Truyện ngắn

Truyện / Chỉ là mối tình đầu

Chỉ là mối tình đầu

Chỉ là mối tình đầu – Lynk Rainy

Chỉ là mối tình đầu – Lynk Rainy

Tác giả: Lynk Rainy

Mọi thứ thay đổi kể từ sau ngày Valentine đó. Một lời tỏ tình dành cho Long, đáp lại lời tỏ tình mà An đã mất gần ba ngày đứng trước gương chỉ để nói ba chữ “tớ thích cậu” chỉ là một sự im lặng phía Long. Kể từ ngày đó, nhỏ trở nên kì quặc, hễ cứ thấy mặt Long là nhỏ lại thôi không cười nữa, cũng có nhiều người nhận xét là nhỏ trở nên trưởng thành hơn nhiều, chẳng còn xốc nổi nữa.

Có lẽ là do nhỏ ngại, mà sao không ngại được. Từ xưa đến nay toàn con trai đi chinh phục con gái chứ con gái đi tỏ tình với con trai là khá hiếm. Mà nhỏ lại được xếp vào hàng nữ tính có thừa.

Nhỏ- Hoài An, là cô bí thư năng động, xinh đẹp của lớp chuyên 10A1. Sở hữu khuôn mặt tròn tròn, đáng yêu, đôi môi luôn nở nụ cười, cả đôi mắt cũng biết cười. Giọng nói ngọt ngào cộng thêm sự khéo léo trong cách ăn nói khiến nhỏ luôn được lòng thầy cô, bạn bè. Sự hòa đồng, hay giúp đỡ khiến ai cũng yêu quý. Có không biết bao nhiêu cây si trồng trước nhỏ thế mà nhỏ vẫn lắc đầu.

Còn hắn- Đăng Long, cao ráo và trầm tĩnh đó là những gì có thể nói về hắn, nhưng không phải là cây si của An. Hắn luôn theo chủ nghĩa “một mình một cõi” có lắm thì trò chuyện vài câu với mấy tên con trai trong lớp, còn không thì chỉ một mình hắn với cái điện thoại, chẳng ai biết rõ về hắn.

Những ngày trong chuỗi ngày đi học, các thành viên 10A1 chẳng ai thấy An và hắn nói với nhau một câu, cứ như chẳng ai biết đến sự tồn tại của nhau vào một ngày trời âm u, ít nhất và đối với nhỏ, An và hắn đứng dưới gốc cây bàng gần hơn được hai mươi năm tuổi, nhỏ e thẹn nói:
– Tớ thích cậu!
Còn hắn thì, chỉ nhíu mày nhìn nhỏ rồi đáp bằng giọng dửng dưng:
– Nói nhảm gì đấy?
Nhỏ ngẩn người, đôi mắt thoáng nét u buồn, nhỏ nhìn thẳng về phía hắn nhưng hắn khó chịu quay đầu đi hướng khác.
– Cậu nghĩ tớ đang nói nhảm sao?- Giọng nhỏ nhẹ hẳn xuống, mang một chút buồn.
– Ai biết được.
Nhỏ nghiêng đầu mỉm cười. Nhưng đôi mắt đã thôi không cười, hắn ngạc nhiên tự hỏi nhỏ này bị làm sao thế? Đã buồn giờ lại cười?
– Những gì cần nói tớ đã nói xong. Tớ chờ quyết định từ cậu.

Im lặng…

Thời gian như dài hơn bình thường, có lẽ nhỏ đã biết được câu trả lời của hắn, nhỏ lại cười và nói bằng giọng ngọt ngào nhưng có chút lạc đi.
– Tớ tôn trọng quyết định của cậu.
Nhỏ quay đi, sợi dây kết nối giữa hắn và nhỏ. Nói đúng hơn từ trước đến giờ giữa hắn và nhỏ đã chẳng tồn tại sợi dây để kết nối nào.

