Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Trang 122

Chương 115: Mẹ sợ con bị người ta lừa bán

Thời gian dường như bất động, quá khứ như dòng nước chảy xuôi, dọc đường Dụ Thiên Tuyết cũng có chút không tập trung.

Đến nơi, Tiểu Ảnh kéo kéo tay cô nói: “Mẹ, chúng ta đến rồi!”

Lúc này Dụ Tuyết mới hồi hồn, kinh ngạc nhìn Tiểu Ảnh, dắt tay cậu bé cùng xuống xe, Bùi Vũ Triết dặn dò tài xế ít lời rồi để anh ta lái xe đi, bóng dáng cao to mạnh mẽ đi tới mở cửa cổng, ở phía sau Dụ Thiên Tuyết ngồi chồm hổm xuống, đột nhiên cô giơ hai cánh tay ôm lấy Tiểu Ảnh, vòng ôm có hơi chặt, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra mấy phần lo lắng.

“Ưm….. Mẹ, mẹ làm sao à nha? ” Tiểu Ảnh mở to hai mắt nhìn Dụ Thiên Tuyết.

Hai cánh tay mảnh khảnh ôm chặt con trai trong ngực, Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi chăm chú nhìn Tiểu Ảnh nói: “Tiểu Ảnh, mẹ phải giữ con thật kỹ. ”

“À?” Tiểu Ảnh có chút ngoài ý muốn, giơ bàn tay nhỏ bé sờ sờ trán Dụ Thiên Tuyết nói: “Mẹ sợ con gặp phải bọn buôn người sao? Mẹ lo lắng con sẽ lừa bán bọn buôn người hả?”

Dụ Thiên Tuyết cảm thụ được nhiệt độ từ bàn tay nhỏ bé, cô nhắm mắt lại, nở nụ cười.

“Tiểu Ảnh, con nhớ kỹ, bất kể là ai chạy tới nói là ba con, con cũng không được tin, người nọ có lẽ là tên bại hoại ma quỷ bệnh thần kinh, tóm lại không phải người tốt, biết không?” Sau khi cười xong, Dụ Thiên Tuyết vẫn còn có chút hoảng hốt, hơi căng thẳng khẩn trương nói.

Tiểu Ảnh cũng có chút mờ mịt, nhưng vì để cho Dụ Thiên Tuyết không lo lắng, vẫn gật gật đầu.

Bại hoại ma quỷ bệnh thần kinh —– Đây là đánh giá của mẹ đối với ba sao?

Oh, my god, đây là sự thật?

Bùi Vũ Triết ở trước mặt cũng nghe được lời cô, trên gương mặt tuấn tú thoáng vui vẻ, mở cửa để bọn họ đi vào, nhưng ngay khi Tiểu Ảnh đi vào trong thì ở phía sau chậm rãi ôm eo của Dụ Thiên Tuyết, cùng cô đi vào nhà.

“Thiên Tuyết, em làm sao vậy?”

“.….” Trái tim của Dụ Thiên Tuyết đập lỡ một nhịp: “Cái gì?”

“Vì sao em lại nói những lời vừa rồi với Tiểu Ảnh?” Bùi Vũ Triết vuốt vuốt tóc cô, có chút bận tâm: “Ngày thường em đâu có nói những lời như vậy, có phải gặp chuyện gì hay không? Em nhìn thấy ba của Tiểu Ảnh rồi hả?”

Dụ Thiên Tuyết căng thẳng trong lòng, quay đầu lại nói: “Không có, chỉ là năm năm trước tôi đã từng sống ở nơi đây, có ít người tôi rất không muốn gặp, cũng không muốn để cho bọn họ biết Tiểu Ảnh tồn tại.”

“A….. Em có thù nhà?” Bùi Vũ Triết cười hỏi.

