Chính phi không bằng tiểu thiếp - Trang 73

Chương 71 (2).

Sau khi trở lại Mai Viên, đám người Hồng Lăng liền giúp Mộ Dung Thư thay y phục, đồng thời chuẩn bị bữa tối.

Lúc này, hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống. Nửa canh giờ trước, Vương tuần phủ vốn lưu luyến cháu cũng đã rời đi. Hiên nhi rốt cuộc vẫn có chút không nỡ xa tổ phụ, dù sao tuổi của nó cũng còn nhỏ, hai mắt đỏ hoe cả lên.

Mộ Dung Thư không nói gì, nàng để nó ăn cơm xong rồi sai người dẫn nó đi nghỉ.

“Trước khi rời đi, Tuần phủ đại nhân nhờ nô tỳ chuyển lời cho vương phi. Khế ước của hai cửa hàng tơ lụa kia, khoảng hai ngày nữa, ông ta sẽ sai người mang tới.” Ăn xong bữa tối, Hồng Lăng đưa Hiên nhi về phòng nghỉ rồi mới trở lại bên Mộ Dung Thư, nói rõ với nàng những lời mà Vương tuần phủ dặn dò.

“Ừ.”

“Ba người Thu Cúc đã chuẩn bị nước ấm rồi, vương phi có muốn tắm không ạ?” Hồng Lăng lại hỏi.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư cười nhẹ, gật đầu, “Được.” Đứng hơn hai canh giờ, chân nàng có hơi mỏi, miệng cũng cảm thấy khô ran. Tắm một chút cho đỡ mệt.

Nhắm mắt lại khi ngâm mình trong bồn, Mộ Dung Thư chợt nghĩ tới quan hệ giữa Vũ Văn Mặc và Triệu Sơ. Có thể đường hoàng bước vào thư phòng của Vũ Văn Mặc, xem ra ko phải là người đơn giản. Lần trước là Vũ Văn Hạo, bây giờ là Triệu Sơ. Nếu là Vũ Văn Hạo thì nàng ko cảm thấy lạ, bởi vì họ là thân thích, qua lại là chuyện bình thường.

Triệu Sơ đang ở Bình Thành, gần đây mới xuất hiện ở kinh thành, lại có quan hệ với Vũ Văn Mặc, thậm chí hai người họ dường như có mối giao tình rất sâu. Vũ Văn Mặc ko hề giấu diềm bất cứ cái gì trước mặt Triệu Sơ.

Nghĩ đến việc này hết sức phức tạp, chỉ sợ về sau cả nàng cũng bị liên lụy. Vũ Văn Mặc liên tục nhắc tới việc liệu nàng có sống được qua hai năm kế tiếp hay không đã khiến lòng nàng chấn động. Rốt cuộc thì chuyện gì sẽ xảy ra trong vòng 2 năm tới?

Ngày thứ hai, nàng vừa dùng điểm tâm ko bao lâu thì Vũ Văn Khải và Tần di nương trở lại.

Mộ Dung Thư là Nam Dương vương phi, thân phận cao hơn hai người họ nên không cần ra nghênh đón. Vũ Văn Mặc vào cung, bây giờ vẫn chưa hồi phủ, cho nên chỉ có đám người quản gia tiếp đón bọn họ.

Đến tối hôm đó, Vũ Văn Khải và Tần di nương sắp xếp xong xuôi, người mà họ đến gặp đầu tiên là Thẩm trắc phi chứ ko phải nàng

Mộ Dung Thư chỉ cười nhạt. Nghe đám người Hồng Lăng nói, Vũ Văn Khải trở về có đến 7 8 tiểu thiếp chứ ko phải 6 người như nghe đồn, y phục Tần di nương mặc sang quý đến mức nào, đầu bà ta còn cài đầy châu ngọc chói mắt. Nói đến đoạn Tần di nương đi gặp Thẩm trắc phi trước, sắc mặt Hồng Lăng lập tức trầm xuống.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư liền cười nhạt hai tiếng. Sự tình có gì mà khó hiểu. Thẩm trắc phi là trắc phi của Nam Dương vương phủ, địa vị cao hơn Tần di nương, mấy ngày trước còn ân cần sắp xếp chỗ ở cho hai mẹ con bà ta, nàng không cần nghĩ nhiều cũng biết chủ ý của Thẩm trắc phi.

