Chính phi không bằng tiểu thiếp » Trang 82

Chương 79:

Edit: Bạc Bạc

Mộ Dung Thư khẽ nhếch mày, nàng mới đi một chút, Thẩm Trắc phi đã tới rồi? Có điều Vũ Văn Mặc cho Thẩm Trắc phi vào hầu hạ, vậy thì chắc không sao đi. Nếu nhân cơ hội này Vũ Văn Mặc có thể tới Trúc viên tĩnh dưỡng càng tốt. Đúng lúc cho nàng thêm thời gian tính toán về kế hoạch.

Nhưng việc này không khỏi làm cho người ta có chút khả nghi. Không lẽ Thẩm Trắc phi thời thời khắc khắc đều nhìn chằm chằm động tĩnh phía Mai viên? Có thể canh thời gian chuẩn xác như thế. Nàng vừa đi, người này đã tới rồi. Mộ Dung Thư nhíu nhíu mày, khép hờ đôi mắt, hay Mai viên có cơ sở ngầm của nàng ta? Hay là…?

“Ừ.” Mộ Dung Thư phản ứng một cách bình thản. Chuyện này không phải đơn giản như vậy, nhất định là có người làm nội ứng cho Thẩm Trắc phi. Thế nhưng, lúc này nàng còn có chuyện quan trọng phải làm, liền nhấc chân hướng phòng Hiên nhi mà đi.

Thanh Bình thấy thế, vội hỏi: “Vương phi không định vào xem một chút sao?”

Thời gian Thẩm Trắc phi ở trong phòng đã rất lâu.

“Có Thẩm Trắc phi hầu hạ, đừng lo.” Mộ Dung Thư cười nói, bước chân vẫn như cũ bước đến phòng Hiên nhi.

Lúc này Hiên nhi đang đọc sách, cái đầu nho nhỏ lúc ẩn lúc hiện. Bé đang đọc ‘Tam Tự Kinh’.

“Nhân chi sơ, tính bản thiện…”

Dáng vẻ trẻ con đáng yêu đến cực điểm. Mộ Dung Thư không nhịn được khẽ cười, nhẹ nhàng bước đến sau Hiên nhi.

Hình như Hiên nhi phát hiện phía sau có người đến, quay đầu nhìn lại. Thấy Mộ Dung Thư, lập tức tươi cười rạng rỡ vứt bỏ lại cuốn sách ‘Tam Tự Kinh’ chạy về phía nàng: “Mẫu thân.”

Mộ Dung Thư khom người ôm Hiên nhi vào lòng.

“Ngoan. Sao Hiên nhi không ngủ trưa một lát?”

“Vừa mới ăn cơm trưa xong, Hiên nhi muốn đọc xong ‘Tam Tự Kinh’ rồi đi ngủ. Mẫu thân, hai ngày này người chăm sóc phụ thân, Hiên nhi cũng chưa gặp người vài lần. Hiên nhi rất nhớ người.” Hiên nhi ngọt ngào trả lời. Khi nói chuyện cánh tay nho nhỏ liền gắt gao ôm cổ Mộ Dung Thư, hương vị làm nũng rất đậm.

Thấy thế, Mộ Dung Thư nhịn không được cười nói: “Hôm nay lúc ăn sáng không phải gặp được sao?”

Đứa nhỏ này thật đúng là biết dỗ người, mới chỉ như vậy mà đã có thể làm người ta vui vẻ.

“Không thấy một chút đã nhớ cực kỳ rồi.” Hiên nhi chu miệng nhỏ phấn nộn ngọt ngào nói.

Mộ Dung Thư buồn cười lắc đầu: “Hiên nhi mà trưởng thành thật đúng là làm cho nữ tử trên đời này si mê chết thôi!”

“Khi lớn lên Hiên nhi không cần nữ nhân nào hết, mấy người đó đều là người xấu. Hiên nhi chỉ cần mẫu thân. Chờ Hiên nhi trưởng thành sẽ cưới mẫu thân.” Nụ cười trên mặt Hiên nhi chợt tắt, vô cùng thận trọng nói.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư sửng sốt rồi lập tức bật cười. Đứa nhỏ này! Thật đúng là lời nói trẻ con. Có Hiên nhi bên người, nàng thật sự cảm thấy vui vẻ. Tuy chưa bao giờ làm mẹ, nhưng vì Hiên nhi mà học làm một người mẹ, vì bé mỗi ngày một lớn lên mà lo lắng càng nhiều. Tuyệt đối không thể để cho bé sau khi lớn lên trở thành một Vương Quân Sơn thứ hai!

Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Mộ Dung Thư ôm Hiên nhi vào lòng thật chặt, trầm giọng hỏi: “Hiên nhi, nếu con cùng mẫu thân tạm thời xa nhau, đến chỗ tổ phụ ở một thời gian ngắn, Hiên nhi chịu không?”

Hiên nhi nghe vậy, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, vội vàng ôm chặt Mộ Dung Thư: “Mẫu thân, người không cần Hiên nhi sao?” Bé dứt lời, trong mắt đã đầy nước mắt.

Nhìn thấy Hiên nhi khóc, lòng Mộ Dung Thư đau xót, lau nước mắt cho bé, nói: “Hiên nhi, đừng vội. Mẫu thân đã nói tuyệt đối sẽ không bao giờ không cần Hiên nhi. Nhưng mà, Hiên nhi nghe mẫu thân nói, nếu như có một ngày mẫu thân gặp được một chút phiền phức, cần cho Hiên nhi tạm thời rời đi một đoạn thời gian. Sau đó chờ khoảng thời gian này qua đi, mẫu thân lại đến đón Hiên nhi. Như vậy Hiên nhi chịu không?”

Gương mặt Hiên nhi trắng bệch, nghe Mộ Dung Thư nói xong, liền gật đầu: “Mẫu thân thật sự sẽ chẳng bao giờ không cần Hiên nhi?”

“Mẫu thân luôn nhất ngôn cửu đỉnh*.” Mộ Dung Thư gật đầu cười nói.

* : ý nói rằng một lời nói đã lọt qua chín cái đầu của hàm răng rồi, khó lòng mà rút lại được

Hiên nhi do dự thật lâu, mới nín khóc mỉm cười.

“Hiên nhi rất ngoan, Hiên nhi nghe mẫu thân.”

“Ừ, Hiên nhi ngoan nhất. Về sau chỉ cần mẫu thân có thời gian sẽ làm thật nhiều đồ ăn ngon cho Hiên nhi được không?” Mộ Dung Thư rốt cục buông được nỗi thấp thỏm trong lòng. Chỉ cần Hiên nhi không làm khó, kế tiếp dễ hơn nhiều. Ngày mai nàng sẽ nhờ Vương tuần phủ viết một lá thư, cho Hiên nhi đến Vương gia ở tạm một tháng. Sau đó sẽ viết một lá thư cho Vân Mai tại Bình Thành xa xôi, đợi một tháng sau, Vân Mai lại đón Hiên nhi về Bình Thành!

Đọc FULL truyện tại đây

Con ngươi linh động lóe lóe, Mộ Dung Thư hơi nheo mắt, dựa theo bộ dáng Thẩm Quý phi cùng Thẩm Trắc phi hôm qua, chỉ sợ sẽ lại có động tác, nàng vừa vặn bắt lấy cơ hội này.

Hiên nhi có được cam đoan của Mộ Dung Thư, liền nín khóc, mỉm cười ngây thơ, quấn quít lấy Mộ Dung Thư nói: “Mẫu thân không được lừa Hiên nhi đó, ngoéo tay đi.”

Ngoéo tay? Khóe miệng Mộ Dung Thư giật giật, chuyện ngây thơ như vậy không thể tưởng được hôm nay nàng phải làm. Xem ra làm mẹ thật đúng là không dễ dàng.

“Được!” Ngón tay thon dài ngoéo ngón tay nhỏ bé, nụ cười trên miệng Hiên nhi xán lạn hơn, “Đã ngoéo tay thì một trăm năm sau cũng không được thay đổi.”

Một lúc lâu sau, sắc trời dần tối, Mộ Dung Thư trở lại phòng, sai Hồng Lăng dọn cơm chiều, vừa muốn vào gian trong đã thấy Thẩm Trắc phi mắt rưng rưng, sắc mặt trắng bệch chạy ra. Khi thấy Mộ Dung Thư, nàng biến sắc, trong mắt đầy hận ý, nhưng lại không nói lời nào bỏ chạy ra ngoài. Nhìn bóng lưng nàng, Mộ Dung Thư nhướng mày, bọn họ giận nhau?

