Chị ơi, anh yêu em » Trang 11

Chap11

Ngay tối hôm đó mình gọi điện hẹn chị Thảo lần nữa, chị Thảo từ chối ko muốn gặp mình vị chị nói đã quá mệt mỏi và kiệt sức rồi, rồi chị cúp máy. Mình gọi lại cho chị liên tục, liên tục cả chục cuộc gọi,cuộc gọi này chưa kịp dứt mình đã nhấn gọi tiếp.Cuối cùng chị cũng chịu bắt máy, ngay lập tức mình xin chị đừng tắt và hãy nghe mình nói, mình lan man nhiều lắm, dồn dập và gần như van nài cầu khẩn chị. Mình nói với chị Thảo rằng chị của mình là tất cả đối với mình, rằng aM là mối tình đầu của chị, rằng chị của mình hiền lành và yếu đuối tới mức như thế nào. Và hơn hết, mình nói thật ra mình ko phải là em họ… (Sau này chị Thảo nói đã nhận ra mình yêu chị mình từ ngay buổi hẹn ở Osaka, phụ nữ họ thật nhạy cảm.)… Mình van xin chị đến gần như lạc giọng….

Cuối cùng chị Thảo cũng đồng ý gặp mình lần nữa nhưng với vô số điều kiện.Tất nhiên, mình đồng ý ngay..

Đó là một buổi chiều tối định mệnh, mình sắp xếp một buổi café cho ba người (thật ra là bốn). Chị đi học về thì aM tới trường rước chị tới quán café đợi sẵn, mình sẽ tới sau (mình dặn như vậy).

Mình đi học về thì qua chỗ hẹn, vẫn đeo balo và mặc đồng phục trường. Chị và aM đã đợi sẵn rồi, đang vui vẻ nói chuyện với nhau. Lúc đó mặt mình rất hình sự vì hồi hộp nhưng do đèn khá tối nên họ ko nhận ra, vẫn cư xử như ngày thường. Được một lúc, thấy điện thoại rung, mình biết là chị Thảo đã đến nên mình nghiêm giọng nói: ’’ Em muốn anh chị gặp một người ‘’. Thái độ của mình rất rất khác ngày thường, giọng mình run rẩy đến ngọng..Nói rồi mình nhấc máy: ’’ Chị lên lầu 3 bàn trong cùng nhé ‘’. Mình để thái độ aM có thay đổi, cũng đúng thôi, anh ta là thạc sĩ, đủ thông minh để hiểu có chuyện gì đang xảy ra, anh ta ngồi xoải ra sau, hai tay để 2 bên rất thoải mái và có vẻ thách thức. Chỉ có bà chị đáng thương của mình là ngồi ngơ ngác nhìn mình, sợ sệt nhưng ko dám hỏi. (ôi chị của tôi ơi , mình đã khóc khi type đến dòng này)

Chị Thảo vừa lên đến nơi, nhìn thấy 3 người thì giật mình hiểu ra, chị đứng im lại, cúi mặt ko bước tiếp nữa. Mình chạy lại níu tay chị Thảo và nói: ’’ Chị ngồi vào đây, em muốn nói với mọi người vài vấn đề..’’. Lúc này aM đứng dậy,nói lớn, rất dõng dạc: ’’ Em không phải nói gì nữa, mọi chuyện chấm dứt ở đây được rồi ‘’. Rồi anh ta bỏ đi, ko thèm quay lại nhìn chị lấy một cái. Mình và chị Thảo đứng bất động, chị Thảo đang khóc, nước mắt lăn dài trên má, người đàn bà ấy cũng đáng thương như chị mình, suốt đời phải khóc vì những thằng đàn ông phụ bạc..

Một lúc sau thì chị Thảo gạt nước mắt, cố gắng cười nhắc mình: ’’ Chị quen rồi, em xuống nhà coi bé đó sao rồi, chị phải đi đây’’ (hồi nãy chị mình đuổi theo gã M)..

Mình giật mình nhớ ra và phóng như bay xuống dưới.Chị đứng trong bãi gởi xe, cúi mặt, cơ thể run lẩy bẩy,hai tay như muốn vò nát lẫn nhau.Có lẽ aM vừa nói điều gì đó rất phũ phàng với chị.Và có lẽ, đó là lần đầu tiên một cô bé như chị đón nhận sự cay nghiệt của cuộc đời….Mình chạy lại thật nhanh, ôm lấy cơ thể gần như mềm nhũn của chị và nói: ’’ Chị ơi, về nhà với em..’’.

Mình dìu chị vào nhà, để chị nằm xuống và vội vàng chạy đi mua nước và thuốc an thần cho chị. Chị nằm im, mắt mở trừng trừng, gần như không nói gì hay làm gì cả, chị chỉ còn là một cái xác ko hồn..

Mình phóng ra ngoài, mua thuốc, mua nước, mua đồ ăn cho chị. Gấp gáp đến từng giây từng phút.Về đến nhà, chưa kịp khóa xe, khóa cổng, mình chạy vào ngay với chị.