Nhưng nếu đúng như vậy, Vũ Văn Khải và Tần di nương quả thực hồ đồ, bề ngoài thông minh nhưng trong bụng lại cực kỳ ngu xuẩn. Cho dù Thẩm trắc phi có chu đáo với bọn họ đến mức nào, chủ mẫu thực sự của Nam Dương vương phủ vẫn là Mộ Dung Thư chứ không phải là Thẩm trắc phi.

Vì vậy, hai kẻ kia vừa mới bước vào Trúc Viên, trong phủ liền bắt đầu đồn đãi lung tung.

Thẩm trắc phi dĩ nhiên biết hai người này hành xử không thỏa đáng, nàng ta cảm thấy rất phiền hà. Nếu để vương gia biết được, không chừng hắn sẽ cho rằng nàng ta đang có tâm tư gì đó. Vì vậy, nàng ta đành sai người đi người Mộ Dung Thư tới.

Mộ Dung Thư thấy thế thì nhíu mày, phân phó Hồng Lăng, “Nói với người bên ngoài rằng bổn vương phi đang có việc, không thể qua Trúc Viên.” Mặc kệ Thẩm trắc phi có tâm tư gì, thân phận của nàng cũng không phải là một nha hoàn nhỏ bé để Thẩm trắc phi kêu một tiếng là phải đi! Huống hồ, hai kẻ không biết thân biết phận còn đang ở Trúc Viên! Thẩm trắc phi đúng là có ý hay mà!

Trên đời làm gì có chuyện tốt như thế!

Kết quả, Thẩm trắc phi nghe nha hoàn báo lại, nàng ta liền biết Mộ Dung Thư đã rõ nguyên nhân. Lần này thì quả thực khó xử rồi. Nhìn hai người trước mặt, Thẩm trắc phi cau mày thật chặt. Hai người này vừa mới hồi phủ đã gây chuyện cho nàng ta rồi, nàng ta còn tưởng có thể lợi dụng họ để đối phó với Mộ Dung Thư! Đúng là một ý tưởng không hay chút nào!

Thẩm trắc phi lại nhìn Tần di nương. Bà ta vận y phục rực rỡ đến lóa mắt, nhìn đi nhìn lại vẫn giống mấy kẻ nhà giàu mới nổi, sợ là người khác nhìn vào sẽ không biết Thẩm trắc phi nàng ta mới là chủ tử.

Vũ Văn Khải nhìn qua thì có vẻ phong lưu hào phóng, dáng người cao một mét tám, diện mạo vô cùng tuấn mỹ, chỉ có đuôi mắt lộ ra một tia dâm tà, khiến người đối diện cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

Thẩm trắc phi liền cảm thấy hối hận. Dựa vào thân phận hiện tại, nàng ta còn cần phải lấy lòng hai người này à? Không chừng lấy lòng người ta rồi, ngay cả một chút hồi báo cũng chẳng có!

Cách duy nhất để cứu vãn tình hình hiện tại chính là bảo hai người này nhanh chóng qua Mai Viên tham kiến Mộ Dung Thư.

Vừa nghe Thẩm trắc phi nói xong, Tần di nương liền uốn éo cái eo, hỏi với vẻ nghi hoặc, “Tại sao? Vương phi đâu có giúp chúng ta, sao chúng ta phải đi tham kiến nàng?” Dù gì bà ta cũng là trưởng bối, là nữ nhân của lão vương gia đã qua đời.

