Chính phi không bằng tiểu thiếp » Trang 88

Chương 85:

Sao Mộ Dung Thư lại có thể biết rõ như thế? Trong lòng Tứ phu nhân không ngừng run rẩy, tình huống trước mắt nằm ngoài dự liệu của nàng. Tưởng rằng nàng đã suy nghĩ cặn kẽ, tuyệt đối không có sơ hở. Tối hôm đó nàng cũng đã phát giác Mộ Dung Thư đã nhận ra chuyện này là nàng làm. Cho nên nàng luôn luôn bất an không yên, phải suy nghĩ trong mấy ngày mới ra được phương pháp kia, chỉ cần hạ mình thừa nhận sai lầm, làm Mộ Dung Thư sinh ra tâm lý đồng tình mà không làm khó. Nhưng trăm triệu lần không ngờ mới nói mấy câu đã bị Mộ Dung Thư nhìn thấu!

Tứ phu nhân hoảng hốt, nếu cách này không được, vậy bây giờ nàng nên làm gì đây?

Thu hết sự run rẩy của Tứ phu nhân vào đáy mắt, nụ cười trên môi Mộ Dung Thư càng thêm rét lạnh: “Tứ phu nhân nghĩ là bản Vương phi sẽ tha thứ ngươi sao?”

Sau lưng lợi dụng nàng, còn dám đùa giỡn, diễn kịch để tranh thủ sự đồng tình. Huống hồ, ngoan độc như Tứ phu nhân, ngay cả nếu nàng không tính sẽ truy cứu việc này thì đây vĩnh viễn cũng là vướng mắc trong lòng Tứ phu nhân, một ngày nào đó nàng ta sẽ nghĩ cách loại bỏ. Chỉ cần nàng mềm lòng, có lẽ nàng rất nhanh sẽ trở thành một Đỗ Khả thứ hai!

“Vương phi, nô tì thật sự biết sai rồi. Thật sự biết sai rồi, từ trước tới nay Vương phi tâm địa bồ tát, đối với hạ nhân chưa bao giờ trách móc nặng nề. Nô tì lần này là bị quỷ ám, căn bản chưa nghĩ nhiều nên mới phạm phải sai lầm này. Xin Vương phi bỏ qua cho nô tì chuyện này đi.” Lúc này, thật sự cả thể xác và tinh thần của Tứ phu nhân đều sợ hãi, không có chút giả dối nào. Ánh mắt sắc bén của Mộ Dung Thư biểu hiện rất rõ ràng cho nàng biết, nàng ta biết suy nghĩ trong lòng nàng!

Mộ Dung Thư cau mày, xoay người, không muốn nhìn Tứ phu nhân đang khóc thảm thương lại mang theo vẻ điềm đạm đáng yêu, giọng nói trầm thấp mà lạnh nhạt: “Sớm biết có ngày hôm nay thì sao lúc trước còn dám làm? Từ lúc ngươi không chịu nổi cô đơn mà gian díu với Nhị gia đã phải nghĩ đến hậu quả hôm nay. Huống chi việc ngươi đối phó với Đỗ Khả thì sao? Tứ phu nhân, thu lại sự dối trá của ngươi đi. Hôm nay, ngươi ôm hy vọng muốn được bản Vương phi đồng tình mà đến, nhưng mà bản Vương phi không mắc mưu. Huống hồ, bản Vương phi không phải là Đỗ Khả, tin tưởng lời ngon tiếng ngọt. Ha ha… Để bản Vương phi đoán một chút, nếu như hôm nay bản Vương phi thả ngươi, như vậy sau này ngươi sẽ làm gì ta đây? Sẽ đối đãi với bản Vương phi như ân nhân cứu mạng? Hay là để tránh hậu hoạn mà ra tay độc ác với bản Vương phi?” Dứt lời, nàng dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tứ phu nhân.

Nghe vậy, sắc mặt Tứ phu nhân trắng bệch, môi mấp máy, lát sau, thân thể mềm mại ngã xuống đất.