Câu chuyện của nhỏ cùng lời chối từ nhanh chóng lan nhanh, sự thêu dệt thêm của thị phi khiến câu chuyện trở nên “hot” hơn bao giờ hết. Đến cả anh chị đàn trên ai cũng biết. Mấy cây si của nhỏ ai cũng lắc đầu tiếc, có cả những ánh mắt ghen tỵ. Bỗng chốc, hắn trở nên nổi tiếng, những chuyện riêng của hắn bị đem ra cho bàn dân thiên hạ mổ xẻ và điều đó khiến hắn khó chịu. Trong khi An vẫn cười nói bình thường nhưng đối với hắn thì lạnh lùng, hắn cũng chẳng có lí do gì để níu kéo cả…. Cứ như thế, khoảng cách giữa nhỏ và hắn càng lúc càng xa, và cả lại xem như những ngày đầu, chẳng ai biết ai, chẳng ai quan tâm đến nhau và dường như chẳng có một lời tỏ tình nào giữa nhỏ với hắn.

Đọc FULL truyện tại đây

– Bà có chắc không? Tôi thấy dạo này hắn có vẻ nổi tiếng đấy!
Uyên, cô bạn khá thân trong lớp của An nói trên đường từ căn- tin lên. An cười, nhưng đôi mắt lại không cười, Linh cụ non lên tiếng:
– Theo tôi bà Uyên đúng đấy, nghĩ lại đi An?
– Hai bà đừng cố an ủi tôi, tôi chắc với hai bà mà. Phán đoán của tôi chưa bao giờ sai!
– Nhưng hắn đâu có trả lời cho câu tỏ tình của bà?- Linh cụ non lại phân tích.
– Nhưng nó cũng đâu có nghĩa là đồng ý- An vặn ngược lại.
Linh cụ non thở dài, bỏ đi trước vài bước, buông câu bằng một giọng ngán ngẩm:
– Tôi đến chết với cái tính cứng đầu của bà!
– Bỏ đi Linh, tôi tôn trọng cậu ấy.
– Bà thì lúc nào cũng có mỗi câu đó!- Uyên bực dọc nói,
– Con nhỏ Uyên này, tôi không bực thì bà bực làm gì?- An bật cười nói.
– An ơi An, tớ có mua chút đồ ăn, cho cậu nè!
Đạt- tên hotboy lớp bên cạnh đưa cho An một ít bánh kẹo, nhỏ nhìn rồi lại nói bằng giọng nhỏ nhẹ:
– Được không?
– Không sao, An cầm đi!
Nhỏ mỉm cười, nhận lấy và nói:
– Cảm ơn Đạt nha! Chắc tớ sẽ ăn ngon lắm.
Đạt ngẩn ra trước nụ cười của nhỏ. Phải nói, nhỏ trở nên đặc biệt là nhờ có nụ cười- một nụ cười rạng rỡ tỏa nắng.
– Tớ về lớp nha!
Nói rồi nhỏ lách qua tiến về phía lớp, Uyên nói:
– Mang tiếng là bạn của bà mà tôi chẳng thể nào hiểu được bà cả. Bà có biết bao nhiêu cây si đó, mấy tên đó không thiếu những tên tốt hơn hắn, không chọn mà sao cứ đâm đầu chạy theo tên hâm hấp như hắn chứ?!
Uyên lườm An, nhỏ chỉ mỉm cười đáp lại, nụ cười đủ tươi tắn để bảo với mọi người rằng: tôi ổn. Nhưng đâu ai biết trong lòng An dằn vặt, An đau khổ, khó chịu. Những cảm xúc đầu đời cứ ào ạt tràn về khiến An bỡ ngỡ không biết phải đối diện như thế nào. Linh cụ non quan sát rồi nói:
– Cảm xúc đầu đời?
– Hả?- Nhỏ không hiểu.
– Bà lại bắt đầu nói nhảm giống tên Long đó à?- Uyên nhăn nhó nói.
Linh cụ non không mấy để tâm đến lời Uyên, nhìn An tiếp tục nói.
– Cảm xúc đầu đời, bỡ ngỡ lắm đúng không?
– Ừ!- Nhỏ lại cười.
– Thôi không nhắc nữa, ngày nào cũng nhắc mỏi miệng mà bà có cho vào tai chữ nào đâu. Êu, bà định ôm luôn đống bánh kẹp đó à?- Uyên chỉ chỉ.
– Ừ, đây. Tôi lấy gói kẹo chip nhé!- An đưa ra và cười nói.
– Ấy, không. Tôi lấy rồi!- Uyên giảy nãy.
– Không, của tôi mà! Bà lấy bánh này đi!
– Uyên, bà lấy nhầm bánh của tôi rồi!- Linh cụ non kêu lên.