Vũ Văn Khải tuy là kẻ vô tích sự nhưng vẫn hiểu được chuyện gì đang xảy ra, dù sao thì Mộ Dung Thư cũng là Nam Dương vương phi. Hắn gật đầu, đáp, “Nên như vậy.” Vừa dứt lời, hắn lại dùng ánh mắt tham lam mà trố mắt nhìn Thẩm trắc phi. Đẹp quá đi mất! Thiếp thất của hắn không thể sánh bằng dung nhan này.

Thẩm trắc phi thấy Tần di nương hỏi vậy thì hơi nhíu mày. Tần di nương này sao mà ngu xuẩn đến thế! Chẳng biết bà ta có đang giả bộ hay không nữa! Dù sao thì Tần di nương trải qua trạch đấu nhiều năm, bây giờ vẫn sống trong bình yên vô sự, hơn nữa còn có thể sống một mình, bản thân trở thành một thái thái thực sự. Đáng tiếc, Vũ Văn Khải là kẻ không dùng được, rốt cuộc cũng phải trở về vương phủ. Thẩm trắc phi thầm cân nhắc một hồi rồi mới cười, nói, “Bây giờ một nửa việc trong phủ là do vương phi quản. Tần di nương và Nhị gia trở về rồi, tốt hơn vẫn nên qua tham kiến vương phi trước. Chỗ này của ta cũng gần bên đó, hai người cùng lắm chỉ là đi ngang, thuận tiện ghé vào thôi.”

Quả nhiên, nàng ta vừa dứt lời, Tần di nương liền vuốt theo đuôi, “Phải, ta và Nhị gia chỉ là tiện đường ghé vào. Bây giờ không còn sớm nữa, chúng ta muốn qua Mai Viên tham kiến vương phi. Thẩm trắc phi nghỉ ngơi tốt ạ.”

Đợi Tần di nương và Vũ Văn Khải rời đi ròi, Thẩm trắc phi cười lạnh một tiếng. Xem ra Tần di nương cũng không ngu xuẩn như trong tưởng tượng, chỉ là tin tức mà nàng ta nhận được lại không rõ ràng. Nếu nàng ta biết Mộ Dung Thư không phải như trong lời đồn như vậy, thậm chí bây giờ còn quản lý sự vụ trong phủ, ngày hôm qua vương gia còn ngủ trong phòng vương phi, nàng ta sẽ không ân cần khiến cho Tần di nương đi thẳng tới Trúc Viên như vậy.

Quả nhiên, Tần di nương vừa mới đi ra, nha hoàn của Thẩm trắc phi đã đuổi theo, thầm thì với bà ta vài câu. Sắc mặt bà ta lập tức biến chuyển, khẽ nói, “Không thể ngờ là vương phi lại thay đổi tới mức như thế, chỉ trong vòng hai đến ba tháng mà đã xoay chuyển, vương gia không chỉ sủng ái nàng mà còn để nàng cầm quyền.” Bây giờ bà ta đã bước ra khỏi Trúc Viên, dựa theo quy củ phải tới Mai Viên, nhất định phải làm sao để người ta không bắt được sai lầm.

Vũ Văn Khải vốn chẳng có tâm cơ, hắn không nghe ra ý trong lời của Tần di nương, hôm nay lại vừa trở về, cả người có chút mệt mỏi liền tùy hứng, nói, “Gia mệt quá, ngày hôm nay không qua Mai Viên đâu.”

“Không được, bây giờ con mới về vương phủ, bản thân chưa chiếm được vị trí nào cả. Lúc này, nếu con không toàn tâm toàn ý tuân theo quy củ ở đây, chỉ sợ vương gia sẽ đuổi con ra ngoài đó.” Tần di nương vừa nghe hắn nói liền quát lên một tiếng, trong lòng âm thầm thở dài. Sao bà ta lại có một đứa con trai thua kém như vậy chứ? Nếu như hắn có chút tâm tư, bà ta đã không cần mặt dày trở lại phủ rồi! Không biết bên ngoài có bao nhiêu kẻ đang chê cười hai mẹ con bà ta đây.

