Chị ơi, anh yêu em » Trang 7

Chap7

Những ngày kế tiếp sau đêm đó, đi ngược với thái độ cố gắng bình thường hóa mọi chuyện và kiềm chế cảm xúc của mình,aM ngày càng săn đón chị nhiều hơn. Chị cũng hay vô tâm nhắc đến aM trước mặt mình.Cũng đúng thôi, chị hiểu sai hết rồi..

Có lần đến đón chị học AV về, mình thấy aM ngồi trên xe chờ chị sẵn với 1 bông hoa. Mình bần thần một lúc thì hiểu, hèn gì tối qua aM hỏi hôm nay chị có đi học av ko, mấy giờ thì về ?..

Chị gọi cho mình bảo đã tan học rồi, ko hiểu sao mình lại bực dọc, nói rất nhanh: ” chị ra cổng nhé, có người chờ chở chị về rồi đó” rồi cúp máy cái rụp, ko đợi chị hỏi gì thêm. Mình thấy khó chịu, giận chị một cách vô lý. Chị đâu có biết là aM chờ mình ngoài cổng, chị vẫn gọi cho mình cơ mà ?. Về đến nhà mình mới nhận ra điều hết sức đơn giản đó, nhưng ko kịp nữa rồi..

Chị nhắn tin: ” H hôm nay bận hả, xíu chị mua bánh về cho, chị đang đi chơi với aM, hehe”. Chị đi ăn uống lúc nào cũng nghĩ tới mình, chị thương mình lắm, lúc nào cũng bắt mình phải ăn uống cho mập lên ” để mai mốt bảo vệ chị, để có con nào nó ngó nữa chứ ”.Có lần chị chạy xe giữa khuya mang hộp cơm qua cho mình, vì thấy mình ghi status trên Facebook là: ”đói mờ mắt”. Mình la chị ” Khuya vậy rồi còn đi đc nữa, xíu em lại phải dắt chị về nữa, hừm ”. Chị lè lưỡi: ” Cơm dư nhà chị, mang cho em ăn ko thì bỏ uổng,hehe”. Cơm dư mà sao nóng quá,đồ ăn ngon quá, ăn cơm ko cũng thấy ngọt lịm, ngọt kiểu lạ lắm, ko phải do enzyme…

Chị về, mua bánh thật. Nhưng mình ko nhìn vào hộp bánh, mà là gói quà chị đang cầm trên tay. Chị mở ra khoe mình, một cái ống heo xinh xắn. ”AM tặng đó, xinh ha ”. Lúc đó, ước gì bây giờ mình có thể quay ngược thời gian để tự tát vào mặt mình, tát vào mặt cái thằng đã nói câu: ” Ai cho gì chị cũng lấy vậy ?”. Mình thề là ko hiểu sao mình lại nói cái câu đó nữa. Mình…

Mắt chị tròn xoe, ngơ ngác: ” em..em nói kiểu gì vậy…”. Mình là thằng rất dở xử lý tình huống khi lỡ miệng, nếu không muốn nói là càng cố càng tệ. Mình đã trả lời thái độ của chị bằng một câu nữa,nhẹ hơn, như để lấp liếm: ” Chị lấy cái đó làm gì, em mua cho chị cũng đc mà ”. Nói xong mình mới chợt nhận ra một điều, mình chưa từng dắt chị đi xem phim, chưa từng dắt chị đi những chỗ vui chơi mà chị thích, và chưa từng…mua quà cho chị, dù đó chỉ là một bông hoa chờ trước cổng trường. Mình đã sai lầm nghĩ rằng, chị em thân thiết thì cần gì quà…

Chị hơi buồn buồn, chị buồn thì dễ nhận ra lắm. Chị giải thích là chị cũng không tính lấy vì nhà chị có rồi, chị mang về cho mình đựng tiền xu, chị…. Nhìn chị lúc đó, mình thấy mình khốn nạn quá, sao chị ko chửi em đi, sao chị ko vứt ngay cái ống heo ấy với vẻ bực tức đi, sao chị lại phải giải thích với 1 thằng như em làm gì, em ko đáng…

