Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con » Trang 126

Chương 118: Nói cho ông biết, ba cháu là ai

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô gái trẻ trung xinh đẹp trên màn hình, khuôn mặt thuần khiết không có chút khuyết điểm nào, nội tâm anh giống như bị tra khảo đánh đập.

Cô vẫn chấp nhất như thế, lần nào cũng hỏi, chị của em đâu?

Anh phải trả lời như thế nào?

“Tôi đã nói với em là cô ấy đi đến một thành phố khác, chúng tôi cũng không liên lạc nhiều, tôi cũng rất muốn gặp cô ấy.” Tiếng nói của Nam Cung Kình Hiên nhỏ dần, hàng mi dài rũ xuống, mấy chữ sau cùng có hơi khàn khàn.

“Vậy anh có thể an bài cho em trở về sao?” Dụ Thiên Nhu bỗng chốc hoảng hốt, nhìn người đàn ông có gương mặt tuấn tú mị hoặc này cô hơi đỏ mặt, cầm lấy lịch để bàn của mình nhìn nhìn một chút: “Tháng chín, tháng chín em trở về có được hay không? Nam Cung, mấy năm nay anh đã tạo điều kiện cho em đến trường, mắt em có thể phục hồi em vẫn luôn rất cảm tạ anh, chỉ có điều tháng chín này anh không cần lo lắng cho em nữa, ở trong trường em cũng đã từng đi làm, hiện giờ có để dành được chút ít, đủ để em quay về Trung Quốc an cư tìm việc làm, hiện tại em rất muốn gặp chị của em, em —–“

Dụ Thiên Nhu dừng một chút, thoáng hòa hoãn nước mắt đã dâng lên trong mắt: “Năm năm nay em không hề gặp chị, thậm chí em không biết khi đó chị làm thế nào mà có thể kiếm được một số tiền lớn cho em ra nước ngoài chữa bệnh, còn anh nữa, em cũng không biết anh là như thế nào xuất hiện, thời điểm mắt em có thể nhìn thấy thì anh chính là người đầu tiên, khi đó anh đến Mỹ thăm em, nói em có yêu cầu gì cũng có thể nói với anh, cuộc sống đều không cần lo lắng gì, nhưng anh không nói cho em biết rốt cuộc là chị của em đã đi đâu, mấy năm nay em vẫn tự nói với bản thân là chị không có sao, chỉ là anh cũng không biết phương thức liên lạc với chị ấy mà thôi, thế nhưng em cũng không thể tự lừa mình quá lâu, anh Nam Cung, em tin tưởng anh mới không hỏi đến cùng, nhưng em thật sự không nhịn được, người thân duy nhất trên thế giới này của em đã mất tích năm năm rồi phải không? Anh nói cho em biết đi!”

Trên màn hình, khuôn mặt thanh mỹ động lòng người long lanh nước mắt, cô gái nhỏ đã không kìm chế được sự kích động.

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên tái nhợt, trên cánh tay phải có cảm giác đau đớn âm ỷ.

“Em rất muốn gặp cô ấy đúng không?” Giọng nói của anh khàn khàn, trong đôi mắt thâm thúy lấp lánh ánh sáng, nhớ tới cái ngày xảy ra tai nạn xe khi nhìn thấy Dụ Thiên Tuyết, mấy ngón tay thon dài chậm rãi nắm chặt.

Dụ Thiên Nhu ngẩn ra, theo bản năng liền gật đầu, suy nghĩ một chút nói: “Anh có thể để cho em gặp chị của em rồi hả?”

Nam Cung Kình Hiên không thể nói ra, năm năm nay, anh cũng khắc cốt ghi tâm cỡ nào muốn nhìn thấy người phụ nữ kia, muốn nói rõ ràng với cô, hãy cho anh một cơ hội để anh trả lại tất cả những tội nghiệt và tổn thương đã gây ra cho cô.

“Tôi sẽ cho em gặp cô ấy, rất nhanh.” Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt bảo đảm, vầng trán tuấn dật lộ ra chút thống khổ, liếc nhìn sách vở bên cạnh tay cô: “Em còn phải ôn tập đúng không? Học bài trước đi.”

Trong mắt Dụ Thiên Nhu vẫn còn sót lại nước mắt, thấy anh muốn tắt video, nhẹ giọng nói: “Chờ một chút.”

Nam Cung Kình Hiên ngước mắt, đôi mắt thanh lãnh như đầm nước sâu nhìn về phía cô.