Con ngươi của Mộ Dung Thư chợt lóe. Nếu không phải nàng biết Tứ phu nhân là loại người tâm ngoan thủ lạc* thì hôm nay chắc chắn sẽ bị bề ngoài nhu nhược của nàng ta lừa gạt, sẽ thật sự thương hoa tiếc ngọc, không làm khó dễ nàng ta! Nhưng ở thời đại này, tại nơi nhà cao cửa rộng, nếu như có lòng đồng tình dư thừa kia, cũng biết rõ đối phương là một đóa hoa ăn thịt người, nhưng lại xem người đó như một đóa hồng kiều diễm mà thương tiếc nâng niu, như vậy, cuối cùng chỉ có một con đường chết.

*: thủ đoạn ngoan độc

Nàng – Mộ Dung Thư không có ngu ngốc như vậy, cũng không phải người thiện tâm, đối với Tứ phu nhân, nàng không thể dễ dàng buông tha. Nàng dứt khoát ngẩng đầu về phía cửa, dưới sự sợ hãi tột cùng của Tứ phu nhân, lớn tiếng hô: “Người đâu! Trói Tứ phu nhân lại!”

Cửa bị mở ra nhanh chóng. Hồng Lăng dẫn vài bà tử cao lớn bước vào.

“Trói Tứ phu nhân lại.”

Hồng Lăng sớm được lệnh của Mộ Dung Thư, chỉ cần Tứ phu nhân vừa đến thì lập tức dẫn người chờ trước cửa. Cuộc nói chuyện vừa rồi của Tứ phu nhân và Mộ Dung Thư, các nàng ở bên ngoài nghe vô cùng rõ ràng, tất nhiên là biết xảy ra chuyện gì.

Nhóm bà tử lập tức nghe lệnh bước lên, trong tay cầm dây thừng đã sớm chuẩn bị.

Sắc mặt Tứ phu nhân trắng bệch, không ngừng lui về phía sau, đối mặt với đôi mắt lạnh như băng của Mộ Dung Thư, nàng nhịn không được giận dữ, chửi ầm lên: “Mộ Dung Thư, ngươi sẽ chết không được tử tế!” Nàng ta dám không chừa cho nàng một con đường sống nào!

Tiếng chửi rủa của Tứ phu nhân, Mộ Dung Thư không để vào mắt, vung tay ra lệnh cho Hồng Lăng: “Đưa Tứ phu nhân đến chỗ Thẩm Trắc phi đi, dù sao chuyện lần trước cũng do Thẩm Trắc phi xử lý.”

Tứ phu nhân nghe được liền ngồi sững trên đất, khuôn mặt tái nhợt nhìn thẳng Mộ Dung Thư, cười lạnh từng đợt: “Sớm biết thế này, hôm nay ta tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở đây! Ha ha ha ha… Là ta tự cho là mình thông minh.”

Tưởng Mộ Dung Thư sẽ không biết được suy nghĩ của nàng, cuối cùng lại để cho Mộ Dung Thư dễ dàng nhìn thấu. Nếu có thể lựa chọn lần nữa, nàng tình nguyện không đi hãm hại Đỗ Khả. Dù sao, Nhị gia kia cũng không phải là kẻ quân tử gì!

“Tự gây nghiệt không thể sống, ngươi làm bậy thì phải nghĩ đến hậu quả. Dùng sức suy nghĩ xem phải giải thích với Thẩm Trắc phi thế nào đi.” Mộ Dung Thư tàn nhẫn nói.

Tứ phu nhân biết giãy giụa cũng vô dụng, tùy ý để nhóm bà tử trói nàng lại.

Sau đó, Hồng Lăng dẫn mấy người bà tử đưa Tứ phu nhân đến Trúc viên.