Nàng mang nghi hoặc đi vào gian trong.

Sắc mặt Vũ Văn Mặc cũng lạnh lẽo âm trầm đến đáng sợ. Xem dáng vẻ này thì biết vừa rồi hắn cùng Thẩm Trắc phi nhất định đã xảy ra chuyện gì. Có điều đây là lần đầu, bất kể là trong trí nhớ của Mộ Dung Thư trước kia, hay là trí nhớ từ lúc xuyên qua tới giờ, đều chưa từng thấy Vũ Văn Mặc đối xử với Thẩm Trắc phi như thế, còn làm cho Thẩm Trắc phi không để ý hình tượng, khóc sướt mướt chạy đi.

Thấy Mộ Dung Thư, Vũ Văn Mặc cau mày, nghĩ nàng nghe được đoạn đối thoại của hắn cùng với Thẩm Trắc phi, sắc mặt lạnh lẽo nặng nề nhìn Mộ Dung Thư giải thích: “Yên tâm đi, Nhu nhi sẽ không đoạt quyền của ngươi. Ngươi vĩnh viễn là chủ mẫu của phủ Nam Dương Vương này.” Bình thường, hắn rất khinh thường việc giải thích nên giờ muốn mở lời giải thích thì khóe miệng có hơi đông cứng.

Mộ Dung Thư vốn không để ý, bất kể là Thẩm Trắc phi muốn làm gì, đều không có liên quan đến nàng, trừ phi Thẩm Trắc phi muốn làm điều gây bất lợi cho nàng. Thế nhưng, nghe Vũ Văn Mặc nói lời này, chỉ sợ vừa rồi Thẩm Trắc phi nhất định là cùng hắn nói chuyện cầm quyền, nàng ta muốn mình được nắm giữ quyền ở Vương phủ.

“Vâng.” Sau khi hờ hững lên tiếng, Mộ Dung Thư kiểm tra miệng vết thương trên người Vũ Văn Mặc. Phương thuốc quả nhiên rất hữu dụng, chỉ mới vài canh giờ miệng vết thương đã khép lại. Xem ra không quá mấy ngày có thể khỏi hẳn.

“Miệng vết thương khép lại rất nhanh, chỉ cần uống thuốc vài ngày là có thể phục hồi như cũ.” Nhìn thần sắc của nàng cùng bộ dáng không chút để ý, Vũ Văn Mặc nhíu mày, cảm giác chua xót trong lòng lại dâng lên. Hắn không kịp khống chế còn nói thêm: “Nhu nhi đối với bản Vương mà nói là thanh mai trúc mã. Nhưng nhất định nàng…” Câu nói sau cùng vừa muốn ra khỏi miệng liền dừng lại, khi nhìn Mộ Dung Thư, mày của hắn càng thêm nhíu chặt.

Mộ Dung Thư mỉm cười trả lời: “Thần thiếp không để ý, gia không cần giải thích. Đã đến giờ cơm chiều, thần thiếp gọi Thanh Bình hầu hạ gia dùng cơm.” Dứt lời liền xoay người muốn đi ra.

Vũ Văn Mặc sắc mặt trầm xuống, nàng lạnh nhạt và tươi cười cung kính, ngôn ngữ nhu hòa, thì cảm giác đau đớn trong lòng hắn lấn át cả cảm giác đau đớn của vết thương. Nhíu chặt mày. Trong lúc Mộ Dung Thư muốn ra ngoài, hắn mở miệng nói: “Buổi chiều Nhị đệ tới gặp bản Vương, hắn muốn Thanh Bình làm thông phòng. Thanh Bình là nha đầu bên cạnh ngươi, ngươi xem nên làm thế nào.”

“Vâng.” Mộ Dung Thư hơi nhíu mày, nhẹ giọng đáp. Nhưng trong lòng lại không nhịn được mắng: Vũ Văn Khải, hậu viện của ngươi nữ nhân đã nhiều đến mức chứa không nổi, lúc này còn dám có ý với Thanh Bình? Thanh Bình là một cô nương thuần khiết trong trắng, nếu đưa cho hắn làm thông phòng để hắn chà đạp, thật đúng là không có thiên lý.