“Anh Nam Cung, thật xin lỗi, vừa rồi là do em kích động.” Dụ Thiên Nhu cắn cắn môi, động tác giống chị cô như đúc, đôi mắt trong trẻo nhìn anh nói: “Thật sự em không rõ lắm chuyện giữa anh và chị em là như thế nào, chỉ là cám ơn anh đã giúp đỡ em nhiều năm như vậy, sau này em trở về sẽ báo đáp anh, hết khả năng em có —– Được hay không?”

Một người con gái trẻ trung xinh đẹp, đưa ra cam kết như thế khiến cho người ta sợ hãi trong lòng.

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên lại lạnh lùng mà tái nhợt, nói đến đây, anh cũng đã không còn chịu nổi.

“Học tập cho tốt.” Nam Cung Kình Hiên gật đầu chào cô, mặt không chút thay đổi, cắt đứt loại liên lạc làm người ta hít thở không thông giữa bọn họ.

*****

Tiểu Ảnh đã tỉnh lại vài giây, ý thức như là sáng sớm muốn rời giường nhưng lại có cảm giác giãy giụa thế nào cũng không đứng lên được.

Nhưng chỉ trong mấy giây kia, đôi mắt to tròn trong sáng đã hoàn toàn thanh tỉnh.

Tiểu Ảnh trở mình một mực bò dậy, nhớ tới chuyện gì đã xảy ra, nhìn thấy mình đang ở tại một nơi xa lạ, nhưng trong phòng rất xa hoa phú quý, giống như là phòng sách, nháy mắt trong lòng cậu bé gào thét cảnh giác, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thấu và nghiêm túc, nhảy xuống giường, nhanh chóng liếc mắt nhìn bốn phía, quan sát hoàn cảnh nơi này.

Còn không biết mình đang ở đâu bị người nào bắt cóc nên không thể chạy loạn, trên trán Tiểu Ảnh rịn mồ hôi li ti nhưng lại tận lực làm cho mình trấn tĩnh, thấy trên bàn có đặt computer đang để chế độ chờ, cậu bé hai ba bước chạy tới bò lên ghế, di chuyển chuột dùng định vị GPS tìm kiếm vị trí cụ thể của mình, khi cậu bé thao tác con trỏ nhanh chóng di động, mắt nhanh nhạy thấy được mình đang ở tại Trung Quốc thành phố Z lệch về khu vực phía nam, hẳn là vùng ngoại thành!

Tiểu Ảnh từ trên ghế nhảy xuống, tiện tay cầm lấy một cái tẩu thuốc gỗ đàn hương khổng lồ nặng trĩu treo trên vách tường coi như để phòng bị, sau đó liền muốn lao ra cửa.

Còn chưa chạy ra tới cửa thì đã đâm đầu vào người vừa đi vào, ‘Bịch!” một tiếng, lực đụng mạnh khiến cho Tiểu Ảnh “A” một tiếng rồi lảo đảo té xuống, mắt thấy sẽ phải ngã xuống thảm hại, bỗng chốc được người nọ đỡ lại.

“Đã tỉnh rồi?” Người đàn ông kinh ngạc nhìn đứa bé trai tuấn tú xinh xắn nhưng lại lộ vẻ đề phòng, vui mừng một hồi, ngẩng đầu hướng về phía bên ngoài kêu: “Tiên sinh, đứa bé tỉnh….. A!”

Đột nhiên người đàn ông kêu gào bi thống một tiếng, gương mặt vặn vẹo buông cậu bé ra, liều mạng hất tay, thật là đau!

Tiểu Ảnh chau mày không chút lưu tình đập cái tẩu thuốc lên trên bàn tay đang nắm chặt cánh tay của mình, lui về sau mấy bước nói: “Tỉnh hay không mắc mớ gì tới chú! Người xấu!”

Đọc FULL truyện tại đây

Cậu bé tức giận, khuôn mặt sung huyết đỏ bừng, thừa dịp người đàn ông chưa bình tĩnh lại, mau chóng vòng qua anh ta chạy ra phía ngoài.

Nam Cung Ngạo ngồi trong phòng khách cau mày thưởng thức trà, nghe được tiếng kêu kia thì chân mày nhảy lên giật mình, ngước mắt nhìn sang, không thấy được hộ vệ vừa mới đi vào, ngược lại chỉ nhìn thấy một mình Tiểu Ảnh cầm cái tẩu thuốc khổng lồ nặng nề chạy ra, vẻ mặt nghiêm túc cùng khẩn trương.

“…..” Tiểu Ảnh thấy cảnh tượng bên ngoài phòng khách thì hít vào thở ra một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm nghiêm trang, theo bản năng lui về phía sau hai bước.