Khi Thẩm Trắc phi nhìn thấy Hồng Lăng đưa Tứ phu nhân đến, vô cùng kinh ngạc. Nàng cau mày. Sau khi Hồng Lăng giải thích rõ ràng với nàng rồi, ánh mắt Thẩm Trắc phi nhìn Tứ phu nhân tản ra từng đợt lãnh ý, không thể tưởng tượng được dưới tầm mắt của nàng mà trong hậu viện lại xảy ra nhiều chuyện như vậy! Đỗ Khả và Tứ phu nhân đều gian díu với Nhị gia! Nếu không phải Nhị gia là Nhị đệ của Vũ Văn Mặc, ngày đó nàng sẽ không xuống tay nhẹ như vậy!

Trong lòng Tứ phu nhân vô cùng lạnh lẽo, cũng không ôm hy vọng gì nữa, không hề giãy giụa.

Hơn nửa canh giờ sau, Hồng Lăng từ Trúc viên trở về. Mộ Dung Thư đang nhàn nhã xem sách thuốc.

“Thẩm Trắc phi thấy Tứ phu nhân có thái độ nhận sai thành khẩn nên chỉ dùng cách đã xử phạt Đại phu nhân, áp dụng cho Tứ phu nhân. Bây giờ Tứ phu nhân đã cầm hưu thư bị người đưa về nhà mẹ đẻ.” Hồng Lăng nhẹ giọng bẩm báo.

Nghe vậy, tay Mộ Dung Thư khẽ run lên. Sắc mặt cũng có một chút tái nhợt. Nàng ở hiện đại cùng lắm chỉ là một người bình thường, chưa từng xem qua loại tiểu thuyết xuyên không mà nữ chủ có thân thủ tốt như là đặc công hay sát thủ. Vì vậy khi đối mặt với việc sinh mạng người khác kết thúc trên tay mình, dù là do nguyên nhân gì đi nữa thì nàng cũng cảm thấy sợ hãi, có điều Đỗ Khả và Tứ phu nhân cũng xem như bị hại trên tay nàng, tuy hiện tại chưa chết, nhưng cũng không cầm cự được bao lâu.

Nàng không quen.

Nhưng ở phủ Nam Dương Vương, vì tự bảo vệ mình, nàng chỉ có thể làm như thế!

Ngày kế tiếp, mười cửa tiệm đồng loạt dùng phương pháp Mộ Dung Thư đưa ra để khai trương. Quả nhiên, người đương thời chưa từng gặp thủ đoạn marketing* này, lập tức bị phần thưởng phong phú hấp dẫn. Lúc bắt đầu còn có người không tin sẽ có chuyện tốt như vậy.

Đọc FULL truyện tại đây

*: các nàng có thể đọc là ‘kinh doanh’ cũng được, vì bản gốc nó như vậy nên ta không sửa

Mà dù sao cũng có người không đem một trăm lượng để ở trong mắt, lập tức mua một kiện hàng hóa, mang theo tâm lý chơi đùa rút thưởng, kết quả lại được giải nhì! Trúng một cái phủ đệ nhỏ! Việc này như khơi mở dòng khách hàng, vô cùng hưng phấn, chỉ một trăm lượng đã có thể được phần thưởng phong phú như thế! Một phủ đệ nhỏ như vậy, nếu không hơn mười vạn lượng thì cũng đừng nghĩ đến, huống hồ còn là một phủ đệ xa hoa như thế?

Một truyền mười, mười truyền một trăm, rất nhanh người trong kinh thành đều biết có loại buôn bán quá hời này, ào ào tranh nhau mua hàng hóa trong cửa hàng! Mức độ sốt dẻo trước nay chưa từng có.

Đối phương vừa thấy tình huống không đúng, kể cả hôm đó Đỗ gia đã tìm hết cách, lại hạ giá hàng hóa chấp nhận lỗ vốn, cũng không ai thèm để ý.

Vượt qua tưởng tượng của Mộ Dung Thư, cổ nhân cũng có người mơ tưởng những món hời trên trời rơi xuống. Chỉ trong không đến một ngày, toàn bộ hàng hóa đã bán hết! Kho hàng đã được dọn sạch sẽ.

