Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 143

Chương 133: Dược tính không tệ, lại có thể khiến tôi không có một chút ấn tượng nào

La Tình Uyển run rẩy trong lòng anh, rõ ràng trong đôi mắt trong trẻo thoáng qua chút đau nhức.

Cô có thể không đau sao?

Cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, phải như thế nào mới chịu đựng được người đàn ông mình mến yêu, trong lúc ôm ấp cô lại kêu tên một người phụ nữ khác?

Trong thân thể Nam Cung Kình Hiên dục vọng cháy bỏng càng ngày càng kịch liệt, đôi mắt thâm thúy lóe sáng như mắt dã thú, lại đè nén không dám hù dọa người phụ nữ trong ngực, chỉ rên lên một tiếng rồi hôn cô, bồng lấy cô đi lên lầu.

Trong căn phòng rộng rãi, trên chiếc giường lớn mềm mại trắng noãn, đó là thánh địa của bọn họ.

La Tình Uyển cảm giác mình được đặt xuống giữa một đống gối mềm mại, thân thể người đàn ông này nặng nề áp xuống nhưng lại tận lực không chạm vào cô, chẳng qua là để cho cô nằm ở bên trong thoải mái hơn mà thôi, cúi đầu hôn lên khóe miệng của cô.

“Có thể đừng gạt anh nữa không?” Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên ám ách mang theo sự run rẩy, hàng mi dày đậm nhắm lại, bưng mặt của cô hôn thật sâu như một loại trân bảo, vào thời khắc này, sự đau đớn đè nén trong trái tim trào dâng, thân thể to lớn cũng hơi run rẩy: “Đó là con trai của anh phải hay không? Tiểu Ảnh là con trai của anh…… Thiên Tuyết, em làm sao sinh hạ con….. Rất đau có đúng không……”

Hơi thở của anh nóng hổi run run phả trên mặt cô, mang theo sự đau lòng kịch liệt hôn cô, từng chút từng chút, hơi thở mong manh, thậm chí khóe mắt tuấn dật cũng thấm ra nước mắt trong suốt.

Đôi mắt trong trẻo của La Tình Uyển vẫn nhìn anh, cảm giác được anh ôm chặt mình, bàn tay run run thăm dò chạm vào dưới bụng cô, cả người anh dường như đang thừa nhận sự áy náy cùng đau lòng khổng lồ, rất sợ, rất sợ làm người phụ nữ trong ngực vỡ vụn, không dám đụng vào cô, chính là đau lòng đến trái tim cũng run rẩy.

Con trai? Con trai của Dụ Thiên Tuyết.

Đôi mắt của La Tình Uyển trong trẻo mà không có nhiệt độ, cô nhớ khi đó đã từng nghe Bùi Vũ Triết thông báo là sau khi chấm dứt, anh sẽ trở về cùng với đứa bé trai ngồi ở trong xe, đứa bé kia, cô nhớ không lầm tên là Dụ Thiên Ảnh.

Thời gian đã năm năm, bây giờ, người đàn ông này lại nói đó là con trai của anh.

Năm năm trước, đứa nhỏ trong bụng Dụ Thiên Tuyết không phải đã bị chính tay anh xóa sạch rồi hay sao? !

Sắc mặt La Tình Uyển tái nhợt, vốn nên thừa nhận nụ hôn không thuộc về mình, đột nhiên nghiêng đầu qua né tránh, cẩn thận nhìn chăm chú người đàn ông hình như đã thay đổi tính tình trong nháy mắt này ——

Anh – Nam Cung Kình Hiên kiêu ngạo biết bao, lại có thể vì người phụ nữ Dụ Thiên Tuyết kia mà bỏ xuống bản thân, cưng chiều cô ta đến nước này!

Cô phải thừa nhận, bên trong nước hoa cô phun tuyệt đối có thành phần thuốc ảo giác rất mạnh, thế nhưng rõ ràng người đàn ông này tên đã lắp vào cung, lại cứng rắn chịu đựng! Khuôn mặt tái nhợt của cô dần dần chuyển đỏ hồng, đỏ hồng nóng ran, trong đôi mắt óng ánh trong suốt thoáng qua sự chua xót, hơi thở nhu tình quanh quẩn ở bên người cô, lại bù không được tảng đá nặng nề che phủ ở trong lòng cô.

Đọc FULL truyện tại đây

“Anh sẽ lấy em sao?” La Tình Uyển lạnh giọng hỏi, thừa dịp ý thức của anh không tỉnh táo, cô muốn hỏi rõ ràng chính xác: “Nếu đứa bé là con của anh, em cũng là phụ nữ của anh, anh sẽ lấy em sao?”

Cả người Nam Cung Kình Hiên cứng đờ, ý thức dần dần trở về trong đầu, gương mặt tuấn tú bởi vì vấn đề cô hỏi mà trở nên tái nhợt.

“Em muốn anh cưới em?” Giọng nói của anh ám ách không xác định.

La Tình Uyển nhẹ nhàng hít một hơi, ánh mắt nhìn thẳng vào anh: “Anh cho là sao? Nếu không anh muốn nhận con về làm cái gì? Hay anh chỉ muốn xác nhận đây là con của anh mà thôi, để cho nó làm một đứa con riêng, để cho em cả đời là một người phụ nữ không có danh phận? Vợ chưa cưới của anh có biết không? Có đồng ý không?”

Lời của cô rất bén nhọn, cô rất tin tưởng, nhất định Dụ Thiên Tuyết cũng muốn chính miệng hỏi anh như vậy.

Trong đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên gió mưa cuồn cuộn, có tình yêu khắc cốt ghi tâm, đè nén thân thể run rẩy, giọng ám ách hỏi: “Em chịu gả cho anh?”

