Truyện / Truyện dài / Đang cập nhật / Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con

Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con

Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con

Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con

Tác giả: Cận Niên

Editor: hoalala.

Cô phải trốn tránh thế nào đây, mới trốn thoát sự truy bắt của tên đàn ông lắm tiền này?

Đêm tối mê ly, hơi thở gấp gáp thô suyễn nóng rực, Nam Cung Kình Hiên hung hăng ngăn chặn cô gái dưới thân, đôi mắt ẩn chứa dục vọng, giận dữ quát : “Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô dám giãy giụa thêm một lần nữa thử xem! Có biết bao nhiêu phụ nữ liều chết nghĩ cách leo lên giường của tôi, gả cho tôi, hiện tại tôi cho cô cơ hội, đáng chết, cô lại phản kháng cái gì?”

“Cút!” Dụ Thiên Tuyết thét chói tai, nước mắt nóng bỏng chảy xuống làm thanh âm gào thét cũng run rẩy theo: “Anh đúng là không có nhân tính, còn không bằng cầm thú, tôi điên rồi mới tin tưởng anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!”

Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét chứng tỏ anh đang giận dữ.

Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới: “Tốt….. Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!”

Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.

*****

5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về…..

Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.

Trong khách sạn, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên dừng trên người một đứa bé trai, gương mặt của cậu bé tuấn tú đến mức khiến người khác hít thở không thông, còn có một loại khí thế bức người, làm anh có cảm giác rất thân thiết.

“Cháu bị vứt bỏ ở chỗ này sao?” Anh nheo mắt, không nhịn được hỏi cậu bé.

Cậu bé nhìn anh, lạnh nhạt xoay xoay vành nón: “Cháu luôn ngoan ngoãn, mẹ biết cháu đi lạc sẽ trở về tìm cháu.”

Nam Cung Kình Hiên nhíu mày: “Vậy sao? Tại sao không nhắc đến cha cháu?….. Cháu không có cha sao?”

Cậu bé hơi giật mình, cũng nhíu mày, động tác giống anh như đúc.

“Có a!” Cậu giảo hoạt cười mỉm: “Chú à, chú thật nhiều chuyện!”

……

Chương 1: Đêm Khuya Bắt Tù Binh

Màn đêm bao trùm, trong bầu không khí vắng lặng có mùi vị khắc nghiệt.

Đèn đuốt sáng trưng bên trong khu nhà cao cấp, gam màu ấm áp của những ngọn đèn cũng không có cách nào hòa tan loại không khí khắc nghiệt ấy, một chiếc Lamborghini khí thế hung mãnh đột nhiên dừng ở trước bật thềm, tiếng thắng xe bén nhọn chói tai vang lên.

Xe ngừng lại.

Tối khuya như vậy mà người đàn ông bước ra từ ghế lái còn đeo kính đen, đi tới cửa sau xe, gõ gõ vào cửa kính.

Cửa xe mở ra, không khí bị đè nén ở bên trong lập tức lan tỏa.

Trên ghế sau có ba người đang ngồi, hai người đàn ông ngồi hai bên, ngồi ở giữa là một thân hình mảnh khảnh đang vặn vẹo, nhìn kỹ một chút mới có thể nhận ra …..

Là một cô gái.

Chen chúc giữa hai người đàn ông khôi ngô cao lớn, thân hình mảnh mai của cô tựa như bị che khuất không nhìn thấy rõ, mái tóc mềm mại có chút xốc xếch, xõa tán loạn trên bờ vai trần trông rất mê người.

eTruyen.net

Chẳng qua là gương mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, phần lưng bị hai bàn tay to giữ chặt, giống như đang áp giải một phạm nhân.

Đã một ngày cô chưa có thay quần áo, trên người vẫn là bộ lễ phục màu xám tro mặc vào tối hôm qua, lúc mới mặc lên người, trông cô tự nhiên thanh nhã xinh đẹp, giờ phút này lại có chút nhăn nhúm, những nếp gấp phía dưới bộ lễ phục làm lộ ra đôi chân trắng ngần mảnh khảnh của cô.

