Chớ quấy rầy phi thăng » Trang 9

Chương 9: Thí nghiệm

Ngoài Ngũ Hành Đường, Không Hầu đứng bất động ngoài cửa.

“Làm sao vậy?” Thành Dịch thấy Không Hầu đứng ở cửa bộ dáng không dám vào, hiện tại biết sợ? Hắn còn tưởng rằng nàng thật sự không sợ trời không sợ đất, lấy nội dung thoại bản lý luận chuyện khắp thiên hạ đâu.

“Không, không có gì.” Không Hầu sẽ không thừa nhận, nàng lo lắng chính mình không giống như nhân vật chính trong thoại bản, nàng sửa sửa cổ áo lông trên người, miệng cọp gan thỏ nói: “Muội chính là muốn sửa sang quần áo lại một chút.”

Thành Dịch cười ra tiếng, dắt tay sư muội: “Sư muội, mặc kệ muội tư chất ra sao, cũng đều là sư muội của ta, trên dưới Văn Hoa Môn ta sẽ không để ai làm muội chịu ủy khuất.”

Không Hầu cắn môi dưới: “Người vô dụng cũng có giá trị sao?”

Trong cung người ta nói, Cảnh Hồng Đế để nàng tồn tại chính là bởi vì nàng có điểm dùng. Từ nhỏ nàng đã sớm biết, mẫu hậu mất đi rồi thì sẽ không còn ai trên đời này tự nhiên sẽ đối tốt với nàng.

Vào Văn Hoa Môn, nàng không dám đi loạn, cũng không dám nói nhiều, sợ mang đến phiền phức cho sư phụ, sợ sư phụ cùng sư huynh ghét bỏ nàng.

Nhìn dáng điệu Không Hầu bất an, Thành Dịch ngồi xổm xuống, nhìn thẳng hai mắt Không Hầu: “Không Hầu, sư huynh tư chất cũng không tính là cao. Nếu như muội có được tu chất tu luyện hơn người, thì huynh đối với muội có còn giá trị hay không?”

Không Hầu liên tục lắc đầu: “Không phải, đại sư huynh rất tốt, sư phụ cùng nhị sư huynh cũng rất tốt.”

“Cho nên mới nói, trong mắt chúng ta, Không Hầu cũng rất tốt, tư chất thế nào cũng tốt.” Thành Dịch cười ôn hòa, đưa tay đến trước mặt Không Hầu, “Không phải sợ, sư huynh cùng muội đi vào.”

Không Hầu chậm rãi nắm tay Thành Dịch, tay đại sư huynh rất lớn, rất ấm áp, có thể bao phủ cả tay nàng. Như là…..như là tay phụ thân, cho nàng dũng khí vô hạn.

Quản sự Ngũ Hành Đường nhìn Thành Dịch nắm tay Không Hầu tiến vào, trộm đem đồ chơi xếp hình bỏ vào trong tay áo: “Gặp qua hai vị sư thúc.” Mấy ngày nay trong tông môn không có tiệc lễ, hắn nhàn đến không có gì làm, mới vừa lấy trò chơi xếp hình ra chơi còn không đến một khắc, đã bị hai vị sư thúc phát hiện, thật là đáng tiếc.

Thành Dịch làm như không thấy chuyện mờ ám của quản sự: “Tiểu sư muội vừa đến tông môn, ta mang nàng đến kiểm tra tư chất một chút.”

Quản sự nghĩ thầm, lần trước hắn mới vừa mở miệng muốn nhắc nhở, không phải đã bị ánh mắt Thành Dịch sư thúc ngăn lại hay sao, lúc này lại chủ động đưa tới cửa, người Tê Nguyệt Phong làm việc, đúng là không thể đoán được a.

Hắn đưa hai sư huynh muội tới hậu viện, bên trong vẽ phù trận ngũ hình thạch, người có linh căn chỉ cần đưa linh thạch tới giữa trán thì có thể biết được loại tư chất. Vị tiểu sư thúc tới từ phàm giới này, trước khi cử hành đại điển cũng không dám kiểm tra, chỉ sợ tư chất không được ổn đi.