Toàn bộ giải thưởng đều được trao đi, may mắn thì lấy được phần thưởng phong phú, kém hơn chút thì cũng có thể được một ít phần thưởng nho nhỏ, mỗi người đều vô cùng vui vẻ. Dù sao, chưa từng có người tham gia phương thức mua sắm này! Ở nơi này thiếu các loại hình giải trí, ngoại trừ thanh lâu kỹ viện, chỉ sợ còn chưa có người mở đầu loại thủ đoạn ‘marketing’ này nên gần như mọi người trong toàn thành đều tham dự.

Trong phút chốc, không ai không biết mười cửa tiệm này của Mộ Dung Thư.

Đối phương lập tức hoảng hốt, ngay ngày hôm sau đã phái người tới gặp Tiết chưởng quỹ, muốn Tiết chưởng quỹ đi báo với Mộ Dung Thư một tiếng, bọn họ muốn mua lại mười cửa tiệm này, hơn nữa còn mua với giá cao.

Tiết chưởng quỹ thấy đối phương ra giá cao hơn thị trường gấp đôi, lập tức không dám chậm trễ, đến bẩm báo cho Mộ Dung Thư.

Khi Mộ Dung Thư biết được, chỉ cong cong khóe môi cười lạnh một tiếng: “Không bán.”

“Vậy thì hai ngày nay nô tài sẽ sắp xếp cho người đi nhập hàng, bây giờ đã không còn hàng tồn kho, vài thứ linh tinh trong cửa hàng không kéo dài được mấy ngày.” Tiết chưởng quỹ vội vàng nói.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư mỉm cười lắc lắc đầu: “Tiết chưởng quỹ đừng nên sốt ruột. Lát nữa ngươi quay lại cửa hàng thì dặn mấy chưởng quỹ kia dán thông báo, năm ngày sau, còn có một loại hoạt động khác! Phần thưởng so với đợt vừa rồi còn phong phú hơn nhiều.”

“Vậy mấy ngày này nô tài lại đi mua hai phủ đệ khác.” Hai mắt Tiết chưởng quỹ tỏa sáng. Hôm qua thu được một món hời rất lớn, đây là chuyện chưa từng xảy ra, lại có thể đem toàn bộ hàng hoá trước đó trữ lại bán ra, còn bán với giá chính thức. Nếu làm thêm lần nữa, nhất định còn tốt hơn lần đầu tiên.

Mộ Dung Thư lần nữa lắc đầu: “Không, không cần mua. Dán thông báo rồi chờ đối phương đến tìm ngươi. Lần sau tìm ngươi, cứ cự tuyệt như thế. Lại thêm lần nữa, hãy làm cho đối phương lấy giá cao hơn thị trường gấp mười lần đến mua.”

Tiết chưởng quỹ nghe Mộ Dung Thư nói vậy, lập tức nói: “Vương phi là có ý bán đi cửa hàng sao?”

Nếu như bán đi cửa hàng thì sau này những người làm như bọn họ biết đi đâu?

Tất nhiên Mộ Dung Thư nhìn ra băn khoăn trong lòng Tiết chưởng quỹ bèn cười nói: “Tiết chưởng quỹ không cần lo lắng. Những năm gần đây các ngươi luôn tận tâm làm việc cho bản Vương phi, tất nhiên ta cũng không bạc đãi các ngươi. Bản Vương phi sẽ trả lại giấy bán thân cho các ngươi, đồng thời còn cho thêm mỗi người hai trăm lượng. Mấy người các ngươi đều có bản lĩnh, ngày sau chắc chắn có cửa hàng thuộc về mình.”

“Giấy bán thân?” Tiết chưởng quỹ trợn to hai mắt. Ông chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày Mộ Dung Thư sẽ trả lại giấy bán thân cho họ! Giấy bán thân này so với ngân lượng đều quan trọng hơn! Ngày sau bọn họ sẽ không còn là nô tài. Nghĩ tới đây, Tiết chưởng quỹ lập tức từ trên ghế đứng lên, phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, dập đầu ba cái với Mộ Dung Thư: “Nô tài tạ ơn Vương phi. Tạ đại ân đại đức của Vương phi. Xin Vương phi yên tâm, nô tài nhất định sẽ làm tốt việc này.”