Trong lòng La Tình Uyển hung hăng đau xót, đau đến mức cắn chặt môi của mình, nhưng vẫn không thể ngăn được nỗi đau.

“Ừ, nếu em muốn vậy thì sao?” Đôi mắt cô mát lạnh mà thê lương nhìn chằm chằm vào anh.

Thân thể Nam Cung Kình Hiên run rẩy càng lúc càng kịch liệt, sự bi thương cùng tâm tình kích động cuốn tới, anh bưng lấy mặt người phụ nữ trong ngực, nặng nề hôn lên.

La Tình Uyển thử giãy giụa, trong lúc giãy giụa nước mắt cũng chảy xuống, rõ ràng cô biết nụ hôn này không phải dành cho cô, anh kích động như thế, nhưng tình yêu đó cũng không phải dành cho cô! Cô lại cứ khăng khăng nhất định đắm chìm trong nụ hôn này, thế mà Dụ Thiên Tuyết tùy tùy tiện tiện là có thể lấy được, còn cô, đó là yêu cầu xa xỉ mà năm năm nay cũng chưa từng có được!

Những ngón tay mảnh khảnh nắm chặt drap giường, nước mắt La Tình Uyển rơi như mưa, hận đến nghiến răng, hận đến lòng chua xót!

“Đừng khóc…..” Nam Cung Kình Hiên ôm chặt cô, hôn cô thật sâu, giọng nói khàn khàn: “Thiên Tuyết đừng khóc…..”

Anh đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, chống đỡ chóp mũi khóc đến đỏ au của cô, giọng trầm thấp phát ra từ trong lồng ngực: “Em biết anh có bao nhiêu vui mừng….. Anh nhớ em hận anh, nhất định là em rất hận anh hận đến mức muốn giết chết anh….. Tại sao em đột nhiên muốn gả cho anh…..”

La Tình Uyển chấn động, lúc này mới nhận thấy mình bỏ quên điểm này, nhất định biểu hiện của cô cùng Dụ Thiên Tuyết chênh lệch quá lớn.

Trong lúc trong lòng cô run sợ, giọng nói trầm thấp của Nam Cung Kình Hiên vang lên bên tai lần nữa.

“….. Chỉ có điều không có vấn đề gì…… Thiên Tuyết, em muốn cái gì cũng được, đó là anh nợ em…..” Anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô, ánh sao tràn đầy trong đêm tối cho cô cam kết nóng bỏng cam nhất: “Chỉ cần em muốn, bất cứ cái gì anh cũng đều cho em…..”

Một giọt nước mắt nặng nề rơi xuống, La Tình Uyển đã không còn rõ ràng lắm, nước mắt đó, là của mình, hay là của anh.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Bóng đêm mông lung, cô đối xử với chính mình như thế, quả thực là so lăng trì còn đau đớn hành hạ hơn.

La Tình Uyển gắt gao bịt kín lỗ tai không muốn nghe nữa, dù người đàn ông này ôm mình nói chuyện như thế nào cô cũng không muốn nghe nữa! Đây không phải nói cho cô nghe, đều không phải! !

Nước mắt liên tục rớt xuống, trong đêm ấm áp đầu tiên, La Tình Uyển lệ rơi đầy mặt.

Một đêm nặng trĩu cứ trôi qua như thế.

*****

“Rầm rầm rầm, rầm rầm rầm!”

Sáng sớm cửa phòng sách đã bị gõ đến rung trời.

Mới vừa luyện quyền xong trở về phòng sách luyện chữ, Nam Cung Ngạo lạnh lùng ngước mắt lên, thật không biết là người nào có lá gan lớn như vậy, sáng sớm đã dám tới đây ầm ĩ!

“Ba, mở cửa, con là Dạ Hi! Con không phải tới quấy rối, ba, con có việc gấp!” Nam Cung Dạ Hi dắt con gái nhỏ của mình gõ cửa thật mạnh, đẩy đẩy Trình Lan Y: “Mau, kêu ông ngoại mở cửa.”

“Ông ngoại mở cửa…..” Giọng Trình Lan Y non nớt kêu lên, ánh mắt trong veo như nước nhìn mẹ.

Nam Cung Ngạo cau mày, đi tới, mở cửa phòng sách ra.

“Lăn tăn cái gì?” Đôi mắt chim ưng quét qua đứa con gái không có tiền đồ của mình, cả người Nam Cung Ngạo tản mát ra khí phách cường thế khiến Nam Cung Dạ Hi đứng ở cửa sợ tới mức run rẩy, vừa định nói gì đó lại nuốt trở vào trong bụng.

“Ba! Tối hôm qua chị Tình Uyển qua đêm ở nhà chúng ta, ở trong phòng anh trai!” Nam Cung Dạ Hi không để ý tới con gái nhỏ đang ở đây đã gấp gáp hò hét, ánh mắt sáng ngời sự hưng phấn.

Mí mắt Nam Cung Ngạo nặng nề nhảy lên!

Đôi mắt chim ưng quét về phía Nam Cung Dạ Hi, giọng nói trầm thấp hùng hậu vang lên: “Không biết lớn nhỏ!”

Nam Cung Dạ Hi chấn động đến run lên một cái, không biết mình đã làm sai điều gì, trơ mắt nhìn người cha nghiêm nghị của mình, vội vàng im bặt, nhưng mấy người giúp việc ngoài cửa lại ì xào bàn tán, bàn luận xôn xao, Nam Cung Dạ Hi ngẩng đầu lên, cho rằng mình làm đúng, thấy rất hãnh diện, hừ, người phụ nữ Dụ Thiên Tuyết kia trở về thì thế nào, rõ ràng chị Tình Uyển đã thật sự….. cùng anh trai!

Còn tiếp…..