Trong phòng khách, mấy hộ vệ tư thế đứng thẳng vây quanh, mà giữa phòng khách lớn như thế trên ghế salon bằng da xa xỉ đắt tiền, một ông cụ mặt mày cứng cáp đang ngồi im, kiểu áo Tôn Trung Sơn màu xám tro, cây gậy đầu rồng gỗ đàn hương, tràn đầy khí thế.

“Các người là ai, tại sao lại dẫn cháu tới nơi này!” Giong của Tiểu Ảnh thanh thúy không sợ hãi chút nào hướng về phía bọn họ kêu to.

Nam Cung Ngạo nghe tiếng kêu kia chỉ cảm thấy giống như tiếng trời, trái tim già nua vậy mà hơi cảm động.

Đứa nhỏ này, là trời sinh làm cho người ta có cảm giác thân thiết sao?

“Cháu đừng sợ, nơi này của ông rất an toàn, ông sẽ không thương tổn cháu.” Hai tay Nam Cung Ngạo sờ soạng cây gậy, đôi mắt chim ưng chậm rãi híp lại, theo bản năng giọng nói cũng mềm xuống .

“Hừ.” Tiểu Ảnh cười lạnh một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thấu ngước lên: “Xin lỗi ông cụ, ông đã thương tổn rồi, chưa có sự đồng ý của người trong cuộc đã tước đoạt tự do của người ta, đây là xâm phạm nhân quyền, theo luật pháp của Trung Quốc là sẽ bị giám thị thẩm tra đấy!”

Nam Cung Ngạo có hơi sửng sốt kinh ngạc, nhìn đứa bé nhỏ như vậy mà nói năng sắc bén ngữ điệu lưu loát, đúng là một sự kiện kinh hãi mà tuyệt vời.

“Chuyện này là ông làm không đúng.” Nam Cung Ngạo thoáng ngẫm nghĩ: “Nhưng vì không có cách nào, do ông muốn gặp cháu, muốn nghiệm chứng một chuyện nên không thể không áp dụng phương pháp này.”

Tiểu Ảnh cười lạnh càng sâu hơn, ánh mắt quan sát bố cục cả phòng khách, thấy trên bàn có điện thoại bàn, tiếp tục cất giọng nói: “Ông cụ, lời này của ông là có ý gì, cháu thích cầu thủ bóng rổ Kobe*, có phải cháu cũng nên tìm vài người giúp cháu trói chú ấy tới để nhìn thử xem chú ấy có đúng là hàng thật giá thật hay không, nghiên cứu một tý tám đời tổ tông của chú ấy nữa, ông cụ, ông cảm thấy việc này được không!” Đối với một đứa bé lại có thể sử dụng phương pháp này, thật hèn hạ!

Nam Cung Ngạo bị đâm chọc đến nói không ra lời, nhưng cũng biết là trong lòng cậu bé có sự chống đối, theo bản năng phất phất tay để cho những người hộ vệ kia lui xuống, trong phòng khách chỉ còn lại hai ông cháu bọn họ và một bà người làm lâu năm.

“Cháu bé này, cháu có thể thả lỏng rồi chưa? Ông sẽ không làm cháu thương tổn, tới đây nói cho ông biết, cháu tên gì?” Nam Cung Ngạo cực kỳ muốn biết chuyện này, đôi mắt chim ưng lấp lánh ánh sáng, lòng bàn tay vuốt ve cây gậy, lộ ra sự sốt ruột vô cùng trong lòng ông.

Ánh mắt Tiểu Ảnh vẫn đề phòng như cũ, nhưng thấy hộ vệ thật sự lui xuống hết thì cả người mới bớt đi vài phần khí lạnh.

Đàn ông con trai, không chịu thiệt trước mắt.

Hơn nữa, nếu như ông cụ này quả thật muốn tổn thương cậu, một đứa bé như cậu hoàn toàn không có sức đề kháng.

“Ông không có lễ phép, là ông vô lý với cháu trước, vì cái gì cháu phải trả lởi vấn đề của ông?” Bộ dáng Tiểu Ảnh như một ‘tiểu đại nhân’ đi tới ngồi trên ghế salon, khoảng cách gần với điện thoại bàn, trừng mắt nhìn ông.

Nam Cung Ngạo thoáng hoảng hốt, dường như xuyên thấu qua ánh mắt quật cường kia thấy được một người nào đó.