Lúc dùng cơm chiều, Mộ Dung Thư âm thầm quan sát vẻ mặt Thanh Bình, nếu như nha đầu này chú ý Vũ Văn khải, như vậy nàng chỉ có thể khuyên bảo. Còn nếu Thanh Bình đã khăng khăng, như vậy nàng cũng không có lý do gì mà ngăn cản.

Thanh Bình cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe, hai tay bất an vặn góc áo, bỗng nhiên cũng ngẩng đầu nhìn về phía Mộ Dung Thư.

Từ trước tới này, Hồng Lăng là tâm phúc của Mộ Dung Thư, sau khi trở về biết chuyện Vũ Văn Khải muốn Thanh Bình làm thông phòng, sau đó Thanh Bình cũng biểu lộ thái độ, nàng không nén được tức giận. Có điều, các nàng đều ký văn tự bán thân, Vương phi bảo các nàng làm gì, đương nhiên các nàng không có tư cách phản bác. Ở chung cùng Thanh Bình lâu như vậy, nàng không thể nhẫn tâm nhìn Thanh Bình nhảy vào hố lửa. Huống hồ Thanh Bình còn có người trong lòng. Nghĩ vậy, Hồng Lăng bèn tiến lên một bước nói với Mộ Dung Thư: “Vương phi, chuyện Thanh Bình…”

Nàng vừa mở miệng, Mộ Dung Thư đã ngẩng đầu nhìn nàng một cái, trả lời: “Việc này bản Vương phi trong lòng hiểu rõ.”

Thu Cúc lo lắng nhìn thoáng qua Thanh Bình rồi nhìn Mộ Dung Thư cùng Hồng Lăng đứng ngốc ở một bên không nói.

Mộ Dung Thư ăn xong điểm tâm, rồi gọi người đưa Hiên nhi về phòng. Sau đó nàng quay đầu nhìn về phía Thanh Bình đang vô cùng khẩn trương, cười hỏi: “Nhị gia đối với ngươi có chút tâm tư, ngươi nên biết.”

“Vâng.” Thanh Bình cúi đầu thấp hơn, nhớ tới đôi mắt của Vũ Văn Khải sáng lên khi nhìn nàng, còn bàn tay sờ mông của nàng. Tuy nàng ảo não cực kỳ, không nghĩ cứ như vậy bị khinh nhục, xấu hổ không chịu nổi, trong lòng khổ sở kháng cự, nhưng nàng dù sao cũng là nô tỳ, mà Nhị gia là chủ tử.

“Nhị gia nói với Vương gia muốn ngươi làm thông phòng, ngươi có nghĩ tới không?” Mộ Dung Thư đem thần sắc của nàng thu vào trong đáy mắt, hỏi tiếp.

Thanh Bình cúi đầu, cắn răng thật chặt, sau một lúc lâu do dự, mới liều mạng lắc đầu: “Nô tì không nghĩ.”

Mộ Dung Thư gật gật đầu, cười nói: “Được rồi, tốt lắm, chờ lúc Nhị gia đến xin bản Vương phi nói muốn ngươi, bản Vương phi sẽ từ chối.”

“Tạ ơn Vương phi.” Thanh Bình lập tức xoay người cảm tạ. Hốc mắt đầy nước mắt, suýt nữa rớt xuống. Nghe Mộ Dung Thư nói vậy, trái tim đang treo lơ lửng lập tức hạ xuống.

Hồng Lăng cùng Thu Cúc nhìn nhau cười, các nàng đã nói, Vương phi chắc chắn sẽ không mặc kệ ngồi xem.

Mộ Dung Thư cười nhẹ, theo sau liền đưa tay xoa nhẹ mi tâm, trong một cái viện không lớn như vậy mà có thể xảy ra nhiều chuyện như vậy, haizz… Thật đúng là mệt mỏi đi.

Hôm sau, Mộ Dung Thư sai người đưa thư cho Tuần phủ đại nhân cùng Vân Mai. Cũng trong ngày hôm đó, Mộ Dung Thư nói chuyện này với Vũ Văn Mặc: “Hiên nhi có chút nhớ Vương tuần phủ, thần thiếp làm chủ để Vương tuần phủ phái người tới đón Hiên nhi hồi Vương gia ở lại mấy ngày.”

“Ừ, dù sao Vương tuần phủ cũng là tổ phụ của Hiên nhi, đối xử với Hiên nhi cũng không tệ. Để Hiên nhi trở về ở lại một đoạn thời gian cũng tốt.” Vũ Văn Mặc gật đầu, cũng không nghĩ nhiều.