– Uyên, sao bà ăn nhiều thế!- Cả nhỏ và Linh cùng kêu lên một câu cảm thán.

***
Hai tiết nhẹ nhàng trôi qua, trống trường báo giờ tan học vang lên. Mải thu dọn sách vở mà nhỏ không để ý là có người đang tiến về phía mình.
– Ra sân sau trường gặp tôi!- Long cất tiếng, giọng vẫn lạnh băng.
An thoáng giật mình, ngẩng đầu lên thì chỉ thấy bóng hắn với tấm lưng đang quay ra phía cửa lớp. Nhỏ thắc mắc, hắn hẹn nhỏ ra sân sau làm gì? Nhỏ là vắn còn gì để nói sao? Sau những ngày là “người dưng” của nhau còn lời gì để dành cho nhau?

Hay…là hắn đã suy nghĩ lại?

Nhỏ lắc lắc đầu, tự trách mình đã ảo tưởng quá. Đôi lúc chẳng muốn giấu giếm cảm xúc của bản thân, nhỏ muốn sau khi tỏ tình hắn sẽ cười và đáp lại rằng “Tớ cũng thích cậu”, nhỏ và hắn sẽ có mối tình đẹp, sáng được hắn quan tâm và đưa đi học, rồi những ngày hẹn hò đẹp như trong trang cổ tích, một mối tình đẹp và bền chặt, không cần sóng gió để thử thách gì cả… Nhưng rồi, An bàng hoàng nhận ra cuộc sống đâu chỉ là màu hồng, đoạn đường nhỏ đã chọn để đi đâu chỉ rải đầy toàn hoa hồng. Mà nếu có là hoa hồng đi chăng nữa thì sẽ có gai, đầy gai và đôi chân theo tự nhiên dẫm lên những cái gai đó, đau rồi gục ngã….
– Về thôi An!- Linh cụ non nói.
– Hai bà về trước đi, tôi có việc phải đi đây chút.
– Ban nãy, hắn nói gì với bà thế?- Uyên chen vào.
– Đâu nói gì, chỉ là vô tình…đi ngang qua nhau thôi!- An ngập ngừng câu cuối.
– Về thôi!- Linh cụ non kéo Uyên đi.
Đứng trong lớp, An vẫn nghe giọng Uyên la lối ngoài hành lang:
– Bà làm cái gì thế, tôi còn muốn hỏi An một vài chuyện mà.
– Tốt nhất là về nhà bà may miệng lại đi- Linh cụ non nói, thanh âm đều cùng với chất giọng lảnh lót.
An bật cười, khoác balo lên vai và đi ra sân sau trường.

Sân sau trường.

Long đứng dưới gốc cây, dùng chân nghịch nghịch mấy cái lá vàng. Nghe có tiếng người tới, hắn ngẩng lên, ánh mắt không chút biểu cảm, hắn cất giọng đều đều:
– Chuyện của bà ảnh hưởng tới tôi nhiều quá đấy!
– …
– Tôi muốn chấm dứt chuyện này!
– Cách nào?- Nhỏ nhẹ nói.
– Tôi không biết, bà làm cách nào cũng được. Tôi không thích bị soi mói như thế. Cho là bà quen với việc đó đi, nhưng tôi thì không. Bà đừng lôi thêm tôi vào những câu chuyện của bà!- Long gắt gỏng.
– Lời…tỏ tình của tớ…là mối phiền phức….- Nhỏ bỏ lửng câu, giọng nhỏ như lạc hẳn đi.
– Phải, lời tỏ tình của bà là cả đống rắc rối với tôi!
Nói rồi, hắn quay đi bỏ lại nhỏ sững sỡ nơi đó.