“Tốt lắm, toàn bộ chuyện này giao cho Tiết chưởng quỹ.”

Hai ngày sau, Tiết chưởng quỹ lại tới cửa, lần này còn cầm theo một cái hộp lớn. Sau khi mở ra, vừa thấy, đầy hòm đều là vàng thỏi, kim nguyên bảo. Còn có mấy tấm ngân phiếu.

“Nô tài dựa theo sự sắp xếp của Vương phi, lấy giá cao gấp mười lần mà bán cửa hàng cho Đỗ gia. Đây là toàn bộ ngân lượng, tổng cộng là tám mươi vạn lượng.”

Tiết chưởng quỹ cười nói. Vốn hắn cũng không nghĩ đến chuyện này sẽ thành công, vậy mà Đỗ gia lại thật sự sẽ lấy giá cao gấp mười lần đến mua.

Hòm đều là vàng thỏi, cực kì chói mắt, khóe miệng nàng khó nén lộ ra một chút tươi cười, những thỏi vàng này, thậm chí nàng tiêu xài thoải mái cũng không vấn đề. Hơn nữa trước đó nàng còn để dành được một ít ngân lượng. Tổng cộng chắc là được hơn chín mươi vạn lượng.

Chỉ có điều… Nếu Đỗ gia biết, thứ bọn họ lấy được chỉ là một cái vỏ trống không, hơn nữa đời này sợ rằng muốn dùng mười cửa tiệm kiếm được tám mươi vạn lượng là vô cùng khó khăn, sợ sẽ tức đến hộc máu!

Nàng dặn dò Tiết chưởng quỹ vài câu rồi trả lại giấy bán thân cho họ như lời đã hứa, đồng thời đưa luôn ngân lượng.

Trong lúc đó toàn thành lại là xôn xao dữ dội, ai cũng không biết Mộ Dung Thư nghĩ gì mà lại đem cửa hàng kiếm tiền như thế bán cho Đỗ gia. Mà Đỗ gia vốn là thủ phủ kinh thành, điều này càng làm cho người ta khó có thể hiểu được.

Đỗ gia nghe người trong kinh thành bàn tán, đặc biệt Đỗ đại thiếu gia trong lúc nhất thời hưng phấn vô cùng.

Nhưng sau khi người của bọn họ đến cửa hàng rồi mới phát hiện toàn bộ đã rỗng tuếch, trong cửa hàng chỉ có vài món hàng hóa linh tinh mà thôi. Bọn họ mua lại với giá cao ngất trời, thế nhưng lại chỉ là một cái phòng ở không hơn không kém! Còn có chuyện hoạt động lớn sau đó bốn năm ngày mà Mộ Dung Thư đã tuyên bố, vốn hẳn là phải có phần thưởng và hàng hóa nhưng cũng đều hoàn toàn không có! Đỗ đại thiếu gia liền ý thức được mình đã trúng kế của Mộ Dung Thư!

Sau khi Đỗ đại nãi nãi biết được, vô cùng giận dữ. Thế nhưng, may mà bọn họ có thể dùng cách tương tự để kiếm tiền. Vì vậy ngay ngày hôm sau tiến hành hoạt động rút thưởng tương tự như Mộ Dung Thư đã làm. Đáng tiếc, bọn họ không thể được như Mộ Dung Thư. Vì vậy ngay trong ngày đầu tiên mọi người biết không có phần thưởng gì đáng giá thì nội trong ba ngày việc buôn bán giảm xuống thấy rõ. Mỗi ngày lại thu vào không đến ba trăm lượng!