Mộ Dung Thư thấy hắn không có nghi ngờ, cũng không có ngăn cấm liền yên lòng. Hôm đó, nàng bắt đầu tự tay chuẩn bị y phục cho Hiên nhi. Mặc dù Hiên nhi chỉ tới Vương phủ ở một thời gian ngắn nhưng Mộ Dung Thư vẫn sai người làm vài bộ y phục mới cho bé. Sau đó còn chọn thêm mấy bộ y phục nữa rồi bỏ vào hành lý.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hiên nhi biết được hai ngày sau rời đi, vô cùng luyến tiếc. Mỗi ngày, bé đầu quấn lấy Mộ Dung Thư. Mộ Dung Thư cũng thích bé quấn lấy, dù sao lần này Hiên nhi rời đi, chỉ sợ cũng phải mất một thời gian sau bọn họ mới có thể gặp lại.

Từ khi Thẩm Trắc phi đến Mai viên, Đại phu nhân, Nhị phu nhân, Tứ phu nhân, Vũ Văn Khải cùng Tần di nương liền thường xuyên đến Mai viên làm khách, trong khoảng thời gian ngắn thì Mai viên cực kỳ náo nhiệt.

Hôm đó, sau khi Đại phu nhân, Nhị phu nhân, Vũ Văn Khải cùng Tần di nương lần lượt rời đi, Tứ phu nhân liền ở lại, nói là tìm Mộ Dung Thư có việc.

Mộ Dung Thư liền gặp Tứ phu nhân ở nhà kề.

“Mấy ngày nay, nô tỳ thấy Đại phu nhân rất khác. Lúc trước khi bọn nô tỳ cùng nhau nói chuyện, trong miệng Đại phu nhân lúc nào cũng là Vương gia. Nhưng hôm nay lại không có. Còn có hôm qua, khi nô tỳ đến hoa viên ngắm hoa, gặp Đại phu nhân cùng Nhị gia. Hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ, nụ cười Đại phu nhân sáng như ánh bình minh, hai tròng mắt cũng sáng lên.” Tứ phu nhân hạ giọng, thân mình nghiêng gần sát bên tai Mộ Dung Thư nói nhỏ.

Lúc thấy Đại phu nhân cùng Nhị gia, nàng thật là kinh ngạc vạn phần! Nhị gia hồi phủ vẫn chưa được một tháng, bọn họ làm sao lại thân thuộc như vậy?

“Thế nhưng, sau khi Nhị gia cùng Đại phu nhân thấy nô tỳ thì không nói chuyện nữa, hai người chia làm hai đường. Đại phu nhân ngắm hoa cùng nô tỳ cũng không yên lòng.”

Nghe vậy, Mộ Dung Thư nheo mắt: “Nhị gia cùng Đại phu nhân đi gần? Hai người đó bình thường hẳn là không nên biết đến nhau.”

“Đại phu nhân dù sao cũng là nữ nhân của Vương gia, làm sao có thể cùng nam nhân không phải Vương gia đi gần như thế. Dù cho người kia là Nhị gia, nếu bị truyền đi cũng không dễ nghe.” Tứ phu nhân khép hờ mắt, sợ Mộ Dung Thư sẽ không nghĩ sai, liền cố ý nói thêm một câu.

Mộ Dung Thư gật gật đầu, nhớ tới lúc nàng muốn đuổi Vũ Văn Khải cùng Tần di nương ra khỏi Vương phủ, lúc ấy Đại phu nhân rất lo lắng, sự lo lắng không thua gì Tần di nương, hơn nữa không tiếc thân mà ra mặt nói chuyện thay Vũ Văn Khải. Chẳng lẽ… Hai người có tư tình?

Vẫn là nói, là Đại phu nhân đơn phương yêu mến? (tự mình đa tình là đây :no2: )

Trước kia trong Vương phủ chỉ có một nam nhân là Vũ Văn Mặc, mấy nữ nhân chỉ biết vây quanh hắn. Bây giờ trong phủ lại có thêm một nam nhân, còn là một tên phong lưu. Lời tâm tình đã nói quen miệng nên việc nói với Đại phu nhân mấy lời cũng không khó, nên Đại phu nhân có tâm tư này cũng có thể lý giải, dù sao tốn nhiều tâm tư cũng không được Vũ Văn Mặc sủng ái.