Nghe quản sự nói xong cách thức, Không Hầu cầm lấy linh thạch, một cảm giác dễ chịu liền truyền đến, nàng cảm thấy ngũ linh thạch cùng nàng có duyên, nói không chừng có thể mang đến cho nàng vận may.

Giây phút ngũ hành thạch lạnh lẽo chạm vào trán, Không Hầu thấy như có cổ lãnh khí tiến vào trong đầu nàng, giống như dòng suối chảy vào cơ thể, vô cùng thoải mái.

“Nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể, tĩnh tâm.” Thành Dịch thấy ngũ hành không có động tĩnh, “Từ từ tới.”

Trong viện vô cùng an tĩnh, trừ bỏ tiếng bông tuyết rơi xuống trên lá cây, liền không có bất cứ âm thanh nào khác.

Đợi một lát, ngũ hành thạch không có động tĩnh như cũ, quản sự muốn tuy bố, vị tiểu sư thúc này không có linh căn, vô pháp bước vào con đường tu chân. Nhưng nhìn bộ dáng nghiêm túc của tiểu sư thúc, khiến hắn không có cách nào mở lời.

Có lẽ đợi thêm một chút, không chừng ngũ hành thạch sẽ có phản ứng.

Lại chờ một lát, Thành Dịch hít sâu một hơi, ôm vai Không Hầu: “Sư muội….”

Bỗng nhiên một dòng khí bắt đầu khởi động vây quanh Không Hầu, bông tuyết trên mặt đất bị cuống vào không trung, Thành Dịch bị cổ khí lưu thổi trúng liên tục lui ba bước, mới miễn cưỡng đứng vững: “Sư muội!”

Lúc này, Không Hầu không nghe được tiếng Thành Dịch gọi, cả người nàng đang rơi vào một cảnh giới vô cùng khác lạ, kinh mạch toàn thân đều đang được thông suốt, cảm giác nhẹ nhàng như đang bay lượn.

Chờ nàng mở mắt ra, nhìn hậu viện một vùng hỗn độn, còn quản sự bị tuyết bay đầy đầu, quay lại nhìn đại sư huynh, thoạt nhìn không chật vật như quản sự nhưng quần áo cũng dính phải không ít bông tuyết. Không Hầu bị cảnh tượng trước mặt làm cho mờ mịt, chẳng lẽ đây là do nàng tạo thành?

“Mọi người có chuyện gì vậy?” Không Hầu vội vàng đem ngũ hành thạch thả lại trên bàn, có chút chột dạ, phá hư nhiều đồ vật như vậy, chắc là không bắt nàng đền đi?

“Huynh không sao, muội có thấy không thoải mái chỗ nào không?” Thành Dịch đi nhanh lên, bắt ta Không Hầu kiểm tra mạch tượng, xác nhận nàng không bị thương tổn, mới nhẹ nhàng thở ra, may mắn không có việc gì. Sư muội tuổi nhỏ, nếu để kinh mạch xuất hiện vấn đề, thì chính là sự tình cả đời.

“Ngũ, ngũ linh thạch!” quản sự tay sờ ngũ hành thạch Không Hầu mới để lại, bắt đầu nói lắp.

Thành Dịch nhìn trên tay quản sự, liền thấy khối ngũ linh thạch vỡ nát, linh khí bên trong đã bị hút sạch sẽ.

Không Hầu nắm tay Thành Dịch, lui người nấp sau lưng đại sư huynh. Xong đời, nàng tới tu chân giới không tới mười ngày, liền khiến đại sư huynh phải bồi thường tiền giúp nàng.

Thành Dịch móc ra linh phù, dùng linh lực một chút, vài đạo phù văn như tia chớp bay đi. Dựa theo quy cũ, hậu bối muốn thỉnh trưởng bối, thì phải tới trước động phủ bái kiến, nhưng bây giờ tình huống đặc thù, hắn cũng không màn đến lễ tiết này nữa.

Không Hầu thấy đại sư huynh cùng quản sự biểu tình ngưng trọng, nói như muỗi kêu: “Đại sư huynh, muội có phải đã gây họa rồi không?”

