Truyện / Chính là nó / Trang 24

Chính là nó » Trang 24

Chương 24

1 ngày rồi đến 2..3..4..hôm nay là ngày thứ 5 nó không đến trường.

-Chán quá-Luân thở dài.

-Sao chán ?-Duy.

-Không được gặp bé Nguyên yêu quý

-Ai là bé Nguyên của cậu , hử?-My chông cằm nhìn Luân.

-Con heo đấy sao mấy hôm nay không đi học nhỉ?-Khánh.

-Nhớ quá rồi hả?-Duy

-Her, ai thèm, tại tớ không có ai để tra tấn mới hỏi thế-Khánh ngập ngừng.

-Cãi làm gì, ai mà chả biết.-3 đứa kia đồng thanh.

Sau khi nó kể hết mọi việc cho Nam, anh chàng đã bô bô thông tin cho 4 tên kia nghe nhưng ít nhất hắn còn lương tâm chỉ nói mối lý do tại sao Nguyên lại làm ở quán bar rằng : Có một người họ hàng xa nhờ nó quản lý giúp quán trong thời gian ngắn. Cái hôm ba thằng bắt gặp nó đang vào chân người phục vụ để sút mấy tên vô lại.

Chúng hiểu ra, còn bọn trong lớp sau khi nghe hết thấy hối lỗi vì đã xúc phạm nó khủng khiếp. Tên Khánh chẳng nói chẳng rằng phi hẳn ra ngoài lớp.

-Mà My không có số của Nguyên hả ?-Luân quay sang hỏi My.

-Chắc anh Nam có đó, nháy gọi ảnh đi-My.

Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin ……tút…tút…

-Anh ý bốc hơi luôn rồi-Luân giơ chiếc đt lên.

-Hai người đó chơi trò đánh lẻ hả?-Duy

-Có trời mới biết-Luân.

Hiện tại Nguyên đang tạm trú tạm vắng ở nhà ông.

Bính…boooong….

Ông quản gia lật đật chạy ra mở cửa, mừng khi thấy ông Thái về.

-Đợt này giải quyết lâu ha ông chủ-QG

-Ừm.Con bé Nguyên thế nào rồi?-Ông Thái bước vào cổng.

-Cô chủ đang ở trong phòng khách có cả cậu Tùng luôn ạ-QG

-Ôi cô cháu gái yêu quý của ta-Ông Thái chạy tới ôm lấy Nguyên như mấy năm trời mới gặp lại ý.

-Ông bỏ cháu ra nào, sao mà dâng trào cảm xúc thể hử?-Nguyên nhăn nhó quan sát ông.

-Con chào bác-Tùng lễ phép chào ( ông này lên chức ông hơi sớm).

-Ông về sao không kêu con ra sân bay đón, lại còn giấu kĩ lưỡng lịch trình bay?-Nguyên trách .

-Không phải ta vẫn lành lặn đây sao-Nói rồi ông Thái xoay vòng nhe răng cười.

-Vẫn ổn chứ bác?-Tùng chen vô.

-Chuyện gì?-Ông Thái ngồi xuống nhấp hơi trà cô giúp việc vừa bưng ra.

-Bộ ông sang châu Phi săn bắt hái lượm-Nguyên ngồi xuống ghế.

-Hừm, có chuyện không hay rồi-Ông Thái nghiêm mặt khiến 2 đứa không khỏi lo lắng.

-Hai đứa còn nhớ tên Hùng lạnh trùm mafia chứ?

-Cái tên bị bắt 5 năm trước ạ?-Tùng

-Hắn đào tẩu rồi , cảnh sát đang truy lùng khắp nơi-Ông Thái ngả người ra sau ghế.

Đọc FULL truyện tại đây

-Có hậu thuẫn-Nguyên.

-Ta lo quá, mấy anh em chiến hữu của ta về Việt Nam hết rồi, lần này ông Trần và ông Đoàn cũng quyết định ra mặt-ông không giấu 2 đứa nữa.

-Cháu còn nhớ hai ổng chứ?

-Vâng. 1 trong những ân nhân của cháu. Mà có phải đó là ba của Nam ka cháu và tên Khánh cùng lớp không ông?-Nguyên thắc mắc.

-Thế hả, sao ta không để ý mấy chuyện đấy nhỉ?-Ôi tuổi già ngày càng đáng sợ.-ông Thái than thở.

-Già ý ạ, bác còn khỏe hơn mấy thằng sumo Nhật ý chứ-Tùng đưa mắt nhìn ông Thái.

-Cái thằng quỷ muốn ăn đòn hả?-ông Thái ném ngay miếng táo vô họng Tùng.

