Chị ơi, anh yêu em » Trang 5

Chap5

Chị chưa chính thức nhận lời yêu aM, chị bảo aM rằng hãy cho chị thời gian. Nhưng việc đó cũng khiến mình – một thằng ích kỷ, gần như chỉ có mỗi chị là bạn thân nhất, phát điên !.

AM đã chính thức săn đón chị một cách công khai, anh hay qua nhà mình vào buổi trưa, mang cái này cái nọ qua nói là cho 2 chị em ăn tẩm bổ, lúc thì nói đi ngang sẵn tiện ghé qua xem hai đứa hôm nay ăn gì, khi thì dành đón chị đi học về rồi ở lại buổi trưa, thỉnh thoảng còn ăn cơm chung. Tất nhiên là do chị mời.

Những lúc aM tới, mình cảm thấy lạc lõng và nặng nề vô cùng. Mình phải đóng kịch vui vẻ, phải cười nói, phải cố tỏ vẻ bình thường khi thấy họ trêu chọc nhau, mà việc đó, lẽ ra là dành cho chị em mình. Mình không coi aM là cái gai trong mắt, nhưng thật sự, mình rất ghét aM qua nhà mình..: (

Những hôm đó, chị ko còn xắn tay áo cho mình mỗi khi mình đi học nữa, chị ko còn chọc mình ” chồng trẻ ở nhà nấu cơm, vợ đi học đây” rồi chào mình kiểu hai tay vẫy vẫy, đầu lúc lắc nữa: (. Cũng ko còn cảnh 2 chị em dành nhau ăn, hát hò inh ỏi để hàng xóm chửi xéo nữa, không còn cái điệu bộ cuống cuồng khi mình cố tình hẹn thêm giờ để chị ở lại lâu hơn nữa nữa..Chẳng còn gì hết, buổi trưa chán ngắt và bỗng dài lê thê…

Nói cách khác, mình cảm thấy những lúc aM qua, chị ko còn quan tâm gì đến mình nữa. Nhìn những lúc chị ra cửa ngóng aM, hệt như mình ngóng chị, mình thấy buồn dã man mà chẳng biết làm gì, người mệt mỏi,mềm nhũn…

Chị ngơ ngáo đâu có nhận ra thái độ của mình, lâu lâu thấy mình buồn buồn và ít nói thì chỉ hỏi han: ” hôm nay em sao vậy, mệt hả, chị đi mua thuốc với đồ ăn cho em nha”. Chị ơi, chị khờ lắm, em đâu có bịnh, em đâu có cần thuốc của chị, mà chị cũng đâu cần đi mua, chị có sẵn rồi, nhiều lắm..

Việc này kéo dài một thời gian, nó khiến mình không còn tâm trí làm gì, và cũng không biết phải làm sao để thay đổi cả, mình cảm thấy bất lực vô cùng. Có khi mỗi sáng thức dậy, mình chỉ còn biết cầu mong một điều rất đơn giản là hôm nay aM không đến.Mình sẽ nấu cơm thật ngon, 2 chị em vừa ăn vừa nói chuyện, cười đùa, rồi đùn đẩy nhau rửa chén…Những việc bình thường trước đây sao bỗng thấy xa vời quá…

Kết cục là mình hay cáu vô lý với chị mỗi lần chị nhắc tới aM, mỗi lần chị nghe điện thoại của aM khi đang ăn cơm, khi đang làm dở việc gì đó. Mỗi lần nghe chị lặp đi lặp lại ” aM hôm nay đi đâu rồi ta? Sao giờ này chưa tới ta,? Có chuyện j hok ta”..Mình bực mình cáu gắt thì chị chỉ lè lưỡi rồi cười, lâu lâu còn chọc mình ”em ghen hả, lêu lêu”. Nhìn chị mình chỉ muốn gào lên ” đúng rồi, em đang ghen, ghen muốn nổ óc luôn đây..”. Nhưng mà mình có bao giờ dám nói đâu..

Thỉnh thoảng (nói thật là thường xuyên), mình hay đọc trộm tin nhắn của chị: (. Có lúc còn xóa những tin nhắn bay bướm của aM gởi chị lúc chị chưa kịp đọc. Nhiều khi điện thoại chị hết pin, aM gọi cho mình hỏi chị hôm nay có qua ko, mình nói dối…

Mình như thằng điên tìm mọi cách ngu ngốc và vớ vẩn nhất để ngăn cản aM và chị. Nhưng hình như, tất cả đều vô ích !

Hôm đó mình đang có chuyện rất bực mình ở lớp, nó khiến mình cáu tiết cho đến tận lúc về đến nhà. Trưa đó aM ko qua, cũng coi như đỡ được một phần bực dọc. Sau khi ăn cơm xong thì mình ngồi online, chị ngồi hay tay chống cằm, lúc lắc cái đầu ngắm con mèo con mình mới đem về. Chị hỏi:

Đọc FULL truyện tại đây

_Nè H, sao bé mèo này nó ngủ wài à, c kêu nó dậy ăn nha, tội nghịp quá..

_Kệ nó đi chị, nó là mèo con, như con nít á, nên nó chỉ thích ngủ thôi, xíu nữa nó đói là tự dậy ăn à..

_Hôm qua chị qua nhà aM, con mèo nhà ảnh cũng nhỏ xíu, mà hok có chịu ngủ, nó quậy ghê lắm.

Không hiểu sao lúc đó mình nổi điên, mình gào toáng lên: ” Thì chị qua nhà aM mà chơi với con mèo đó, để im cho nó ngủ ”

Chị sựng người như bất động. Hình như chị đang ko hiểu có chuyện gì sảy ra với mình, chị không hiểu là ko phải vì con mèo, mà là vì chuyện chị đi chơi với aM hôm qua, mà mình không biết.Nó khiến mình nổi nóng vô lý. (Sau này mình mới biết hôm đó chị qua nhà ổng để lấy 1 thứ cho mình )

Mất 5 giây để mình kịp thấy hối hận vô cùng, mình bỗng thấy có lỗi kinh khủng khi thấy chị ngồi im, sợ hãi không dám nhìn mình, hình như sắp khóc…

Truyện được đăng tại đây

Chị bỗng nói một câu mà đến giờ nghĩ lại mình còn thấy rợn người: ” bây giờ em khác ngày xưa lắm H ơi, em ko còn thương chị nữa…”. Rồi chị khóc..

Tay chân mình bỗng bấn loạn, mình loay hoay như gà mắc tóc. Chỉ muốn bay đến chị, ôm thật chặt chị, nghiền nát chị,hét vào mặt chị: ” Em mà ko thương chị à ??? Em thương chị còn hơn chính mình nữa, chị có biết ko, biết không…”

Nhưng thằng ngu là mình đã không làm gì cả. Mình ngồi bất động, cơ thể nhão nhoẹt, miệng lắp bắp: ”Em xin lỗi….”