Chị dâu em chồng » Trang 99

Phần 99

Bà Hoà nghe ông Thuận nhận tội chẳng những không tức mà còn cười ra nước mắt, dì Kỷ với chú Nhất cũng nhìn nhau cười sặc. Mãi sau bà Hoà mới mắng chồng:

– Đồ hâm. Bữa đó tôi sang trông nhà cho dì Kỷ xong ông cũng sang ngủ với tôi mà. Tôi vẫn còn nhớ ông say khướt, sợ sấm nên cứ ôm tôi khóc lóc mãi.

– Tôi ngủ với bà thì làm sao mà dì đẻ được thằng Niệm? Rõ ràng chú dì cùng bị hiếm muộn mà?

– Không anh ạ, nhà em khoẻ mạnh bình thường. Nhà em thấy em bị xã hội đàm tiếu nên mới nhận luôn cả trách nhiệm về mình để họ đỡ gièm pha thôi.

Dì Kỷ giải thích, ông Thuận vẫn chưa hài lòng:

– Nhưng đợt đó chú đâu có về? Tính ngày sinh tháng đẻ của Niệm thì không khớp.

– Thế nhưng cái mặt nó lại khớp mới đểu chứ!

Ông Nhất khoái chí thêm nếm, cái mặt thằng Niệm với cái mặt ông giống nhau như tạc tượng vậy mà ông Thuận vẫn có thể ảo tưởng được. Đến phục!

– Thực ra đợt ấy tôi có công chuyện ở Phủ Lý nên Kỷ bắt xe về đó với tôi. Vì tôi bận không lên thăm được họ hàng, sợ mọi người trách móc nên tôi kêu Kỷ giữ kín. Nhưng bà Hoà vẫn biết mà, vì Kỷ nhờ vợ ông trông nhà.

– Ừ chị biết, nhưng ông Thuận có hỏi đâu mà chị nói? Tại nghĩ cũng chẳng quan trọng, ai ngờ…

Ông Thuận lúc bấy giờ mới vỡ lẽ, biết mình vô tội lòng ông nhẹ nhõm hẳn, nhưng cũng có chút tiếc nuối. Tiếc vì một đứa giỏi giang như Niệm lại chẳng phải con ông. Ông và bà Hoà có đến nỗi nào đâu mà đẻ được thằng con ngu ngơ như thằng Hoàng cơ chứ? Có vẻ như thời gian vừa qua nó làm thua lỗ nhiều quá nên chú Nhất không tin tưởng nó như trước nữa. Chú thẳng thắn bảo:

– Từ tháng sau chú sẽ điều chú Nhị, người anh em chú rất tin tưởng sang xí nghiệp kẹo bánh làm Giám đốc, con nên đi theo chú ấy, sẽ học hỏi được nhiều điều.

– Đi theo chú ấy thì con làm chức gì?

Đọc FULL truyện tại đây

Anh Hoàng cau có hỏi, chú Nhất cười cười:

– Con đừng quá coi trọng chức tước như vậy, cái cốt lõi của tuổi trẻ là trải nghiệm và rèn giũa bản thân con ạ.

– Chú nói thì hay rồi. Chú chỉ giỏi nói mồm thôi, không coi trọng chức tước mà chú lập ra hẳn NIEM Group cho Niệm làm chủ vậy hả?

Anh Hoàng hỏi xoáy lại chú Nhất. Bữa nay ngày gì mà toàn gặp chuyện xui, còn đang tưởng nếu chú biết Niệm cũng là con của ba Thuận thì vị trí của anh với Niệm sẽ ngang nhau. Có thể ban đầu chú sẽ tức giận, nhưng vì chú không có con nối dõi nên sớm muộn gì tài sản của chú cũng sẽ được chia đôi, một nửa của anh, một nửa của Niệm. Ai ngờ mọi điều anh hi vọng đều tan thành mây khói. Anh đã buồn thối ruột ra rồi dì Kỷ còn ba hoa:

– Con không biết thì đừng nói bừa, Niệm không tiêu tiền của chú dì từ lâu rồi, thậm chí hàng tháng em vẫn đều đều gửi tiền vào tài khoản của dì biếu ba mẹ.

– Thôi dì đừng có chém gió. Một thằng bất tài như thằng Niệm móc cống ra tiền à mà kêu nó biếu chú dì? Chú dì muốn triệt đường sống của con thì cũng đừng tâng nó lên như thế. Con nói cho chú dì biết con đây đếch cần, từ hôm nay con xin phép được nghỉ việc luôn. Người có bằng cấp và nhiều năm kinh nghiệm như con chả thiếu chỗ nhận.

Anh Hoàng mạnh miệng tuyên bố, chú dì sốc không nói lên lời, ba anh thở dài ngao ngán, mẹ anh xấu mặt chỉ mong có cái lỗ để chui xuống. Bà Hoà đau lòng bao nhiêu thì bà căm ghét chị Thư bấy nhiêu. Thằng Hoàng nhà bà hồi xưa ở với Hoài chẳng bao giờ phát ngôn ngông cuồng như thế. Thực ra thì cũng có những lúc nó nổi nóng, nhưng chưa kịp ra oai đã bị Hoài lôi cổ về rồi. Hồi đó có Hoài bảo kê nên mỗi lần bị lừa đều lấy lại được tiền, công việc thuận buồm xuôi gió. Giờ ở với Thư càng ngày càng xuống cấp trầm trọng, bà nhìn nó cãi chú dì mà tưởng như không phải thằng con trai do mình đẻ ra.

Truyện được đăng tại đây

Bà buồn tê tái, bà gói đồ sang nhà Bích ở. Bà đi vội quá đâm ra cái Hằng chào bà cũng chẳng để ý. Con Hằng bữa nay đem yến gạo tám thơm lên biếu cô Hoài mà nghe toàn tin động trời. Nó ngồi bên nhà bà Phượng vừa ăn ngô luộc vừa nghe bà kể hết chuyện này tới chuyện kia, từ chuyện cô Thư sinh Hạt Đậu tới chuyện cô Hoài đã lên làm Giám đốc công ty may. Mãi tới xế chiều nó mới qua NIEM Group thăm cô, thấy cô nôn quá trời nó sinh nghi, hí húi lục trong túi cái que thử thai còn thừa đưa cho cô.

– Cô vào thử coi, biết đâu có em bé rồi. Nếu có cô phải nói cho con biết của chú nào nhá.

– Chú nào kệ cô, con bớt thọc mạch đi. Với cả chắc cô bị dị ứng thức ăn thôi chứ có biết đẻ đâu mà thử, mất công.

– Nhưng cô có dấu hiệu giống hệt con á, nghi lắm. Đi mà, năn nỉ mà, mất công xíu thôi mà.

Bé Hằng lải nhải nhiều quá nên chị Hoài đành dùng que thử thai cho xong chuyện. Thế quái nào lên hai vạch mới buồn cười chứ. Không khéo con này lại đưa cho chị que đểu như lần trước cũng nên. Chị đâu có ngu mà để nó lừa lần hai? Chị cười khẩy, vứt luôn que vào sọt rác rồi ra bảo với nó:

– Xong rồi, một vạch!