Vũ Văn Khải thở dài, đành gật đầu đồng ý.

Mai Viên.

Mộ Dung Thư nghe hạ nhân báo lại, nàng phất tay, “Bổn vương phi có việc bận nên không tiếp khách. Bảo Tần di nương và Nhị gia tới ngày khác đi.”

Ngoài cửa, hai người kia vừa nghe nha hoàn báo lại thì lập tức thấy choáng hết cả đầu. Vương phi không chịu gặp họ, chẳng lẽ nàng giận họ vì hành động ban nãy sao?

Hai người cảm thấy không cam lòng, nhưng rốt cuộc vẫn phải mặt xám mày tro mà rời khỏi đó.

Trong phòng, Hồng Lăng kể lại dáng vẻ của hai người vừa rời đi cho Mộ Dung Thư.

Mộ Dung Thư cười rộ lên, Hồng Lăng lại nói tiếp, “Vương gia coi trọng quy củ nhất, Tần di nương và Nhị gia mới về mà đã như vậy, nếu vương phi còn tha thứ cho họ, họ nhất định sẽ tưởng người là quả hồng mềm, sau này càng thêm thất lễ đó.”

Có Mộ Dung Thư ở đây, Hồng Lăng tha hồ ăn miếng trả miếng. Bọn họ đã từng khiến nàng ta mất hết mặt mũi, nàng ta không ngại khiến bọn họ mất cả mặt mũi. Bọn họ dám làm nàng ta không dễ chịu, nàng ta sẽ làm bọn họ khó chịu hơn. Không muốn tiếp tục nói tới đề tài hiện tại, Mộ Dung Thư liền hỏi Hồng Lăng, “Hiên nhi có khỏe không?”

“Dạ, vừa rồi đọc sách, thiếu gia còn đòi ăn mứt quả nữa ạ.” Hồng Lăng che miệng cười. Tiểu thiếu gia này bắt đầu thích ăn vặt rồi.

Mộ Dung Thư khẽ cười, nói, “Phòng bếp nhỏ dĩ nhiên phải làm. Ngươi bảo họ làm nhiều hơn một chút vào ban ngày, nhưng đồng thời cũng phải để ý, mứt quả ngọt dễ làm răng hư, thích ăn nhưng không được để đứa nhỏ ăn nhiều.”

“Vương phi yên tâm, nô tỳ đã rõ ạ.”

Mộ Dung Thư gật đầu, yên lòng.

Trước đó, lúc ăn xong cơm tối, Mộ Dung Thư lại nhận được thư của Vũ Văn Mặc.

Trên tờ giấy trắng viết vài dòng như sau: Trên chiến trường, quân địch có binh hùng tướng mạnh, quân của ta binh yếu tướng gầy, mà binh lính cũng như ngựa chiến, nên dùng biện pháp nào để giành thế chủ động đây?

Mộ Dung Thư mắng một tiếng: Biến thái!

Nàng hồi âm lại cho hắn: Người phụ trách dẫn tướng dẫn binh đi đánh giặc là kẻ ngốc. Đại Hoa quốc có dân giàu, nước mạnh, sao lại không dưỡng ra được một đội quân cường tráng? Lại còn muốn chọn kẻ gầy đi đánh giặc? Đó không phải là anh hùng mà là gấu. Thật đáng buồn.

Mặt khác, hắn còn viết: Nếu như từ đầu đã sai, chúng ta vẫn còn cách khác để dùng. Đó chính là sử dụng ám chiêu, làm lung lay quân địch, đốt hết lương thảo của chúng, khiến chúng đói tầm mười ngày đến nửa tháng. Đến lúc đó, binh yếu tướng gầy có khác gì quân ta? Lúc giao chiến, chúng ta sẽ có một nửa cơ hội chiến thắng.

Nàng hồi âm thêm vài lời: Gia à, có phải gần đây gia rảnh rỗi quá không vậy? Thiếp thân rất là bận đó.