-Có lẽ nghiêm trọng đây-Tùng nháy mắt với Nguyên.

-Vì hắn có thể về đây nên ta phải tăng cường cảnh giác tên sói điên đấy, vài ngày sau ta sẽ cho người tới lắp thiết bị bảo vệ cấp S cho 2 ông bạn-ông Thái đăm chiêu.

Thấy vẻ mặt của ông Nguyên bắt đầu lo lắng rồi , tên Hùng lạnh là một nhân tố đày đọa kí ức của nó.Ông Thái hiểu cảm giác của nó nên mới cho người bảo vệ xung quanh như vậy.

Quay lại quá khứ theo hồi tưởng của Nguyên.

Nó vốn nghịch ngợm mà, sau vài tháng ông Thái đón về nó muốn phi qua khỏi bức tường cao sau vườn để trốn ra ngoài dạo chơi.

Một lần nó lanh lợi đánh lạc hướng của mấy tên vệ sĩ đứng canh thế là kế hoạch trèo tường của nó thành công.

Thế giới bên ngoài rộng lớn khác hẳn với những gì nó ao ước, đang lơ ngơ thì bị một người phụ nữ va chầm vào người.

-Cháu không sao chứ?-một nụ cười hiền hậu.

-Dạ. cháu không sao.-Nguyên cũng lễ phép đáp lại.

Bà ta nói để chuộc lỗi nên sẽ dẫn nó vào khu vui chơi rồi dắt nó đi.Càng đi nó càng thấy xa nhà mình níu tay lại bà ta lại.

-Cô dẫn cháu tới đâu thế?-Nguyên ngơ ngác hỏi.

Truyện được đăng tại đây

-Vào địa ngục con ranh ạ.-Bà ta nhảy phốc tới, nhét khăn vào miệng nó rồi đánh ngất nó.

Tỉnh dậy trong một nhà kho để hoang nó gào hét khô cả họng mà chả có ai.Một người phụ nữ với khuôn mặt hiền hậu vậy mà tâm hồn bên trong là một mụ phù thủy.Nó nhớ ông quá.

Bỏ đói nó một ngày, hôm sau bà ta đến nhưng chỉ cho nó uống nước.Lần đầu tiên có người đối xử với nó tàn nhẫn như bố vậy.

-Đừng trách ta vô ích.ta chỉ làm theo lệnh của anh Hùng thôi.Sau đợt này cả thế giới xã hội đen sẽ thành của chúng tao-Bà ta cười nham hiểm.

-Có trách hãy trách người ông đáng kính của mày ấy,đối đầu với chồng tao chi-Bà ta tiếp tục quát vào mặt nó.

Nguyên giương mắt nhìn mụ già đó không thèm đáp lại.

Cánh cửa nhà kho dần chuyển dời, đằng sau là khuôn mặt nó không bao giờ quên được.

-Em làm tốt lắm-hắn nhếch mép cười.

-Ta làm gì với cô cháu bé bỏng của tên Thái đây-Hắn lấy dao lướt trên mặt nó, mùi thuốc lá nồng nặc phả cả vào mặt nó.

Nguyên giơ chân đạp thẳng vào mặt tên Hùng lạnh làm hắn ngã ra sau không may con dao cứa vào tay nó chảy máu.Nó chỉ còn biết cắn răng chịu đựng thế này đã là gì trong những lần tra tấn của bố nó.

-Con ranh, rồi tao sẽ không tha ày đâu-Hắn mắt đỏ ngầu điên tiết nhìn nó.

Đúng. Hắn nói là làm, bắt cóc, rồi lôi nó đi khắp nơi để nó tận mắt chứng kiến cảnh chiếm giết lẫn nhau của giới giang hồ .Hay những lần bị hắn buộc vào đầu xe đua phóng mấy chục km/h.

Nó chỉ bật khóc gọi ông.

-Hùng hôm nay là ngày chết của mày-Ông Thái hết lớn ra lệnhcho đàn em xông thẳng vào nhà kho khử sạch người của Hùng lạnh.

Bị tập kích bất ngờ vì hắn không biết rằng nó đã âm thầm để lại kí hiệu cho ông mỗi khi ra khỏi nhà kho.Người của hắn bị tổn vong hơn nửa , cho người chặn đánh mọi ngả đường, tên Hùng bị bắt , vào tù bóc lịch vĩnh viễn.

Kí ức đó nó cố gắng chôn vùi sâu nhất có thể trong đầu .Lần này hắn trở về có lẽ sẽ nhắm tới ông Thái và nó không ngoài tầm ngắm.