Nhưng trời ơi, chị của tôi đã đi đâu rồi, phòng tắm, ban công, nhà bếp..không có chị, ko thấy chị đâu cả.Gần như một thằng tâm thần mình bay ra ngoài cổng gào thảm thiết: ’’ chị ơi, chị ơi…’’

Mặc cho hàng xóm nhòm ngó, mình vò đầu bứt tai cố gắng nghĩ xem chị sẽ đi đâu trong lúc này, điện thoại chị đã tắt nguồn.

Đọc FULL truyện tại đây

Tin nhắn đến, mình vồ lấy đọc ngay. Tin của lão M: ” Em hèn lắm H ạ, ko đáng mặt đàn ông, chào em !’’. Mình không còn quan tâm đến lão nữa, từ lâu lão ko còn là người mình từng kính trọng rồi, đã hết sạch rồi.Giờ mình chỉ cần chị mình thôi, mình phải tìm chị ở đâu giữa Sài Gòn đông đúc bây giờ..

Mình chạy qua nhà chị, ko có. Lên những quán café quen, ko có. Nhà thờ đức bà, nhà hát thành phố, những chỗ mà bọn mình hay lui tới,cũng ko có. Mình chạy xe mà gần như ko còn để ý xung quanh có những gì, đèn vàng đèn đỏ mình cũng vượt hết, bị chửi, bị hò hét, mặc kệ… Chị đang ở đâu, chị ơi…

Điện thoại rung !!! của chị, trời ạ, mình gần như bóp nát cái nút accept: ’’ Chị đang ở đâu, chị đang ở đâu, chị..’’. ‘’Sao chị ko nói gì, chị nói đi, nói đi chị, em xin chị..chị đang ở đâu..’’. Mặc cho mình nói, mình xin xỏ, mình năn nỉ, một lúc lâu sau chị mới nói: ’’ Chị..chị.. xin lỗi em..’’. Rồi tắt máy, tiếng ò ý e nghe thật khủng khiếp, nó cướp mất gần như hết đi sự bình tĩnh của mình, mặt mình tái ko còn giọt máu..

Chị đang ở đâu hả chị ơi, chị đừng làm em sợ.. Thằng đàn bà như mình cúi gục và khóc, khóc thành tiếng. Sao chị không nói gì, chị ở đâu mà nhiều gió vậy, em chỉ nghe tiếng gió thôi, không nghe chị nói j cả….

Mình nghĩ đến đây thì bừng tỉnh, có cái gì đó chạy dọc sống lưng, lạnh lắm. Chẳng lẽ, chẳng lẽ chị đang ở.. Cầu Phú Mỹ. Trước đây bọn mình hay ra chỗ này hóng gió, chị nói chị thích đứng ở đây, cảm giác tự do và thoải mái..

Không kịp nghĩ gì thêm mình lên xe chạy ra cầu Phú Mỹ ngay, vừa đi vừa lạy trời là ko có chị ở đó.Nhớ lại mặt chị lúc nãy,mắt mở trừng và ứa nước, mình ko dám nghĩ tiếp nữa ….

Truyện được đăng tại đây

Chị đứng trên cầu, đứng một mình..Vừa thấy chị mình quăng cái xe ko kịp dựng chạy lại nắm tay kéo chị: ’’ Chị, về nhà, về nhà với em, về nhà..’’. Chị giằng tay mình: ’’ Em đi đi, chị ko về đâu, chị xin em, hãy cho chị ở một mình’’. Mình gào lên: ’’ Chị ơi em xin chị, chị còn thương em thì về nhà, chị đừng hủy hoại mình như vậy, chị có biết là em sợ hãi như thế nào ko ?? ‘’. Chị nhìn mình, cố gắng cười: ‘’Ngoan, nghe lời chị,về đi cu, đừng lo cho chị nữa, chị ko xứng đâu..’’. ‘’Chị, chị về ngay, em yêu chị, em yêu chị,chị có biết không, em yêu chị đấy, em không muốn mất chị.’’.

Chị nhìn mình, vuốt tóc mình chống chế: ’’ uh, yêu chị thì về đi, chị cũng yêu em lắm’’. Mình gào lên: ‘’Không phải, chị ơi..Anh yêu em, yêu em đấy,yêu như thế này này ‘’.

Mình cầm cái chai Sting gần đấy phang mạnh vào đầu, máu tóe ra, chảy xuống mặt, đỏ lòm cái áo trắng đi học. Mình hét lớn lần nữa: ’’ Chị đi về, về với em ‘’. Đến lúc này thì chị hoảng thật sự, nắm chặt tay mình sợ hãi, gỡ cái cuống chai trên tay mình ra, lẩy bẩy: ’’ Chị về, về mà, em ngồi xuống để chị lau máu’’. Mình nói như ra lệnh: ’’ Xíu nữa lau sau, chị đi với em..’’

Chị sợ hãi nghe lệnh mình,luống cuống lên xe ngồi sau ôm chặt mình, chặt lắm.Mình phóng như bay, theo hướng đi Vũng Tàu….