Nhưng mà Vũ Văn Khải thật sự sẽ cùng Đại phu nhân sao? Mộ Dung Thư không khỏi cau mày suy nghĩ. Chuyện này nếu có thể khéo léo lợi dụng, còn có thể phản kích lại. Nhân cơ hội này, liền đem chuyện của Thanh Bình giải quyết triệt để.

Trong lòng đã có quyết định, Mộ Dung Thư liền cười nói với Tứ phu nhân: “Chuyện này, trong lòng bản Vương phi có tính toán. Còn Nhị gia cùng Đại phu nhân ở hoa viên gặp nhau rồi ân cần thăm hỏi một tiếng cũng là bình thường.”

“Nhưng mà…” Tứ phu nhân nghe Mộ Dung Thư nói thế thì muốn nói thêm gì nữa để Mộ Dung Thư tin tưởng.

Mộ Dung Thư đưa tay cản lại lời kế tiếp của nàng: “Hôm qua, Nhị gia hướng Vương gia đề nghị một chuyện. Nhị gia muốn lấy Đại nha hoàn Thanh Bình bên cạnh bản Vương phi làm thông phòng. Chuyện này, bây giờ bản Vương phi không có chủ ý, không bằng Tứ phu nhân trở về Bắc Uyển rồi cùng Đại phu nhân nói xem? Xem thử nàng ta có ý tưởng gì không.”

Tứ phu nhân nghe vậy, hai mắt tỏa sáng, ngọn lửa trong mắt vừa tắt đột nhiên dâng lên, vội vàng gật đầu: “Nô tì đã biết.”

Mộ Dung Thư mỉm cười, nói: “Như thế rất tốt.”

Nếu như Đại phu nhân và Vũ Văn Khải thật sự có cái gì, sợ là không nhịn được ghen tuông, không chừng sẽ làm ra hành động nhiễu loạn gì đó. Nếu nhờ Đại phu nhân có thể đem chuyện Thanh Bình giải quyết, cũng coi như một mũi tên bắn trúng hai con nhạn.

Tứ phu nhân vốn muốn chờ xem kịch vui, đợi một chút liền ngồi không yên, liền xin cáo lui.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại một mình Mộ Dung Thư, nàng an tĩnh nhấp vài ngụm trà. Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, con ngươi sâu thẳm tựa như hồ nước, ngón trỏ phải nhẹ nhàng gõ xuống bàn trà.

Trước mắt, làm sao để lợi dụng tình huống này mà không bị bất kỳ ai nghi ngờ? Hiên nhi đã rời đi, như vậy nước cờ kế tiếp sợ là càng ngày càng khó khăn…

Ăn trưa xong, nàng liền đi ngủ, khi tỉnh lại thì Mộ Dung Thư nghe người hầu báo là Vũ Văn Khải đến cầu kiến nàng.

Mộ Dung Thư nhíu mày. Tới nhanh như vậy? Buổi sáng sau khi quay về Bắc Uyển, Tứ phu nhân nhất định đã đi gặp Đại phu nhân rồi nói về việc này. Nếu như hai người thật có gian tình, Vũ Văn Khải vừa đến Mai viên, nàng ta hẳn là sắp đến? Đối với chuyện này, nếu là sự thật, nàng tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha. Dù sao khinh địch mà bỏ qua, cũng hết sức xin lỗi Đại phu nhân đã từng nhiều lần mưu hại nàng.

Khóe miệng mang theo một chút hứng thú, thay y phục lần nữa liền đến nhà kề. Lúc đi, cố ý cho Thanh Bình đi theo cùng tiến đến.

Vũ Văn Khải bởi nghĩ sẽ có được tiểu mỹ nhân, ở nhà kề chờ đợi đến nhàm chán. Lúc thấy Mộ Dung Thư mang theo Thanh Bình cùng đến, nhất thời kích động không thôi, liền cho là Mộ Dung Thư mang theo Thanh Bình đến là đồng ý đưa Thanh Bình cho hắn làm thông phòng!

“Thỉnh an tẩu tử.” Vũ Văn Khải lập tức đứng dậy hành lễ với Mộ Dung Thư.

Mộ Dung Thư nhìn hắn một cái, cười nhạt nói: “Không cần đa lễ. Có chuyện gì ngồi xuống nói đi.”