Nhỏ lặng đi, đứng đó hai tay bấu chặt vào gấu áo, run run.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nhỏ đã suy nghĩ… suy nghĩ rất nhiều về những gì hắn nói.

Nhỏ chợt cười với bản thân, rồi cũng quay đi. Gió cùng lúc đó, nhẹ thổi qua, khiến các lá vàng bị gió cuốn đi nhẹ tênh, cảnh bỗng chốc trở nên vắng vẻ u buồn đến man mác lòng. Bóng hai con người ở đây đã đi về hai hướng ngược nhau….

Chờ đợi gì chứ… Quả là khoảng cách từ tiểu thuyết đến đời thực là rất xa.

….

Đêm.

Se se lạnh.

Ngoài công viên.
– Này An, bà bị ấm đầu hả? Trời lạnh thế này tự dưng kéo bọn tôi ra đây. Bà có điên thì cũng đừng lôi bọn tôi vào làm đồng loại!- Uyên càu nhàu, tay sít chặt áo khoát lại, hai răng đánh vào nhau vì lạnh.
An mỉm cười rồi nhẹ nhàng nói:
– Tôi xin lỗi nhưng tự dưng lại muốn ra đây, vì tôi mà ngồi đây chút nhé!
– Haizzz, thật là hết nói nổi bà. Thôi được rồi, mà bà bị sao thế? Trời lạnh mà ăn mặc phong phanh thế à?! Muốn cúp học theo cách này à?! Híc, sao mà lạnh thế này. Tất cả tại bà cả, khốn nạn con nhỏ An điên kia!
Nhỏ lại cười, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, hít vào thở ra để luồn khí mát lạnh xộc vào mũi rồi lên não, đem cho An cảm giác thoải mái và dễ chịu. Trời đúng là lạnh thật nhưng nhỏ lại không muốn mang áo khoác. Nhỏ cứ để mặc cho từng đợt không khí lạnh không ngừng thổi từng đợt buốt lạnh lên từng da thịt của nhỏ. Xung quanh vài người đang đi tập thể dục buổi tối, có những gia đình dẫn con ra đây chơi. Một không khí bình thường và yên ả, một hạnh phúc giản dị. An đảo mắt nhìn từng người đã xuất hiện tại nơi công viên này rồi lại mỉm cười.
– Lạnh quá đi! Híc, lạnh…. Lạnh….- Uyên rên rỉ.
– Tôi tưởng bà mỡ nhiều có thể chịu lạnh được chứ, mấy cái thớ mỡ đó của bà để làm gì thế Uyên?- Linh cụ non tiến tới, nói với Uyên bằng giọng mỉa mai, kèm theo một nụ cười.
– Tôi đang lạnh, đừng chọc tôi cáu- Uyên nhăn mặt nói.
– Vậy thì hoạt động để làm ấm người đi. Đi mua mấy bịch chè trôi nóng về ăn, tôi bao.
– Ok ok, có Linh cụ non bao ăn là ăn liền, tôi ăn hai bịch nhé!
– Bà cái gì thì cũng gấp đôi người ta- Linh cụ non lắc đầu nói rồi quay sang An hỏi- Ăn gì không cô nương?
– Tự dưng tôi muốn ăn kem, mua kem chocolate cho tôi nhé!- An cười nói.
– Con nhỏ này, bà đứt mấy dây thần kinh rồi?
Uyên không chịu được tính khí thất thường của cô bạn mà hét lên nhưng đáp lại Uyên chỉ là một nụ cười dịu dàng.
– Kệ nó, nó điên chứ có phải bà điên đâu. Lo mà đi mua đi, chạy cũng được cho bớt mỡ với lại cho ấm người.
Uyên bực dọc quay đi trong sự ngán ngẩm và nỗi khó hiểu về cô bạn mình.

Khi thấy Uyên đã đi xa, Linh cụ non mới cất tiếng:
– Sao? Tôi không nghĩ bà đứa hâm đến mức mà trời lạnh thế kéo ra đây đâu? Chắc đã có chuyện gì với bà rồi! Lại chuyện của tên Long à?
– Có bà hiểu tôi thôi!- An cười.
– Có gì nói đi?
– Lúc ban chiều,….