“A….. Vậy ông với cháu trao đổi, trước tiên cháu có thể hỏi ông một vấn đề.” Nam Cung Ngạo nâng tách trà thưởng thức một ngụm trà, cười ha hả nói, không hiểu sao tâm tình trở nên tốt hơn.

“Tại sao ông muốn bắt cóc cháu, ông biết cháu sao?”

“Ông không phải bắt cóc cháu, chỉ là muốn xác định một sự việc…..”

“Chính là bắt cóc, Cháu nói thế còn nhẹ, nếu như mẹ cháu tới đây sẽ trực tiếp liều mạng với các người, thừa dịp bây giờ cháu lên tiếng hỏi cho rõ ràng để có thể tận lực tránh hiểu lầm, nếu không mẹ cháu sẽ không bỏ qua cho mọi người đâu!” Tiểu Ảnh bình tĩnh nói xong, đôi mắt trong sáng như một vì sao.

“…..” Nam Cung Ngạo nheo mắt lại suy nghĩ một chút: “Cháu nói là người phụ nữ tên Dụ Thiên Tuyết kia sao?”

Tiểu Ảnh nheo mắt, hơi thở rối loạn mấy phần, gật đầu: “Dạ, ông biết mẹ cháu?” Cậu bé nghĩ nghĩ, quyết định nói tiếp: “Nhưng ông không phải là ông ngoại của cháu, ông ngoại của cháu đã không còn, ông là vị kia?”

Quả nhiên không sai…..

Nam Cung Ngạo vuốt ve cây gậy, nheo mắt lại, ánh mắt rời khỏi một vòng mới trở lại trên người đứa bé.

“Vậy thì không sai, ông không có tìm lộn người, bây giờ cháu có thể nói cho ông biết ba cháu là ai không?” Nam Cung Ngạo cẩn thận từng li từng tí hỏi ra vấn đề mà đáy lòng ông muốn biết nhất.

Tiểu Ảnh cau mày trả lời: “Ông phải tuân thủ quy tắc, chúng ta phải có hỏi có đáp, cháu còn chưa biết ông là ai.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ánh mắt Nam Cung Ngạo chợt lóe sáng, biết mình có hơi nóng lòng, trầm giọng trả lời: “Nơi này là nhà Nam Cung.”

Tiểu Ảnh cẩn thận tìm kiếm trong ký ức về dòng họ này, lắc lắc đầu: “Cháu không có nghe nói qua.”

“Hả? Mẹ cháu cũng không có nhắc qua?” Nam Cung Ngạo nhíu mày hỏi.

“Mẹ chỉ luôn nhớ rõ chuyện tốt, chuyện xấu tự động loại bỏ vì vậy cho tới bây giờ cũng không có nói với cháu, nếu như ông quen biết mẹ cháu muốn cùng mẹ ôn chuyện xưa cũng không có vấn đề gì, hiện tại cháu có thể liên lạc với mẹ.” Tiếng nói của Tiểu Ảnh trong trẻo rõ ràng.

Theo bản năng Nam Cung Ngạo khoát khoát tay, biết rõ những chuyện năm đó, không có gì đáng nói với người phụ nữ kia.

“Dụ Thiên Ảnh….. Tiểu Ảnh có đúng không?” Nam Cung Ngạo có chút mơ màng cẩn thận kêu ra cái tên này.

Đôi mắt trong suốt của Tiểu Ảnh phản chiếu bóng dáng già nua của ông, lễ phép lắc lắc đầu: “Cháu không quen người khác gọi cháu như vậy, đây là độc quyền của mẹ, ông có thể gọi cháu là Thiên Ảnh, cũng có thể trực tiếp xưng hô tên đầy đủ của cháu.”

Nam Cung Ngạo cười rộ lên, hàng mày kiếm lộ ra mấy phần thư thái, đã có tư thế vô cùng tự tin.

“Nếu cháu trả lời ông thêm một vấn đề, có lẽ giữa chúng ta cũng không còn xa cách như vậy nữa, đứa nhỏ, cháu nói cho ông biết, ba cháu là ai?” Nam Cung Ngạo cơ hồ nhận thức đây chính là huyết mạch của nhà Nam Cung, ung dung bình tĩnh hỏi.

Tiểu Ảnh lập tức nín thở, ngẫm nghĩ một hồi rồi cất cao giọng nói: “Ba cháu là nghệ sĩ dương cầm nổi danh, ba cháu tên Bùi Vũ Triết, ông cụ có thể đi tra.”

Mí mắt Nam Cung Ngạo giựt giựt, trong đôi mắt già nua hiện lên sự kinh ngạc thật lớn, giật mình hồi lâu cũng không nói gì.

