Chị dâu em chồng » Trang 74

Phần 74

Cô Bích chẹp miệng an ủi, khổ thân cậu Bách bị chị Hoài tế cho một trận. Vì chị đã hứa sẽ không mách Niệm nên cậu thành thật khai báo đầu đuôi câu chuyện. Chị trước mặt cô cậu vẫn kiểu ghê gớm doạ dẫm lũ trẻ ranh lần sau mà dám xúm lại chơi bà già này thì liệu hồn, nhưng lúc về tới nhà, chị xúc động chảy cả nước mắt.

Thì ra là vậy, thì ra…không phải số chị may…mà là…luôn có một người đứng phía sau âm thầm giúp đỡ chị. Người đó cho chị một nơi để ở, cho chị chỗ đứng nhất định trong công việc để chứng tỏ bản thân, giúp chị lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Thế gian này chỉ có ba người cất kim chỉ giúp chị mỗi lần chị thêu xong ngủ quên, đó là ba Hùng, mẹ Quỳnh và Niệm. Trước đây chị nghĩ do Niệm rảnh, giờ mới nhận ra Niệm cũng lo chị bị kim đâm, giống như ba mẹ chị.

Thực ra cuộc sống bộn bề lắm, chẳng có ai rảnh cả đâu, chỉ là người ta để tâm hay không thôi. Có một người luôn nói yêu chị nhất, và rồi, người ấy có con với chị gái chị. Lại có một người từng tuyên bố ghét chị nhất trên đời, nhưng rồi, vẫn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho chị. Còn chị, cứ mải sống, mải vui, vô tâm vô tư chẳng hề hay biết gì.

Chị cố ý ngồi ngoài phòng khách đợi Niệm, đợi hoài, đợi mãi mà chẳng thấy Niệm về. Sực nhớ ra Niệm rất giỏi trong việc tránh mặt chị, thế nên chị đành nhắm mắt giả bộ thiu thiu ngủ. Được một lát thì chị nghe tiếng cửa mở, tiếng bước chân nhè nhẹ tiến tới bên chị, và cả bàn tay ấm áp xoa xoa bên gò má. Chị ngay lập tức nắm lấy bàn tay đó, ôm khư khư vào lòng rồi mếu máo nói.

– Đây bắt quả tang đấy nhá! Ngẫm lại thì hễ tối nào đây với đấy đi chơi là y như rằng chủ báo không ăn cơm ở nhà, rồi mỗi lần giặt áo quần cho chủ đây đều chẹp miệng cảm thán sao anh này có gu thời trang giống Niệm thế chứ, vậy mà đây chả nghi ngờ gì sất, xong việc là cứ hồn nhiên như con điên bò về phòng. Đây ngu như con bò á.

Chị oà khóc nức nở, cậu phì cười dỗ dành.

– Biết bày trò dụ đây về nhà là khôn rồi.

– Khôn gì mà khôn, đấy trêu đây mãi đấy vui nhờ?

Thực ra không hẳn là trêu, chỉ đơn giản muốn biết người ta có để tâm tới mình hay không thôi. Chỉ cần để tâm thì kiểu gì cũng phát hiện ra. Tiếc rằng, trong lòng ai đó dường như cậu không quan trọng lắm thì phải, mãi bây giờ mới biết. Hơi tự ái, cậu giật tay ra rồi quay người. Chị chịu không nổi kiểu kiêu chảnh đó của cậu, nức nở gào ầm lên.

– Đấy lạnh lùng làm đây thấy lạnh người quá đi á.

– Kệ đấy.

– Lạnh thật đó, đêm nay còn có gió mùa Đông Bắc mà đây giặt chăn từ chiều mãi chưa khô. Chỉ sợ tình hình này sáng mai đây cảm cúm mất.

– Chả liên quan.

Cậu làm ra vẻ chẳng quan tâm, nhưng một lát thấy gió đập cửa sổ ầm ầm cậu lại cầm chăn của mình ra quẳng lên người chị. Chị mím môi cố nén cười, sau đó cứ nhắm mắt nằm lì ngoài ghế sô pha, chị hiểu Niệm mà, tưởng chị ngủ rồi nên ngây thơ vác chị về giường.

– Ghét!

Đọc FULL truyện tại đây

Niệm mắng chị, chắc tại nhìn thấy chăn của chị vẫn khô nguyên. Chị ti hí mắt lươn ngó trộm Niệm, cậu với thêm chiếc chăn nữa quấn quanh người chị.

– Cho đấy chết ngốt luôn, cho chừa thói làm màu.

Mặc kệ Niệm xỉa xói, chị làm bộ mơ màng luồn tay vào tay Niệm, chị chỉ định giữ Niệm lại xíu xíu thôi, ai ngờ Niệm ở bên chị lâu ơi là lâu ý, mãi bốn giờ sáng mới mò về phòng. Cả đêm chị chẳng ngủ được tý nào mà tâm trạng nó cứ phơi phới lạ lùng, chiều tới chị còn cố ý tan làm sớm, lên tầng hai tư rủ rê Niệm ra ngoại thành chơi.

– Bận rồi.

Cậu đáp, có kẻ ngốc tiu nghỉu quay người. Ngốc thật đấy, rủ lần một không được thì phải sán lại mà rủ lần hai chứ, năn nỉ nịnh nọt mấy câu mất gì đâu mà chưa chi đã bỏ cuộc. Đã thế cậu sẽ cho người ta biết hậu quả của việc từ bỏ sớm, thấy Đan đang tươi cười vẫy tay chào mình ngoài cửa, cậu thản nhiên đứng dậy vòng qua chỗ bạn.

– Rảnh không Niệm? Đi xem phim với Đan đi!

– Rảnh chứ! Rất rảnh là đằng khác!

Chỉ một câu nói của Niệm cũng đủ khiến trái tim Đan tan chảy. Xung quanh Niệm có biết bao cô gái cò cưa, ngay cả chị dâu cũ của Niệm cũng mặt dày thả thính, nhưng đối với họ, Niệm luôn bận. Còn với Đan, Niệm lúc nào cũng rảnh.

Truyện được đăng tại đây

Đan hạnh phúc bao nhiêu thì Hoài nóng máu bấy nhiêu. Sao mà chị cay thằng Niệm thế cơ chứ? Ngang nhiên hẹn hò trước mặt chị. Được, hẹn thì hẹn, chị cũng hẹn cho nó biết mặt. Đừng đùa với con Hoài này nhé, từ khi vào công ty tới giờ đầy anh nhắn tin xin làm quen đấy, chẳng qua mải làm nên chưa thèm thả thính yêu đương thôi.

Chị vuốt máy một lượt, thấy anh Sơn mặt mũi sáng sủa nhất liền qua phòng anh rủ đi xem phim, anh mừng như bắt được vàng, vội vã gấp laptop đi liền. Gớm, ngày gì mà vừa được sánh bước bên người đẹp lại vừa tình cờ gặp sếp ở rạp chiếu thế này?

– Úi có duyên thế, cứ như hẹn hò đôi ý, vui nhỉ sếp nhỉ?

Anh niềm nở bắt chuyện, sếp nhìn anh một lượt, liếc Hoài thêm một lượt nữa rồi từ tốn nhận xét.

– Công nhận, vui thật đấy!