Kiểm tra kỹ càng lại một lần nữa, xác định không còn vấn đề gì, Mộ Dung Thư mới giao thư cho Tri Thu.

Đọc FULL truyện tại đây

Vũ Văn Mặc nhận được thư liền vội vàng mở ra xem. Đọc đoạn phía trên, ánh mắt hắn tràn đầy ý cười, đến khi đọc dòng sau cùng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một cái.

Đốt bỏ lá thư hắn gửi, Mộ Dung Thư phân phó Tri Thu, “Hôm nay dọn cơm tối ở phòng bên cạnh đi.”

Ngày thứ hai, Tần di nương và Vũ Văn Khải đến bái kiến Mộ Dung Thư. Lại một lần nữa, nàng dùng lý do mình có việc quan trọng để từ chối họ. Hai người đó không chịu quay về nghĩ cách mà tìm tới bái kiến nàng hai ba ngày liền.

Cho đến ngày thứ tư, rốt cuộc nàng cũng chịu gặp họ.

Tần di nương thấy Mộ Dung Thư tràn đầy khí độ chủ mẫu, vẻ ung dung không giận mà uy thì liền lập tức cúi đầu, nói, “Ngày hôm nay vội đến bái kiến vương phi, chỉ mong không quấy rầy vương phi là tốt rồi.”

Vũ Văn Khải nhìn Mộ Dung Thư, ánh mắt lộ ra một tia dâm tà. Vũ Văn Mặc đúng là có phúc! Bên cạnh toàn là mỹ nhân, ai nấy đều xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm! Lại thêm bốn nha hoàn hầu hạ bên cạnh vương phi, mỗi người một vẻ, dung mạo như hoa. So ra, mấy thiếp thất của Nhị gia hắn còn không bằng!

Mộ Dung Thư âm thầm đánh giá thần sắc của hai kẻ trước mặt. Đối với ánh mắt không ngừng lộ ra từng tia dâm tà của Vũ Văn Khải, nàng chỉ cảm thấy ghê tởm vô cùng! Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một kẻ bề ngoài phong lưu mà bản chất bỉ ổi đến thế này. Nghĩ lại, có lẽ Vương Quân Sơn cũng thuộc hạng người này.

“Tần di nương khách khí rồi. Hai ngày trước, bổn vương phi thật sự quá bận, sổ sách trong phủ đều phải đưa tới phòng thu chi để thẩm tra, đối chiếu, số lượng lại rất nhiều, vả lại còn phải xử lý một vài việc vụn vặt, chỉ sợ thất lễ Tần di nương và Nhị gia rồi. Hôm nay mọi việc đều đã xong, bổn vương phi liền gặp mặt hai người.” Mộ Dung Thư thu hồi tầm mắt, sau đó chuyển sang nhìn Tần di nương. Tên Vũ Văn Khải kia quá dâm tà, ánh mắt còn tràn đầy dục vọng, nhìn hắn một hồi, chỉ sợ ngay cả cơm nàng cũng chẳng muốn ăn nữa.

Tần di nương xem ra cũng rất biết chăm sóc bản thân, trông qua còn tưởng bà ta mới hơn ba mươi tuổi. Dung mạo khá hơn người bình thường, dáng vẻ lại rất quyến rũ, có chút phong trần, đẹp một cách trần tục. Mặc dù y phục bà ta mặc có hơi khoa trương, màu sắc rực rỡ, không chừng nữ nhân ở Câu Lan uyển* đều thích mặc màu sắc hồng nhạt phàm tục thế này. Bà ta cài đầu trân châu lẫn ngọc quý trên tóc, sáng đến chói mắt. Xem ra, Tần di nương này có vốn riêng.

*Nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc

Điều khiến Mộ Dung Thư không thoải mái chính là ánh mắt Tần di nương cứ nhìn nàng bằng vẻ dò xét, không chừng bà ta đang âm thầm so sánh nàng và Thẩm trắc phi cũng nên.