Đỗ lão gia lăn lộn trên thương trường nhiều năm lập tức hiểu ra, bọn họ đã trúng kế Mộ Dung Thư! Có điều nghĩ tới nghĩ lui, chuyện này vốn là bọn họ gây ra trước, muốn trút giận thay Đỗ Khả, đáng tiếc, trái lại còn bị Mộ Dung Thư tính kế.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Không thể tưởng tượng được một nữ nhân chưa đến mười tám tuổi lại có thể tính kế tốt như thế! Từ ngày đóng cửa đó đã từng bước đưa bọn họ vào trong cạm bẫy! Khi thu lưới, không một chút do dự, phản kích ác liệt như vậy! Khó trách, Đỗ Khả sẽ thua trong tay nàng ta!

Đây là chuyện xảy ra trong mấy ngày ngắn ngủi. Sau khi Thẩm Trắc phi biết được đã cười lạnh nói: “Mộ Dung Thư quả nhiên giỏi tính toán, còn quyết không chịu thiệt như thế. Đỗ gia vốn muốn dùng giá tiền thấp nhất để tới mua mười gian cửa hàng đồ cưới của nàng ta. Ai ngờ, nàng ta lại có thể nghĩ ra cách buôn bán mới mẻ khiến cho mấy cửa hàng của mình bán ra với giá cao hơn thị trường gấp mười lần, quả thực có thể nói là kỳ tích.”

Tú Ngọc gật đầu đáp: “Đúng vậy ạ, quá mức huyền diệu.” Mấy ngày gần đây Vương phi càng ngày càng lợi hại, hạ nhân trong phủ đối với Vương phi cũng đúng là càng ngày càng kính trọng. Ngược lại, có vẻ như ở trong phủ, Thẩm Trắc phi đã không còn như trước. Huống hồ, hình như Vương gia cũng không còn sủng ái nàng như xưa.

Thẩm Trắc phi thấy vẻ mặt của Tú Ngọc, ánh mắt chợt lóe, lộ ra nét tàn nhẫn. Mộ Dung Thư… Lúc này, nàng sẽ không rơi vào thế hạ phong.

“Ngày mai chính là ngày sinh nhật của chủ tử, đến lúc đó Quý phi nương nương cùng Tam tiểu thư đều sẽ đến. Theo như hai năm trước, còn mời không ít phu nhân của các quan viên, lại có cả phu nhân của Hầu gia. Chắc chắn ngày mai sẽ rất náo nhiệt. Chủ tử không cần để ý suy nghĩ mấy chuyện thương tâm này.” Tú Ngọc cười nói.

Thẩm Trắc phi lập tức che giấu vẻ tàn nhẫn trong mắt, đôi mắt sáng lên, gật đầu trả lời: “Ngày mai không thể có bất kỳ sơ sót gì. Nhưng mà, năm nay có thêm một người nữa, mời Đỗ đại nãi nãi đến đi.”

Tuy ngày mai Vương gia sẽ không tham gia tiệc sinh nhật, nhưng dựa theo tiền lệ hai năm trước, lúc yến hội kết thúc Vương gia sẽ đến Trúc viên.

Lúc này, Đỗ đại nãi nãi chắc chắn cực kỳ hận Mộ Dung Thư, không biết ngày mai khi nàng ta gặp mặt Mộ Dung Thư sẽ có phản ứng gì. Dù sao ngày mai, đám phu nhân đến tiệc sinh nhật này, người người đều mang theo hai lỗ tai, nếu như xảy ra chuyện gì cũng sẽ tương đương với toàn bộ người trong kinh thành đều biết!

Mai viên

Đêm khuya, Mộ Dung Thư đã tắt đèn đi ngủ. Khi đang mơ mơ màng màng, cảm giác có một ánh mắt nóng rực nhìn mình chằm chằm khiến nàng thình lình mở mắt, lại nhìn thấy một đôi mắt lạnh lẽo.

Lúc này, chủ nhân của đôi mắt lạnh lẽo đó dùng lòng bàn tay có vẻ thô ráp vuốt ve gương mặt nàng, nhìn thấy nàng mở mắt thì hơi sững sờ.

“Là ta đánh thức ngươi?” Giọng nói Vũ Văn Mặc khàn khàn.

