Truyện / Chính là nó / Trang 19

Chính là nó » Trang 19

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chương 19

Trời gần sáng rồi nó lấy tay rờ trán đầu âm ấm, nó bò dậy tìm nước uống, lúc nó ngất đi Tuấn gọi cô Thủy sang giúp nó hạ sốt rồi để yên cho nó ngủ.

Nguyên gạt mồ hôi sốt kiểu này đâu làm gì nó được từ bé nó quen rồi, uống thuốc rồi khác khỏi.Hôm nay sẽ công bố kết quả luôn nên nó không muốn nghỉ,chuẩn bị mọi thứ chợt tiếng điện thoại nó kêu

-Thằng Tuấn nói em sốt không sao chứ?-là Tùng

-Đừng nói ông em biết.-Nguyên mệt mỏi đáp.

-Chuyện hôm qua..ừm ..anh xử chúng rồi.-Tùng ngập ngừng

-Em không quan tâm.

-Vẫn đi học à?-Tùng hơi lo

-Chết vẫn phải lê đến đó đó-Nguyên thở dài.

-Vẫn tới bar chứ?

-Anh học cách nói điệp khúc bao giờ thế, không đến lấy gì ăn-Nguyên giờ mới thấy bớt căng thẳng

-Thế thôi anh tới bar đây, cố mà lết đến trường nhá-Tùng trêu nó

Nó hết sức đáp lại rồi ông ta lúc nào cũng đùa được.

Sao hôm nay nó thấy trường ở xa thế, nó bước chân chậm rãi, vì cái bảng điểm mà nó quyết tâm mang thân xác mới ốm dậy đến trường.

-” Dù bị đau thế nào vẫn không được bỏ cuộc”-nó chợt nghĩ tới lời của bố, nhờ ơn ông ta mà nó có được thể lực tốt thế này.

Điều khiến nó bận tâm là trên tường khu nhà học có cái băng zôn-” CHÀO MỪNG HỘI TRƯỞNG HỘI HỌC SINH”

-Cuối cùng hắn cũng chịu lòi mặt ra làm ta bao nhiêu ngày chờ đợi-nó chậc lưỡi.

Bước tới cửa lớp nó linh cảm có gì đó không ổn, kéo cửa bước vào ai đó thủ sẵn một chậu nước hất thẳng vào mặt nó làm nó ướt như chuột lột, nó ngỡ ngàng còn cảm thấy hơi bực mình nhưng khi nó nhìn lên cái bảng

-Đồ tồi cút khỏi lớp đi….- Cô không còn lương tâm khi làm cái việc bẩn thỉu đó sao…- Đồ ***** biến khỏi trái đất nhanh…v…v..

Nó chưa bao giờ bị xúc phạm một cách bỉ ổi thế này đưa mắt nhìn cả lớp ai ai cũng không ngớt lời mắng **** nó, Hạnh người chứng kiến chuyện hôm qua ả ta đang chống nạnh cười hả hê.Nó cố bước tới bàn của mình, trên đó chằng chịt lời **** rủa nó, thái độ của My cũng khác hẳn, nó mong chờ gì sao chả phải nó đâu muốn quá thân thiết với My.

Đọc FULL truyện tại đây

Giờ có thanh minh cũng chẳng ai nghe, nó chỉ tự trách bản thân mình, có lẽ việc này chỉ do Hạnh gây ra nhưng đâu có bằng chứng mà nói cô ta.Rồi chuyện này sẽ đồn ra toàn trường mất.

Nó cắm đầu chạy ra khỏi lớp, một cảm giác khó chịu nén trong lòng nó, nó tự hứa là không khóc vì những chuyện bình thường như này, nhưng cảm giác bị chối bỏ bị sỉ nhục thế này nó không sao chịu được.

Nó cần hít thở không khí.

Nguyên chạy tới hồ bơi nơi nó mới phát hiện chả ai lui tới đây và có lẽ là nơi yên tĩnh nhất.

-Áaaaaaaaaaaaaaaa-nó hét thật to để trút căng thẳng nhưng càn hét nó lại muốn chảy nước mắt.Nó cứ đứng đó cúp luôn tiết, giờ có vào lớp thì càng làm nó bực hơn thôi.

Nó chợt nhớ lại lúc nãy trong lớp không có bọn Khánh ở đó nó muốn mọi người nghe lời giải thích nhưng nói sao đây, trước giả nghèo giờ lại nói là cháu gái của tập đoàn này nọ thành ra nó mang theo tội nói dối nữa.

-Cô đứng đó làm nước xanh cũng vẩn đục đấy-Hạnh nhìn nó đầy khinh bỉ.Đằng sau có mấy đứa con gái tay cầm gậy chống tay cười nó.

Lại cái trò vớ vẩn này nó ngán ngẩm, đúng là lũ con gái lắm chuyện ( nó cũng là con gái mờ ?)

-Theo tôi nếu không muốn làm vỡ khung cảnh thơ mộng đối với cô-Hạnh ra hiệu bảo nó đi theo.

Tới sân bóng rổ cũ sau trường.

Truyện được đăng tại đây

-Rồi giờ các cô muốn gì?-Nguyên nói lạnh băng

-Đập.Nhìn mà không biết à?- một cô gái giơ chiếc gậy trên tay lên trước mặt nó.

-Không thể để cô làm ô nhiễm ngôi trường này được-một cô gái khác

-Hãy trở về nơi cô đáng ở đi-Nói rồi cô ta vung gậy ra đằng trước

-”Toàn lũ tiểu thư thì đánh đấm cái gì chỉ giỏi đi bắt nạt kẻ yếu hơn mình”-nó nghĩ mắt vẫn hướng về lũ kia.

-Tôi chỉ muốn một câu trả lời. Hạnh là cô làm đúng không?-Nó vẫn giữ thái độ lạnh băng của mình.

-Cô nói gì tôi không hiểu-Hạnh tiến lên đứng đầu

-Cô hiểu mà-Nguyên

-Phải là tôi đó. Cô làm gì được tôi?-Hạnh hơi run, tay nắm chặt thủ thế.