“Dụ tiểu thư, có thể xuống xe.” Người đàn ông mở cửa xe nói.

Hai cánh tay đang hung hăng đè ép cô buông lỏng ra, hai người đàn ông bên cạnh cũng bước xuống theo hai bên cửa xe.

Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, rốt cuộc cả người không còn bị áp bức nữa, chỉ có gương mặt nhỏ nhắn là vẫn tái nhợt, đôi mắt trong suốt cũng sắp rơi nước mắt, quay đầu nhìn chằm chằm người đàn ông kia.

Người đàn ông chợt nhíu mày, cũng nhìn cô.

“Có thể mở còng tay được không?” Thanh âm của cô đè nén sự run rẩy, gắt gao nhìn chằm chằm anh ta.

Người đàn ông hiểu ra, gật đầu một cái, móc từ trong túi ra một chùm chìa khóa ‘cách’ còng tay đã được mở, bị còng tay chuyên dụng siết chặt nên cổ tay của cô hằn lên vết đỏ, cô đau đến cau mày, đẩy nhanh cái còng lạnh như băng đó ra.

Lúc này Dụ Thiên Tuyết mới thở phào một cái, xao xoa cổ tay của mình.

Lông mi rũ xuống, không ai có thể nhìn ra vẻ mặt cũng như tâm tình của cô lúc này.

“Dụ tiểu thư, xuống xe.” Người đàn ông thấp giọng lặp lại thêm lần nữa, cất dao găm, trực tiếp kéo cô ra ngoài, cô nhỏ giọng kêu gào bi thống, hơi lui người lại, có thể đợi cô mang giày cao gót xong, mới tiếp tục dắt cô ra ngoài được không.

Đèn đóm sáng rỡ chiếu ra từ khu nhà cao cấp, trông nó giống như một tòa thành ở chốn địa ngục.

“Anh buông ra được không? Tôi tự mình đi.” Dụ Thiên Tuyết đau đến mức phải cầu xin.

“Đi như vậy rất chậm, thiếu gia không đợi được nữa.” Người đàn ông không để ý, chờ người phía sau lái xe đi, lôi Dụ Thiên Tuyết đi thẳng lên lầu hai, còn có mấy người đàn ông đeo kính đen theo sát phía sau.

Người đàn ông nói chưa dứt lời, phút chốc đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết đã dâng trào nước mắt.

“Anh ấy nóng nảy tìm tôi thì có ích gì! Tôi cũng rất nóng lòng, tôi phải đi tìm ai đây!!!” Chua xót cả một ngày, giờ đây kịch liệt dâng trào, Dụ Thiên Tuyết nhìn anh ta hét lớn.

Cô lảo đảo bị túm lên cầu thang, đau đến than nhẹ, dưới ánh đèn sáng rỡ thấy rõ là cô đã ngất đi.

Một cánh cửa chạm khắc tinh xảo mở ra, cô được bế vào bên trong.

“Cô nóng lòng dĩ nhiên có thể tới tìm tôi, tôi đâu có cự tuyệt cô…..“ Một giọng nói du dương âm lãnh từ bên trong vang lên, người đàn ông cao ngất mị hoặc xoay người lại, nhìn cô gái bị mang vào phòng hờ hững nói: “Dụ tiểu thư, xin chào.”

Dụ Thiên Tuyết cố đứng vững, lúc này cô mới thấy rõ bộ dáng của người đàn ông trước mặt.

Đôi mắt ngân ngấn nước rung động cụp xuống, khi hô hấp bình thường trở lại, cô mở to mắt nhìn thẳng vào anh.

Người đàn ông này, lần đầu tiên gặp mặt đã khiến cô kinh ngạc tựa như thấy một vị thần, những lần sau đó, cô cũng có rung động không nhỏ so với lần gặp đầu tiên, nhưng hiện giờ cô không có tâm tình băn khoăn những chuyện này, chỉ vì một buổi tối mà thôi, bọn họ cứ dây dưa không rõ như vậy rồi.

“Nam Cung thiếu gia” Dụ Thiên Tuyết cất giọng gọi một tiếng.

Hết chương 1