Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 167

Chương 151: Cô dẫn theo con của cô rời khỏi nơi này, được hay không?

Hội diễn tấu của Bùi Vũ Triết chính thức trình diễn lần thứ hai.

Dụ Thiên Tuyết trực tiếp tặng vé mời cho hai đồng nghiệp trong công ty, cô cũng không muốn đi nghe, thôi thì nhường cơ hội cho người khác.

Liên tiếp mấy ngày, độ nóng của tin cũng chậm lại, nhưng ảnh của cô đã lan rộng, trong công ty và bên ngoài cũng lan truyền ồn ào huyên náo, có rất nhiều người hỏi han cô, cô chỉ có thể lựa chọn thái độ lảng tránh, không đáng phải trả lời.

Nhưng Dụ Thiên Tuyết cũng hiểu rõ, mấy tòa soạn báo chí truyền thông tuyên truyền mạnh mẽ tin tức kia đã bị Nam Cung Kình Hiên chèn ép đến mức không dậy nổi.

Người đàn ông này, thật sự rất quỷ dị!

Dụ Thiên Tuyết lắc lắc đầu không thèm nghĩ tới nữa, cố gắng chuyên tâm làm việc, nhưng không nghĩ tới gần tối lại nhận được điện thoại của La Tình Uyển.

“Dụ Thiên Tuyết, chào cô.” Cô ta không khách sáo, trực tiếp nói thẳng.

Dụ Thiên Tuyết nhớ dãy số này, là lần trước La Tình Uyển gọi tới, nhẹ nhàng hít một hơi nói: “Xin chào, La tiểu thư.”

Đọc FULL truyện tại đây

“Có rảnh không? Tôi ở Trà Nghệ Quán bên cạnh công ty của cô, hi vọng gặp mặt nói chút chuyện với cô.”

“Chúng ta có cái gì tốt đẹp để nói sao?” Dụ Thiên Tuyết chần chờ một chút, nâng tay nhìn đồng hồ: “Ngại quá, tôi phải đi đón Tiểu Ảnh tan học.”

“Tôi hi vọng chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện, con của cô đã bị người khác đón đi, là mẹ của Bùi Vũ Triết, cô gọi bà ấy là dì Bùi đúng không? Hội diễn tấu vừa kết thúc là bọn họ liền đi đón đứa nhỏ, họ hi vọng buổi tối cô cũng có thể đi qua, chỉ là điện thoại của cô liên tục gọi không thông.” La Tình Uyển nhẹ giọng nói, từng chữ rõ ràng, không nhanh không chậm.

Dụ Thiên Tuyết cắn môi, biết chuyện gì xảy ra bên kia điện thoại, nhưng cô vẫn không muốn nhận điện thoại của Bùi Vũ Triết.

“Còn mười phút nữa tôi mới hết giờ làm.”

“Vậy tôi chờ cô mười phút.” La Tình Uyển nhẹ giọng: “Hi vọng cô có thể đến.”

Dụ Thiên Tuyết cúp điện thoại xong bắt đầu cảm thấy quỷ dị, có lẽ La Tình Uyển muốn nói mấy lời mà lần trước đã gọi điện thoại tìm cô, chẳng qua là giữ lại đến bây giờ mà thôi —— cũng khó trách, lần trước đụng phải ở bệnh viện, tình huống giữa bọn họ quá lúng túng.

Suy nghĩ hồi lâu cũng không biết La Tình Uyển có thể nói chuyện gì cùng cô, Dụ Thiên Tuyết bỏ qua suy tư, chỉ chờ hết giờ làm việc.

Gió mát phất phơ, gần tối, Dụ Thiên Tuyết chậm rãi nặng nề đẩy cánh cửa gỗ của Trà Nghệ Quán.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tiếng chuông đung đưa đinh linh linh.

Cô liếc mắt một cái đã thấy La Tình Uyển ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, cô ta mặc một bộ y phục giả kiểu Giang Nam màu khói tựa vào ghế mây, trước mặt là tách và bình trà bằng sứ nho nhỏ, xinh đẹp đến mức làm cho lòng người rung động, đối với người phụ nữ này Dụ Thiên Tuyết vẫn có cảm giác mơ hồ không rõ, cảm thấy cô ta quá đỗi dịu dàng rộng lượng, cơ hồ không có gì mà không thể bao dung, nhưng cố tình, vẫn có một loại cảm giác rất mâu thuẫn.

Cô tương đối không thích, năm năm trước, thân phận cô là tình nhân còn cô ta là vợ chính thức, năm năm sau thì sao đây? Cô ta lại muốn làm cái gì?

“La tiểu thư, chào cô.”

La Tình Uyển từ trong trầm tư nhàn nhạt lấy lại tinh thần, đứng dậy chào hỏi, bắt tay với cô, đều nhu hòa mát lạnh giống như nhau.

Hai người ngồi xuống, La Tình Uyển mở miệng nói: “Biết cô về nước đã lâu rồi, vẫn không có cơ hội ra ngoài ngồi một chút với cô, ban đầu tôi còn rất kinh ngạc sao cô và Bùi Vũ Triết có thể cùng nhau về nước, có lẽ giữa các người đã xảy ra chuyện gì đó cho nên mới trở thành bạn bè, cô ở nước ngoài nhiều năm, ngẫm lại cũng không có gì là không thể, cô biết tôi muốn nói gì chứ?”

Đôi mắt của Dụ Thiên Tuyết trong vắt như nước, nhàn nhạt lắc đầu: “Cô nói thẳng thì tốt hơn.”

La Tình Uyển giật mình, nâng tách lên thưởng thức một ngụm trà, nhẹ giọng nói: “Tôi có thể cho cô một khoản tiền, cô dẫn theo con của cô rời khỏi nơi này, được hay không?”