“Không có.” Thành Dịch từ khiếp sợ vội vàng trấn an Không Hầu, cười nói với nàng: “Sư muội, muội có linh căn, ngày sau có thể cùng sư huynh tu luyện.”

Đọc FULL truyện tại đây

Chính là tiểu sư muội linh căn có chút phức tạp, phải chờ các trưởng bối tới đây, mới biết rõ đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra.

“Vậy……..” Không Hầu lôi kéo tay áo Thành Dịch, làm hắn cuối đầu, nàng ghé vào nói nhỏ: “Cái này bị hỏng rồi, phải bồi thường bao nhiêu tiền a.”

“Tông môn chính là nhà của muội, muội làm hỏng đồ trong nhà còn phải bồi thường sao?” Thành Dịch bật cười, “Mọi việc có sư phụ cùng sư huynh, muội không cần lo lắng.”

“Muội làm hỏng đồ trong cung, không cần bồi thường nhưng sẽ trừ tiền tháng.” Dựa theo quy cũ, mỗi năm Không Hầu sẽ được ban trân bảo này nọ, nhưng những thứ đó đều sẽ bị nữ quan quản lý. Bên ngoài thì là của nàng nhưng thực tế nàng thấy cũng chưa từng thấy qua. Vất vả lắm nàng mới nhặt được một thỏi bạc lẻ bị dính bẩn không biết là của quý nữ nào vứt đi, kết quả ngày đó mua đường họa, thấy lão nhân đáng thương, nàng liền cho hắn hết.

Hiện tại tuy biết sư phụ chính là lão nhân đó, nhưng thỏi bạc đó, nàng vẫn là ngượng ngùng đòi về.

“Nơi này không giống hoàng cung, muội sẽ thích sống ở đây.” Thành Dịch xoa đầu Không Hầu, hôm nay đầu tóc Không Hầu là do hắn chải, hai bên búi thoạt nhìn đơn giản, nhưng hắn học vài ngày mới miễn cưỡng có thể xem.

Không Hầu nghe vậy, mới yên tâm lại.

Vong Thông cùng hai vị trưởng bối tới thực mau, Vong Thông đi vào hậu viện nhìn khắp nơi hỗn độn, biểu tình lập tức khẩn trương: “Không Hầu, con có việc gì hay không?”

“Sư phụ, con không sao.”

Không Hầu từ phía sau Thành Dịch vươn đầu ra, có chút nhút nhát sợ sệt nói.

“Không có việc gì thì tốt rồi.” Vong Thông đi đến bên Không Hầu, đem nàng kéo về phía mình, thập phần vô lại nói với quản sự: “Nếu yêu cầu Tê Nguyệt Phong bồi thường, thì liền ghi vào sổ nợ trừ tiền tháng đi.”

Quản sự:……….

Tê Nguyệt Phong thiếu tông môn linh thạch, sớm đã bị trừ tới mười năm, làm gì còn tiền tháng sau để trừ.

“Sư phụ việc này không thể trách sư muội.” Thành Dịch đem mọi chuyện tiền căn hậu quả kể cho Vong Thông.

“Ngũ Hành Thạch nát?” Cốc Vũ cầm lấy Ngũ Hành Thạch trên bàn nhìn vài lần, từ trong tu nạp giới lấy ra một quả linh thạch, đi đến trước mặt Không Hầu, “Con sợ không?”

Không Hầu túm Vong Thông góc áo: “Sư thúc tổ, con không sợ.”

Cốc Vũ khom lưng sờ đầu nàng, đem linh thạch đặt lên trán Không Hầu. Nháy mắt linh thạch liền sáng lên, bốn phía lại lần nữa nổi lên cuồng phong, bông tuyết tung bay. Thấy thế, Cốc Vũ vội vàng thu hồi linh thạch, biểu tình thập phần vi diệu nhìn Vong Thông.

