Chị dâu em chồng » Trang 98

Phần 98

Sai lầm lớn nhất của anh là sau khi sự cố xảy ra cuống quá quên béng mất không chuyển Niệm sang ghế lái. May mà Niệm có một tuổi trẻ oanh tạc nên mọi người đều tin rằng Niệm thích thử cảm giác mạnh bằng cách lái xe từ ghế phụ.

Chú Nhất dì Kỷ bận làm thủ tục cho Niệm ra nước ngoài chữa trị nên chẳng còn tâm trí đâu mà nghi ngờ, dù sao trong mắt chú dì và gia đình, Niệm vẫn là một đứa con bướng bỉnh, ngang tàn và quái tính. Còn anh từ nhỏ đến lớn đã luôn gương mẫu, thành thử xảy ra chuyện thì mọi người tất nhiên sẽ tin nó mắc lỗi hơn là anh. Anh cảm thấy nhà chú dì giàu nứt đố đổ vách, đền bù mấy đồng cho cha con Hoài cũng chẳng thấm vào đâu. Cậu Niệm thì nổi tiếng hư, bị gán thêm tội gây tai nạn nào có bõ bèn gì?

Nhiều năm về trước công nghệ còn chưa phát triển như hiện nay, khu nghỉ dưỡng cũng ở trong khu vực an ninh tốt nên hồi đó chú dì không lắp máy quay, bởi vậy chỉ cần ba Hùng cứ mãi điên dở thì sự thật sẽ vĩnh viễn được chôn vùi. Sớm hay muộn thì cũng có ngày vợ trở về bên vòng tay của anh thôi. Cái duyên nợ vợ chồng mà, một ngày làm vợ anh thì cả đời phải là vợ anh, thằng khác đừng hòng xơ múi.

Niệm thực ra chỉ thèm thuồng những thứ thuộc về anh chứ nó không hề yêu vợ thật lòng. Trái ngược với anh lúc nào cũng trân trọng vợ, nói với vợ những lời yêu thương ngọt ngào thì nó chưa bao giờ phát ngôn được câu nào tử tế cả. Ngày xưa chị em ở với nhau nó suốt ngày bắt nạt vợ. Vợ thức đêm may đồ kiếm thêm thu nhập nó quát vợ xơi xơi, vợ bổ quả xoài lỡ bị dao cứa vào tay nó mắng vợ ầm ầm, vợ trèo cây trượt chân ngã nó doạ vợ còn dám trèo lần nữa thì nó đuổi về quê. Một người đàn ông xấu tính như Niệm thử hỏi làm sao có thể đem lại hạnh phúc cho vợ? Suy cho cùng thì chỉ có người đàn ông tuyệt vời như anh mới xứng đáng ở bên vợ thôi.

“Vợ ơi Hạt Đậu mới được ra khỏi lồng ấp đó. Con đẹp trai giống hệt anh luôn. Anh mua cho Thư một căn hộ nhỏ rồi, chỉ cần vợ về anh sẽ bảo cô ấy dọn ra ngoài ở, xong vợ chăm con cho anh giống ngày xưa vợ chăm Bông nhé!”

Anh hí hửng nhắn tin cho vợ, đợi mãi mới thấy chuông điện thoại kêu, tiếc rằng lại chẳng phải cuộc gọi đến của vợ. Thư ký báo cáo với anh chính sách cắt lương thưởng của nhân viên do anh đề xuất bị phản đối gay gắt. Mọi người đang bàn nhau viết đơn xin cấp trên bãi bỏ chức Giám đốc của anh. Một lũ nhân viên đáng ghét, cộng thêm cả mẹ thằng Hạt Đậu chẳng chịu xin xỏ dì giúp anh, hại anh mới sáng sớm đã phải tự mình sang nhà dì thưa chuyện:

– Dì ơi tháng này xí nghiệp kẹo bánh lại bị lỗ rồi, lúc đầu con tính cắt lương thưởng của nhân viên, ngặt nỗi bọn họ không những không chịu mà còn tính làm loạn. Dì thương con dì bù lỗ giúp con được không ạ?

– Suốt từ Tết ra tới giờ tháng nào con cũng xin bù lỗ là sao vậy? Dì có phải cái mỏ vàng đâu con?

Gớm dì cháu với nhau mà nhờ xíu dì cũng khó chịu ra mặt, anh Hoàng bực bội càu nhàu:

– Thì con cũng có để dì thiệt đâu. Dì cho con tiền thì con tài trợ bánh kẹo cho dì đi phát cho người nghèo còn gì? Toàn bánh kẹo chất lượng cao đắt đỏ.

– Con ơi việc cho ai, cho nhiều hay ít là cái tâm của mình, con đừng lôi chuyện giá cả vào đây. Dì nói con nghe dì đem bánh kẹo của con đi thì dì cũng nói với người nhận là đồ của con tặng mọi người chứ không bao giờ bảo là đồ của dì nên con đừng ăn nói kiểu vậy.

Đọc FULL truyện tại đây

– Con ăn nói kiểu gì thì con cũng là người đàng hoàng chính trực, chẳng như ai đó đi ngủ với chồng chị gái kết nghĩa dì ạ. Dì muốn được yên ổn thì tốt hơn hết đừng lên mặt với con, kẻo có ngày hối không kịp đấy dì.

– Con bị điên hả Hoàng?

– Con vẫn bình thường dì ạ. Nói tóm lại giờ dì có nôn tiền ra không? Nếu không thì đừng trách con tuyên bố cho cả cái họ này biết thằng Niệm là con của ba Thuận con nhé!

– Cái gì? Niệm là con của ba Thuận con? Nực cười! Con bị ẩm não hả Hoàng?

– Dì mới nực cười đó dì, có gan ăn vụng mà không có gan chùi mép ạ? Chính ba con thú nhận đó dì, ông ấy còn đang chờ thời cơ thích hợp để công khai Niệm với mẹ con kia kìa, dì chối không nổi đâu.

Dì Kỷ nghe anh Hoàng ba hoa uất điên cả người, dì ngay lập tức chạy sang nhà chị Hoà gọi ba anh:

Truyện được đăng tại đây

– Anh Thuận đâu! Anh ra đây ngay cho em! Anh già lẩm cẩm rồi hay sao mà anh ăn sằng nói bậy, anh tiêm nhiễm vào đầu bọn trẻ con thứ quỷ quái gì thế hả? Thằng Niệm nó là con anh hồi nào chứ?

Ông Thuận còn đang sợ bà Hoà nên chần chừ mãi chuyện nhận con, nhưng bữa nay dì Kỷ làm um lên, cộng thêm chú Nhất thấy om sòm cũng đủng đỉnh đi sang nên ông mời tất cả mọi người vào nhà, rầu rĩ kể lại chuyện cũ:

– Mọi người có nhớ có một đợt chú Nhất vào Nam làm ăn gần nửa năm không? Chính vào cái đêm trời đổ bão, sấm chớp đùng đoàng xong cả khu bị mất điện đó…tôi…tôi và dì Kỷ đã đi quá giới hạn…ở ngay trong phòng của chú dì. Đừng ai trách dì Kỷ cả, chú Nhất xa nhà lâu như thế dì cũng có nỗi khổ riêng của mình, có trách thì cứ trách thằng đàn ông là tôi đây uống chén rượu vào liền không kiềm được lòng.