Trên khuôn mặt thanh thấu của Dụ Thiên Tuyết để lộ ra vẻ mơ màng hồi tưởng, nhớ tới sắc mặt của người một nhà Nam Cung và La Tình Uyển năm đó, nhất là gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên vô số lần phóng đại trong giấc mơ của cô, nở nụ cười thảm cô lắc đầu: “Xem là như thế đi, tóm lại là không muốn gặp, cũng chưa hẳn là không thể gặp, tránh không khỏi thì tôi cũng không có biện pháp nào, chẳng qua là không còn sợ như hồi đó.”

Cô cởi áo khoác, để lộ ra lễ phục tinh xảo bên trong phơi bày bờ vai trần trắng nõn.

Bùi Vũ Triết dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô, đôi mắt chợt lóe sáng.

“Y phục rất đẹp, đáng lẽ anh tính dẫn em cùng nhau tham gia tiệc liên hoan, nhưng em không muốn đi, anh chỉ đành theo em về, bây giờ ngẫm lại vẫn còn rất mong đợi em ăn mặc xinh đẹp như thế này đứng cùng một chỗ với anh.” Bùi Vũ Triết không nhịn được đi tới quan sát cô, tay vén mấy sợi tóc trên mặt cô: “Lần này thật là đáng tiếc, lần sau…..”

Dụ Thiên Tuyết có phần kinh ngạc, trên mặt lộ vẻ xin lỗi: “Không phải anh nói là anh không thoải mái cho nên mới cùng về với tôi sao? Bùi Vũ Triết, tôi thật sự cho là anh thấy khó chịu, anh cũng không có nói là vì tôi không muốn đi mà anh bỏ qua, anh…..”

“Được rồi.” Bùi Vũ Triết cười ngắt lời cô: “Anh chỉ tùy tiện nói thế thôi, em không nên tưởng thật.”

“Anh đừng tùy tiện như thế.” Khuôn mặt thanh thấu nhỏ nhắn của Dụ Thiên Tuyết có vẻ nghiêm túc: “Đây là hội diễn tấu đầu tiên anh trở về nước, anh vốn nên cùng bên tài trợ liên hệ nhiều hơn, như vậy mới có lợi với sự phát triển của anh.”

“Em nói La Tình Uyển sao?” Vẻ mặt Bùi Vũ Triết lạnh nhạt: “Mấy ngày nữa anh sẽ dành thời gian thăm hỏi cô ấy là được.”

Vừa nghe đến cái tên kia, Dụ Thiên Tuyết cơ hồ có chút hít thở không thông.

“Anh….. Anh nói nhà tài trợ lần này là La Tình Uyển?” Cô hơi nghẹn giọng, khó khăn hỏi.

“Ừ, thế nào?” Bùi Vũ Triết phát hiện cô có gì đó không đúng.

Dụ Thiên Tuyết sợ run một hồi mới đón nhận sự thật này, không nhịn được lắc đầu —– Thành phố Z quả nhiên quá nhỏ, nhà Nam Cung và nhà họ La là danh môn vọng tộc hiếm thấy, đương nhiên là có thực lực tiếp nhận tài trợ những việc như thế này, cô lại có thể không suy tính đến.

“Không có gì.” Dụ Thiên Tuyết đi qua treo áo khoác, suy nghĩ một chút rồi nghiêng mặt qua đối diện với Bùi Vũ Triết nói: “Anh có thể cho tôi mượn mấy người hộ vệ được không? Không cần bảo vệ theo bên người, là mấy người mà chỉ cần tôi gọi điện thoại là có thể đến ngay….. Là được rồi.”

Bùi Vũ Triết có hơi kinh ngạc, nhưng vẫn chậm rãi gật đầu, đi tới nhìn cô, thoáng nở nụ cười.