Truyện được đăng tại đây

“Sư thúc, tiểu đồ đệ con tư chất thế nào?” Vong Thông bị Cốc Vũ nhìn chằm chằm đến nổi da gà, hắn không sợ trời không sợ đất, liền sợ sư thúc Cốc Vũ nhìn hắn, việc này làm hắn nhớ tới cảm giác sợ hãi tám trăm năm trước bị sư thúc nhốt tại phòng tối bế quan ba ngày ba đêm.

“Thiên địa có ngũ hành, tương sinh tương khắc, chỉ cần tồn tại trong thiên địa, liền không thể nằm ngoài ngũ hành.” Cốc Vũ cúi đầu nhìn tiểu cô nương, “Có rất ít bộ phận được thiên địa hậu ái, thân mang linh khí ngũ hành. Đây chính là phúc nhưng cũng là họa. Loại người này nếu không chịu khổ được thì so với tu sĩ bình thường cũng không bằng, nhưng nếu bọn họ dốc lòng tu luyện, thì sẽ xuất sắc hơn người, trở thành tinh anh trong giới Tu chân.”

Vong Thông suy nghĩ một lát lâu, rồi nhìn Cốc Vũ nói: “Sư thúc, có thể nói đơn giản một chút không?”

Cốc Vũ chấp tay sau lưng, thở dài nhìn Vong Thông, mặt vô biểu tình nói: “Ý ta chính là, đồ đệ của ngươi, trên người có Ngũ linh căn.”

Hai ngàn năm trước, tu chân giới còn cảm thấy Ngũ linh căn là phế nhất tư chất, nhưng sau khi một vị Ngũ Linh căn trở thành Đại Năng tu sĩ, thì các đại môn phái bắt đầu phản ứng lại đây, thì ra Ngũ linh căn tu sĩ chỉ cần nguyện ý chịu khổ tu luyện, tu luyện đến hậu kì còn lại hại hơn người khác.

Nhưng mà vận mệnh có đôi khi chính là kì quái như vậy, lúc mọi người không coi trọng tu sĩ có Ngũ linh căn, thì còn có chút ít tu sĩ loại này xuất hiện. Đến khi tông môn ý thức được tầm quan trọng của Ngũ linh căn tu sĩ, bắt đầu tìm kiếm thu nạp đệ tử thì tu sĩ loại này lại từ từ biến mất, cơ hồ tuyệt tích. Ngẫu nhiên có tu sĩ Ngũ linh căn xuất hiện, cũng sẽ bị các đại tông môn thi nhau tranh đoạt, cũng không tới lượt Vân Hoa Môn tham gia.

Hiện tại tu chân giới được coi trọng nhất chính là Ngũ linh căn tu sĩ, tiếp theo mới là đơn linh căn tu sĩ, thật có thể nói là ba ngàn năm Hà Đông, ba ngàn năm Hà Tây.

Hiện tại Vong Thông tùy tùy tiện tiện từ Phàm giới mang về một tiểu cô nương, liền có thể là Ngũ Linh căn, hơn nữa kinh mạch cường đại, đến Ngũ Hành thạch cũng không chịu đựng được linh khí trên người đối phương hấp dẫn, này so với việc kiếm tu luyện ra một lò đỉnh cấp đan dược còn hiếm lạ hơn.

“Ngươi….” Cốc Vũ vỗ bả vai Vong Thông, “Về sau không cần chạy loạn, hảo hảo ở tông môn dạy dỗ đồ đệ cho tốt đi.”

Khó trách thường ngày số phận kém tới như vậy, đây là đem hết vận khí tốt tích góp lại, dùng để thu nhận đồ đệ.

Vong Thông sững sốt một lúc lâu, bỗng nhiên khom lưng bế Không Hầu lên: “Đồ nhi ngoan, con là thiên tài!”

Bị động tác thình lình của sư phụ, Không Hầu giật mình hét lên một tiếng, hai tay ôm lấy cổ Vong Thông, sau khi lấy lại tinh thần thì nói với Thành Dịch đang tươi cười đứng ở phía sau: “Đại sư huynh thoại bản không có gạt người!”

Thành Dịch:………

Không, tiểu sư muội, thoại bản thật không thể tin a, này chỉ là trùng hợp mà thôi!