“Bùi Vũ Triết…..” Nam Cung Ngạo nhớ là mình đã nghe qua cái tên này ở đâu đó, nhưng cũng không kịp suy nghĩ nữa, trong đầu ông đều là những lời đứa nhỏ này nói, ba nó là Bùi Vũ Triết? ! Nó không phải là cốt nhục của nhà Nam Cung? !

Ngẫm nghĩ lại chuyện năm đó theo như Dạ Hi nói, đứa nhỏ của Dụ Thiên Tuyết thật sự là bị xóa sạch tại phòng giải phẫu rồi, nhưng vì cái gì ông lại cảm thấy dáng dấp đứa nhỏ này giống Kình Hiên như vậy, chẳng lẽ chính là ảnh hưởng tâm lý? Hẳn là không, sẽ không a…..

Tiểu Ảnh nhìn ra được Nam Cung Ngạo có chút nôn nóng nghi hoặc, bình tĩnh bỏ thêm một câu: “Ông cụ, bây giờ ông cũng có thể đi tra, ba cháu mới vừa tổ chức hội diễn tấu ở chỗ này, ba tìm không thấy cháu cũng sẽ đặt biệt nóng nảy, các người không muốn ầm ĩ thì mau thả cháu!”

Nam Cung Ngạo cũng không có nửa điểm ý tứ thư giãn, không thể thả thằng bé đi…..

“Bà Ngô, bà ở trong này trông nom thằng bé, tôi đi một chút sẽ trở lại…..” Thân thể Nam Cung Ngạo cường tráng đứng lên, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Tiểu Ảnh một cái, chống gậy hướng về phía thư phòng bên trong đi tới.

Người làm lớn tuổi gật đầu nói: “Dạ được.”

Chờ đến khi Nam Cung Ngạo rời đi, bà Ngô đi tới từ ái nhìn Tiểu Ảnh nói: “Cháu nhỏ, cháu muốn uống chút gì không? Hay là muốn ăn gì đó cũng được, hôm nay trễ rồi, bà đi làm cho cháu nha.”

Thời điểm Tiểu Ảnh ở nước ngoài đã từng sống chung với bà Bùi, sự quan tâm như thế này ít nhiều cũng làm cho trong lòng một đứa trẻ như cậu bé hơi có chút ấm áp, nhỏ giọng nói: “Bánh ga-tô, bà biết làm bánh ga-tô không?”

Bà Ngô nhìn đứa nhỏ này đáng thương đáng yêu, vội vàng nói: “Biết, bà biết! Bà sẽ đi liền, một hồi là có rồi!”

Bà Ngô nói xong liền xoay người đi lấy dụng cụ.

Tiểu Ảnh đợi chính xác là thời cơ này, nhảy xuống ghế cầm điện thoại bàn lên bấm 110, trái tim đập kịch liệt, đôi mắt trong suốt của cậu bé nhìn chằm chằm thư phòng và hành lang phòng bếp bên cạnh, bàn tay nhỏ bé nháy mắt đã ướt đẫm mồ hôi.

Sau khi điện thoại vang lên ba tiếng đã có người bắt máy: “Xin chào, đơn vị Cảnh Sơn thành phố Z, xin hỏi trường hợp của bạn là gì?”

“Chú cảnh sát cháu bị bắt cóc rồi! Ở vùng ngoại thành trong nhà một người tên là Nam Cung, các chú mau lại đây cứu cháu, nhanh lên một chút a!” Lời Tiểu Ảnh còn chưa nói xong thì đã bị hộ vệ bên ngoài xông tới kéo lấy, tiếng cuối cùng nhỏ xuống, ống nghe đã bị ném cúp trên điện thoại.

Hộ vệ nhíu mày thật sâu, biết không thể tổn thương cậu bé, nhưng lại không thể để cho cậu bé báo cảnh sát, dứt khoát ôm lấy cậu bé hướng về phía bên trong đi tới.

“Mấy chú buông cháu ra! Mấy chú bắt cóc người là phạm pháp! Chú cảnh sát cứu cháu a!” Tiểu Ảnh giãy giụa kịch liệt, nắm lấy tay hộ vệ liền cắn mạnh.

*Kobe Bryant sinh ngày 23-8-1978 tại Philadelphia, bang Pennsylvania – Hoa Kỳ, Kobe Bryant xếp hạng nổi tiếng thứ 1434 trên thế giới và đứng thứ 8 trong danh sách Cầu thủ bóng rổ nổi tiếng.

Hết chương 118