“Thiên Tuyết, thật ra thì em có thể trực tiếp hỏi ‘Bùi Vũ Triết, anh có thể giúp em bất cứ lúc nào hay không’, chỉ một câu này là được, câu trả lời của anh tuyệt đối là nhất định.” Gương mặt tuấn lãng của anh từ từ cúi xuống, trong đôi mắt thâm thúy lộ ra sự dịu dàng: “Có điều là anh rất tò mò, rốt cuộc là trước kia em đã trêu chọc những người nào mà bây giờ cần vận dụng đến hộ vệ.”

Dụ Thiên Tuyết thoáng ngẫm nghĩ, đôi mắt trong suốt lấp lánh ánh sáng: “Ác ma, so với ác ma còn xấu xa hơn, hộ vệ không phải bảo vệ tôi, là dành cho Tiểu Ảnh, tôi không sợ bọn họ.”

Bùi Vũ Triết càng kinh ngạc hơn nữa, nhưng không hỏi thêm gì, chỉ nhìn cô bận bịu, trong đầu chậm rãi suy đoán.

“Mẹ, mẹ muốn để dành cho con cái gì a!” Tiểu Ảnh vừa định chạy tới phòng vệ sinh đi tiểu, đi được một nữa thì dừng lại tò mò hỏi.

Dụ Thiên Tuyết nhìn Tiểu Ảnh, trong lòng dâng lên chua xót, đi qua ôm lấy cậu bé, áp mặt mình vào mặt con trai nói: “Tiểu Ảnh không nên tùy tiện tin tưởng người khác, mẹ sợ người ta thấy con thông minh lanh lợi thế này liền bắt cóc con, con có thể thông cảm cho tâm tình của mẹ không?”

Tiểu Ảnh bị cô ghìm chặt đến thở không nổi, gương mặt nhỏ bé tuấn tú kìm nén đến đỏ bừng.

Thử tránh thoát cánh tay mảnh khảnh mềm mại nhưng không được, Tiểu Ảnh nhìn trời nói: “Con biết rồi, tất cả người không có ý tốt đến gần Tiểu Ảnh đều là bại hoại ác ma bệnh thần kinh, mẹ, con không phải ngu ngốc nha.”

“Con nhớ kỹ, nếu ai bắt cóc con, mẹ sẽ liều mạng với người đó.” Trên gương mặt của Dụ Thiên Tuyết lộ vẻ nghiêm túc, chuyên chú nhìn chằm chằm bảo bảo vàng ngọc của mình.

“Dạ, mẹ, con có thể đi tiểu chưa? Con sắp tè ra quần rồi…..”

Rốt cuộc Dụ Thiên Tuyết buông cậu bé ra, nhìn cậu bé tinh quái đóng cửa nhà vệ sinh lại, lo lắng trong lòng cũng không vơi đi.

Tiểu Ảnh đóng cửa lại, tự mình ngồi lên bồn cầu, lắc lắc chân ngẫm nghĩ gì đó.

Cuối cùng cậu bé nghĩ ra một quyết định, kéo khăn giấy qua, đặt lên nắp bồn xả rồi cầm bút vẽ lên mặt giấy sần sùi, lệch qua uốn éo lại một bản đồ tuyến đường xuất hiện trước mặt cậu bé, cậu bé ghi chú lên trên bản đồ, trong đôi mắt thông tuệ lộ ra sự giảo hoạt.

Mẹ, lần này con có thể thay mẹ lừa bán người khác nha!

*****

Trong bệnh viện, La Tình Uyển tìm từng căn từng căn phòng bệnh, cuối cùng ở phòng bệnh cuối thấy được bóng dáng của Nam Cung Kình Hiên.

“Kình Hiên!” Cô hoa mắt choáng váng, bỏ lại túi xách, chạy tới nhìn anh.

“Như thế nào? Anh ấy sao rồi?” La Tình Uyển túm cánh tay bác sĩ kéo qua một bên, trên khuôn mặt xinh đẹp động lòng người lộ vẻ vô cùng lo lắng, mồ hôi li ti chứng tỏ tâm tình giờ phút này của cô.

Còn tiếp…..