Tần di nương nghe Mộ Dung Thư nói vậy thì cảm thấy trong lòng thư thái, xem ra nàng không có trách tội bọn họ. Bà ta tiếp lời, “Hôm trước hồi phủ, vốn dĩ định qua đây bái kiến vương phi trước, nhưng Trúc viên tương đối gần chỗ ở nên chúng ta mới qua đó để gặp Thẩm trắc phi, chỉ là không có nghĩ tới vương phi lại bận như vậy.”

“Thật ra thì bây giờ Tần di nương đã về rồi, ngày sau còn có nhiều thời gian để gặp mặt, không cần phải nóng lòng nhất thời. Nói đi nói lại, chúng ta đều là người của hoàng thất cả mà, đúng không? Hai người đã gặp vương gia chưa?” Mộ Dung Thư cười, hỏi.

Nghe vậy, Tần di nương liền lắc đầu, “Vẫn chưa. Vương gia phái người truyền lời cho chúng ta, nói là trong khoảng thời gian này ngài đang bận công vụ, không có thời gian mở yến tiệc thết đãi ta và tẩy trần cho Nhị gia, đợi sau này có cơ hội sẽ lại làm.”

Lúc này, Vũ Văn Khải chợt cười vang, nói, “Ha ha, đại ca ta là vương gia, dĩ nhiên phải bận rộn vì công vụ rồi, không cần phải vội vàng. Tẩu tử đúng là người biết chia sẻ, hầu hạ ca của ta thật tốt.” Hắn nói chuyện cực kỳ khéo, luôn tự nhận mình là người phong lưu. Vừa dứt lời, Vũ Văn Khải liền cầm cây quạt lên phe phẩy trước mặt.

Mộ Dung Thư suýt buồn nôn. Nam nhân này nói xa nói gần, không có câu nào là không mang ý dâm tà trong đó! Thảo nào đến tận bây giờ vẫn chẳng làm nên chuyện, tự xây nhà ở riêng mà rốt cuộc vẫn phải trở về vương phủ kiếm cơm ăn!

Thấy Mộ Dung Thư không nhìn mình, trong lòng Vũ Văn Khải có chút mất mát xen lẫn sự giận dữ. Dù gì thì hắn cũng là Nhị gia của Nam Dương vương phủ, nàng lại dám coi như không có hắn ở đây? Có điều, hắn lại hiểu nữ nhân rất rõ. Từ trước tới giờ, nữ nhân luôn nói một đằng làm một nẻo, chắn chắn là nàng rất muốn mà cứ bày ra dáng vẻ giả vờ. Nếu hắn lột sạch y phục của nàng, không chừng nàng sẽ vội vàng mò mẫm thân dưới của hắn, cầu hắn muốn nàng. Nghĩ tới đây, Vũ Văn Khải nở nụ cười dâm đãng, hắn còn cho rằng nàng đang thẹn thùng nữa kìa.

Mộ Dung Thư cười lạnh, ngoài mặt làm như có ấn tượng rất tốt với hai người nhưng trong lòng thì vô cùng chán ghét. Nàng lại không thể đắc tội hai tiểu nhân này, đành ứng phó vài câu cho qua. Kế tiếp đó, Hồng Lăng thấy nàng không còn đủ kiên nhẫn mới tìm lý do để giúp nàng thoát thân. Tiễn hai kẻ kia ra ngoài đúng là chẳng dễ dàng gì.

Bọn họ vừa rời khỏi, nụ cười trên mặt Mộ Dung Thư liền biến mất. Nàng xoa hai huyệt thái dương, thở dài, “Đúng là mãi không thể bớt lo, chỉ sợ vương phủ này lại càng thêm náo nhiệt một phen.”

Sau đó, dường như nhớ ra cái gì, nàng lập tức phân phó bốn nha hoàn bên cạnh, “Từ nay, nếu thấy Nhị gia thì phải tránh đi, đừng chạm mặt với hắn.”