Đọc FULL truyện tại đây

Cuối tuần đó mình có việc phải về quê 2 ngày. Mình nóng ruột gọi cho chị liên tục, nhiều khi gọi xong mới nghĩ ra nội dung để nói, nhiều khi chỉ một nội dung nhưng mình cố tình nói làm 2 lần, nhiều khi gọi chỉ để nói: ” chị nói gì cho em nghe đi, hehe..”. Ngày nào cũng nghe giọng chị, mình quen rồi, đã nói, chị là cái chuông báo thức của mình mà.

Chỉ 2 ngày xa chị mà mình thấy nhớ kinh khủng, vừa xong việc là mình lên SG ngay. Đến nơi thì gọi cho chị không được,liều mạng gọi qua nhà thì mẹ chị bảo chị chưa về. Tuy mới 10pm, ở SG vẫn còn chưa khuya lắm, nhưng mình muốn điên lên vì lo cho chị. Chị nhát lắm, lại ngờ ngệch nữa, có lần chị bị người ta giật đồ, té xe, chị nằm ngủ trưa còn nói mớ như con nít..

Mình gọi hết cho bạn chị cũng ko ai đi với chị, mình còn lên facebook qua viết lên wall với nội dung ” tìm trẻ lạc” mong chị online ở đâu thì đọc được. Trước đây chị cũng hay viết ntn lên wall để chọc mình.

Cuối cùng mình mới sực nhớ đến.. aM. Mình gọi cho aM thì nhận dc tiếng ò ý e đáng sợ. Đến lúc này, trí tưởng tượng của mình đc dịp phát huy, mình nghĩ ra đủ giả thiết, nghĩ xem nếu họ đi chung với nhau thì sẽ đi những đâu, làm những gì, sao giờ này còn chưa về, cả hai lại còn tắt máy. AM thì từng trải như vậy, chị thì….

Truyện được đăng tại đây

Càng tường tượng mình càng thấy sợ, mình chạy đi kiếm hết những quán cafe quen, những chỗ mà bọn mình hay lui tới, nhưng đều ko có. Mình điên loạn lên như một người bố tìm đứa con gái thất lạc..

Quá mệt mỏi vì phải chạy xe lên gần 8 tiếng đồng hồ, rồi chạy khắp nơi tìm chị, chán nản và đuối sức, mình quay về nhà chị, ngồi chờ đầu hẻm,một chỗ khá xa và khuất. Và mình thấy một cảnh mà mình sẽ mãi ko bao giờ quên.AM chở chị về, đến đầu hẻm nhà chị thì dừng xe để chị xuống, đúng chỗ mà mình hay dừng. Mình đứng xa nhưng nhìn rõ lắm, aM ôm chị, rất nhanh, nhanh lắm, nhanh khiến chị và tất nhiên cả mình đều bất ngờ. Mình như hóa thành đá, tay chân mình bỗng trở nên vô dụng, người mềm như cọng bún. Mọi lo lắng cho chị, mọi suy nghĩ lời nói trách móc đã chuẩn bị đều tiêu tan hết, hết sạch ko còn gì nữa, mình đứng một chỗ như người chết rồi, lạnh toát…

Chị có hơi phản ứng, chị đẩy aM ra..Nhưng đôi bàn tay yếu ớt của chị làm sao đẩy được một gã đàn ông to lớn như aM,làm sao đẩy được chị ơi.. (nhưng cho đến giờ em cũng muốn hỏi chị, thật sự lúc chị có muốn đẩy aM ra ko hả chị?.)..Tay chị buông thõng, aM nói gì đó, nói rất nhiều, nói như thể không để cho chị nói. Nhìn thấy cảnh đó, ai cũng biết, aM đang tỏ tình với chị, đang ‘’bộc lộ’’ hết tấm lòng với chị. Tấm lòng mà anh ta không chỉ dành riêng cho chị….