Mộ Dung Thư vốn đang mơ màng ngủ, nghe được giọng của hắn bèn nhẹ nhàng cau mày nhìn hắn.

“Gia…” Vũ Văn Mặc lên tiếng, hơi lộ ra một chút ý cười. Chạm đến nụ cười nhẹ như thế, Mộ Dung Thư sửng sốt. Tối nay hắn có gì đó không đúng! Nhìn kỹ lại, cằm hắn lại có râu. Trong ấn tượng của nàng hắn cực kỳ chú ý hình tượng, mỗi ngày đều sẽ cạo râu, sao hôm nay lại lôi thôi như thế?

“Gia, sao thế?” Bởi vì vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói của Mộ Dung Thư mang theo vẻ lười nhác vô cùng. Trong đêm khuya, nàng lại cố ý nói thật nhỏ nhẹ.

Yết hầu Vũ Văn Mặc hơi hơi chuyển động, ánh mắt nhìn nàng càng nóng bỏng thêm vài phần. Hắn nhếch miệng, cười đáp: “Không có chuyện gì.”

Vừa nói, hắn vừa ngồi lên giường.

Mộ Dung Thư thấy thế thì ngồi dậy, nhìn về phía hắn. Đêm nay hắn có vẻ như cõi lòng đầy tâm sự, mặc dù cười, nhưng trong nét tươi cười đó giống như mang theo một chút bất lực.

Không biết vì sao, tuy hắn che giấu vô cùng tốt, nhưng nàng lại cảm nhận được rất rõ ràng.

“Có lẽ cũng không phải chuyện to tát gì, dù là chuyện gì thì trong mắt gia đều không phải chuyện lớn.” Hắn là một nam nhân thâm trầm như vậy, sẽ không có chuyện gì có thể ảnh hưởng tới hắn.

Chẳng lẽ, là vì chuyện của Đỗ Khả và Tứ phu nhân? Dù sao đây không phải là chuyện vinh quang gì! Tuy rằng mọi người nhục mạ Nhị gia, Đỗ Khả và Tứ phu nhân nhưng hai người kia dù sao cũng là nữ nhân của hắn.

Nghĩ đến đây, con ngươi đen của Mộ Dung Thư chợt lóe. Nàng cười cười tự giễu. Hắn mất đi hai người thiếp, chỉ sợ không được mấy ngày sẽ có có người thay thế, bổ sung vào chỗ trống. Thật ra thứ không thiếu nhất trong hậu viện của Vương phủ chính là nữ nhân.

Vũ Văn Mặc trầm mặc, không phát hiện thái độ Mộ Dung Thư thay đổi trong nháy mắt. Cả nửa ngày sau, trong đôi mắt hắn ánh lên tia sáng phức tạp kèm theo chút hoang mang, giọng nói so với khi nãy, càng thêm trầm thấp khàn khàn: “Nếu bắt đầu từ ngày mai ngươi không còn là Nam Dương Vương phi, mà chỉ là trắc phi của ta, thậm chí là thiếp, ngươi còn có thể ở lại hay không?”

Nghe vậy, trong lòng Mộ Dung Thư hơi rúng động. Lời này của hắn là có ý gì?

Có vẻ như không muốn nghe câu trả lời của Mộ Dung Thư, vào lúc này hắn vậy mà lại nở nụ cười, mang theo tia vô lực. Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Mộ Dung Thư, không buông tha bất kỳ một biểu tình nhỏ nào của nàng.

Trong đêm tối, dưới ánh trăng mờ nhạt như thế, nhưng đôi mắt sắc bén như ưng của hắn vẫn nhìn nàng chằm chằm, như có thể thấy rõ tất cả biểu tình của nàng.

Bỗng nhiên giọng hắn trở nên vừa trầm thấp lại lạnh như băng: “Cho dù không đồng ý, ngươi cũng không có con đường khác để đi. Ngươi, có thể tin tưởng ta không?”

p/s: ta định lập topic thảo luận truyện để chuyển các cmt của các nàng vào… chứ tao không muốn xóa nữa… các nàng nghĩ sao?