Ánh mắt của Vũ Văn Khải nhìn bốn người các nàng tràn đầy vẻ dâm tà, lúc đi lại gần các nàng còn liếc mắt một cái. Sợ là mai này có cơ hội, hắn sẽ ra tay với bốn nha hoàn này, quan trọng hơn nữa, Vũ Văn Khải không phải kẻ đáng tin cậy để phó thác cả đời.

Bốn nha hoàn vừa nghe đã hiểu ý của Mộ Dung Thư, đồng thanh đáp, “Vương phi yên tâm.”

Đúng lúc này, một bóng người nhỏ chạy vào, nhào vào lòng Mộ Dung Thư.

“Mẫu thân, người xem, đây là tranh do Hiên nhi vẽ. Phụ thân dạy Hiên nhi đó.” Hiên nhi mở tranh ra cho Mộ Dung Thư xem.

Mộ Dung Thư chỉ thấy trên tranh họa một đóa mẫu đơn. Có thể là vì Hiên nhi còn nhỏ, cầm bút không vững, đóa mẫu đơn này trông qua có đôi chút giống hoa sen, phía trên còn vương không ít mực vẽ. Nhưng mà đứa nhỏ này mới ba tuổi, vẽ được tranh đã là kỳ tích rồi.

Nhưng mà… Vũ Văn Mặc tới Mai viên, dạy nó vẽ tranh lúc nào?

Nàng khích lệ Hiên nhi, “Con vẽ đẹp lắm, tiếp tục cố gắng lên nhé” rồi quay sang Hồng Lăng, hỏi, “Vừa rồi, gia đến à?”

Hồng Lăng lắc đầu, bốn người các nàng đều ở trong phòng hầu hạ Mộ Dung Thư từ nãy tới giờ, không biết đến chuyện xảy ra ở bên ngoài. “Để nô tỳ đi hỏi.”

Một lát sau, Hồng Lăng trở về, bẩm báo, “Hồi vương phi, đúng là vừa rồi vương gia có tới, nhưng ngài ấy thấy vương phi đang nói chuyện với Tần di nương và Nhị gia nên đã trở lại tiền viện rồi, đúng lúc đó thì ngài gặp tiểu thiếu gia, cho nên mới vào phòng của tiểu thiếu gia.”

Nghe vậy, Mộ Dung Thư gật đầu. Thì ra là thế. Xem ra, Vũ Văn Mặc cũng rất không thích hai người kia.

Nàng quay đầu, gọi Thu Cúc, Vân Mai, Thanh Bình rồi nói, “Từ nay về sau, ba người các ngươi lưu ý một chút, đừng để tiểu thiếu gia tiếp xúc với Tần di nương và Nhị gia quá nhiều.”

Gần mực thì đen, nàng không muốn Hiên nhi lại trở thành một Vũ Văn Khải, nếu không, nàng sẽ không còn mặt mũi nào để đứng trước bài vị của Liễu Ngọc Nhi và cho Vương tuần phủ một câu trả lời.

“Dạ.”

Trúc viên

Đại phu nhân tới gặp Thẩm trắc phi, hai người bảo nha hoàn hầu hạ trong phòng lui xuống.

“Nô tỳ phát hiện Vương gia dường như cực kỳ thích tiểu thiếu gia. Hôm qua ngài lại đi Mai viên, tự mình dạy tiểu thiếu gia vẽ tranh đó.” Đại phu nhân thấp giọng nói.

Thẩm trắc phi đương nhiên cũng biết. Nàng ta thật sự không ngờ là Mộ Dung Thư lại dùng thủ đoạn này để quyến rũ Vũ Văn Mặc. Dù sao thì vương gia vẫn chưa có con trai nối dõi, mà Hiên nhi lại đáng yêu đến mức ai nấy đều thương. Xem ra, Mộ Dung Thư giữ lại đứa nhỏ của Liễu Ngọc Nhi là có mục đích.

