân có bao nhiêu khó khăn hay không? ! Em gái của anh mất tích anh biết sốt ruột lo lắng, vậy còn em gái của tôi thì sao? Nếu em ấy cả đời không nhìn thấy ánh sáng thì phải làm sao? ! Bệnh thần kinh..…Tôi nhịn anh đủ rồi!”

Nước mắt nóng bỏng rơi xuống, tay của cô run rẩy mở nắp sau của điện thoại di động, tháo con chip nhỏ vứt xuống trước mặt anh, cũng không thèm quay đầu lại, cất bước đi ra ngoài.

Nam Cung Kình Hiên bị cô trách mắng một trận, lại lần nữa bị cô chán ghét rời đi.

“Shit…..” Anh hung tợn khẽ nguyền rủa, sải bước đuổi theo, quả là không hiểu nổi, vì sao mỗi lần anh giận đến mức muốn bóp chết cô, cô lại ra vẻ ghét bỏ bộ dáng của anh rồi nghênh ngang rời đi!

“Dụ Thiên Tuyết…..Cô đứng lại đó cho tôi!” Một tay bắt lấy cổ tay của cô, Nam Cung Kình Hiên thô lỗ ôm cô từ phía sau lưng, cửa phòng vừa được mở một cửa thì ‘Phanh’ một tiếng, đã bị đóng lại.

“Anh buông tôi ra…..Có phải tôi quá xung khắc với anh hay không? Đi làm cũng gặp phải anh, công việc cũng gặp phải anh, tôi đâu có trêu chọc anh, anh làm gì mà mỗi lần gặp tôi đều không buông tha? !” Ở trong khủy tay anh, Dụ Thiên Tuyết vừa khóc vừa giãy dụa kể lể.

“Tôi cũng thấy kỳ quái, sao tới chỗ nào cũng gặp phải cô, lần nào cũng bị cô chọc giận gần chết!” Nam Cung Kình Hiên nghiến răng nói bên tai cô, hung ác kéo mạnh cô trở lại, không để ý cô đang vùng vẫy, anh áp thân thể cô lên tủ hồ sơ: “Đàng hoàng một chút cho tôi!”

Nhưng không ngờ, anh quá dùng lực, sức của cô lại yếu nên sống lưng bị đụng mạnh vào cái tủ ‘Phịch’ một tiếng, nhất thời cô đau đến cau mày, gương mặt nhỏ nhắn cũng trắng bệch.

“Ách..…” Mái tóc của Dụ Thiên Tuyết trượt xuống gò má, thân thể hơi co rút, tay siết chặt cánh tay của anh.

Nam Cung Kình Hiên cúi đầu thở hổn hển, nhìn gương mặt thống khổ của cô, trong đôi mắt thoáng qua một tia ân hận.

Dường như là đã quá dùng sức.

Làn da của cô trời sinh trắng ngần, vài sợi tóc rủ xuống hai bên gò má, nhìn vô cùng chọc người, đột nhiên anh rất muốn vén những sợi tóc mềm mại kia, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, hôn đôi môi anh đào…..

“Nam Cung Kình Hiên, rốt cuộc anh muốn như thế nào? !” Đôi mắt trong veo rưng rưng, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt giận dữ nhìn anh chằm chằm.

Người đàn ông kiêu căng cau mày, kinh sợ vì ý nghĩ vừa rồi của chính mình, anh hung hăng hất bàn tay nhỏ bé trắng noãn mà mình đang nắm chặt ra, chán ghét liếc cô một cái, xoay người lấy từ trong túi ra hộp thuốc lá, mở hộp lấy một điếu thuốc, bực dọc đặt lên môi rồi châm lửa.

“Cầu xin tôi.’ Anh lạnh lùng khạc ra hai chữ, khói thuốc khiến mặt anh mơ hồ: “Dụ Thiên Tuyết, không phải cô cần công việc này sao? Cầu xin tôi, tôi liền cho cô!”

Dụ Thiên Tuyết vốn đau đến mức chân mày cũng chưa giãn ra, nghe anh nói như thế lại nhíu chặt đôi mày thanh tú: “Anh…..!”

“Cô không có lựa chọn khác!” Nam Cung Kình Hiên nói chắc chắn, đôi mắt kiêu ngạo nhìn người đối diện.