“Hiên nhi đáng yêu như vậy, cũng khó trách Vương gia yêu thích.” Thẩm trắc phi lạnh lùng nói, từng câu chữ lộ rõ sự ghen tuông. Đến bây giờ, nàng ta vẫn chưa có tin vui, chẳng biết là chuyện gì đã xảy ra nữa. Thỉnh thoảng, nàng ta không khỏi suy đoán, bốn phu nhân, nàng ta và vương phi đều chưa từng mang thai, vấn đề là do các nàng hay là do vương gia?

Đại phu nhân hơi nhíu mày, nhìn Thẩm trắc phi bằng ánh mắt cẩn thận rồi nói, “Bây giờ Vương gia ngày càng sủng ái vương phi, sợ là ngày sau, nơi mà vương gia thường xuyên lui tới sẽ là Mai viên.”

Nghe vậy, cánh tay của Thẩm trắc phi liền run lên, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch. Lúc trước, vương gia thường đến Trúc viên của nàng ta. Nếu như sau này đổi lại thành Mai viên, nàng ta cảm thấy thật khó mà chấp nhận.

Thật ra thì nàng ta cũng đã thử thuyết phục chính mình, nữ nhân của vương gia về sau sẽ càng nhiều, nha đầu thông phòng đều không thiếu, nếu vương gia nhất thời thích một ai đó, về lý về tình đều có thể tha thứ; nhưng mà nàng ta lại không nhả ra được. Dù sao đi nữa, nàng ta và bốn phu nhân kia vào phủ sớm hơn Mộ Dung Thư!

“Nô tỳ nghe người ta nói, hình như phụ thân của Hiên nhi là Vương Quân Sơn đã đến kinh thành. Không biết hắn ta có tới gặp vương phi hay không?” Đại phu nhân lại nói tiếp, tin này là do nhà mẹ ruột báo cho nàng ta biết. Nghe nói, Vương Quân Sơn giờ đang quanh quẩn trong mấy ngõ hẻm nghèo nàn, không ai còn có thể nhận ra một Vương công tử đã từng phong lưu phóng khoáng, bao trọn hầu hết thanh lâu kỹ viện!

“Gặp vương phi?” Thẩm trắc phi nhíu mày, ánh mắt nàng ta đột nhiên sáng lên. Vương Quân sơn đúng là phụ thân thân sinh của Hiên nhi! Vả lại, bây giờ hắn ta còn bị đuổi khỏi Vương gia! Nhất định hắn sẽ mặt dày mày dạn tìm tới vương phi để dựa dẫm. Dù sao đã không còn gia tộc giúp đỡ, có thể thấy bây giờ Vương Quân Sơn thê thảm tới mức nào.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, tiếp tục thưởng trà rồi bàn chuyện.

Ngày thứ hai, Vũ Văn Mặc vừa vào triều khoảng một canh giờ, hoàng đế liền phái người đến Nam Dương vương phủ tuyên đọc thánh chỉ, nội dung chủ yếu là triệu kiến Mộ Dung Thư.

Lúc Mộ Dung thư nhận được thánh chỉ, nàng chỉ cảm thấy có chút nghi ngờ. Hoàng thượng muốn gặp nàng để làm gì? Giờ này hẳn là vừa mới kết thúc buổi triều? Vũ Văn Mặc còn chưa hồi phủ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Mộ Dung Thư có cảm giác không ổn. Nhớ tới bọn cướp lần trước, xem ra việc này không phải do Hoàng thượng gây ra, nhưng ngày đó ở trong Hưng Khánh cung, ánh mắt của Hoàng thượng nhìn nàng đã khiến nàng cảm thấy lạnh, không khỏi mang lòng đề phòng.

Nhưng người gọi nàng vào yết kiến không phải là Thẩm Quý phi mà là Hoàng thượng, triệu kiến nàng mà không cho nàng một lý do. Mộ Dung Thu chỉ có thể hoài nghi, sau đó sắp xếp mọi việc ở Mai viên cho ổn rồi cùng Thu Cúc, Thanh Bình vào cung.