Chị dâu em chồng » Trang 73

Phần 73

Mãi sau Niệm mới lấy lại được phong độ, cậu nhàn nhạt bảo chị.

– Được rồi, em báo cáo đi.

Bây giờ thì đến lượt chị mắc nghẹn. Em á? Em cái con khỉ, láo nháo nó quen. Ơ nhưng chính chị là người kêu Niệm bằng anh trước mà. Thôi bỏ đi, không anh em gì sất, nghe mắc ói à. Chị là chị, là chị Hoài của Niệm. Chị đổi cách xưng hô rồi thong thả trình bày, sau khi báo cáo xong chị mới thở phào nhẹ nhõm.

Với tinh thần cầu thị, chị luôn chăm chú lắng nghe ý kiến đóng góp của mọi người. Chị thích nhất là phần nhận xét của Niệm. Cậu nói không nhiều, nhưng nói câu nào chất câu đó, đúng trọng tâm giúp chị mở mang đầu óc.

Vấn đề của chị trong thời gian qua là đã quá tập trung vào phân khúc tầm trung mà quên mất rằng phân khúc cao cấp cũng là một mảnh đất màu mỡ. Hiện tại xưởng may nhỏ thứ ba mới có mười mấy chị em hồi xưa làm chung với chị, doanh thu ở mức ổn định chứ chưa đột phá.

Ngay sau khi tan họp chị cho tổ chức thi tay nghề để chọn ra hai mươi người giỏi nhất từ hai xưởng may lớn bổ sung vào xưởng ba. Cửa hàng thời trang cao cấp nhất của Thu Hoài nằm ngay dưới tầng một của toà nhà này, mỗi khách tới cửa hàng đều được gọi là khách VIP, sẽ được tiếp đón bởi một nhà thiết kế trẻ của phòng sáng tạo. Khách có thể chọn đồ may sẵn trưng bày trong cửa hàng hoặc đặt các nhà thiết kế may riêng đồ theo nguyện vọng của mình.

Từ giờ trở đi tất cả những khách có thẻ tích điểm của Thu Hoài với mười nghìn điểm sẽ được lên hạng VVIP, do chị đích thân tiếp đón. Nhờ Hương đăng quảng cáo lên trang chủ xong chị cứ nghĩ phải mất nửa tháng mới có khách VVIP, ai ngờ chỉ chưa đầy một tiếng sau đã thấy nhân viên gọi xuống tiếp khách. Xuống tới nơi thì thấy cửa hàng trống không, hình như có người mua hết đồ rồi. Thảo nào lên mười nghìn điểm nhanh thế, nom cái mặt nó kìa, tủm ta tủm tỉm ghét dễ sợ.

– Đùa nhau hả?

– Ai thèm đùa? Đây đến may đồ.

– Mua sạch cửa tiệm của người ta rồi còn may gì nữa? Mà mua chi mua lắm, đồ nữ cũng mua?

– Ơ thế mua cho người yêu chả nhẽ mua đồ nam?

– Ra vậy! Ra là mua cho người yêu cơ đấy! Lãng mạn gớm, vẫn yêu Đan hay đổi cô khác rồi?

Chị hỏi, cậu nghe cái giọng chua loét liền bật cười búng trán chị rồi thản nhiên bảo.

– Yêu ai là việc của đây, không liên quan tới đấy. Mau may cho đây bộ vest để mấy hôm nữa đây còn đi hẹn hò.

– Hẹn với chả hò, không lo làm ăn đi suốt ngày hẹn hò. Cả tuần chả về nhà ngủ bữa nào mẹ đấy lo lắm đó. Đấy chẳng bằng một góc anh chủ nhà đây, anh độc thân cơ mà hôm nào cũng mười giờ tối là về nhà rồi.

Chị chém gió đấy, chị đã gặp anh chủ đâu mà biết mấy giờ anh về. Tuy chị rất tôn trọng không gian riêng tư của anh, buổi tối hay chủ động về phòng mình sớm sớm nhưng sống cùng nhau ngần ấy thời gian mà chưa tình cờ đụng mặt nhau lần nào thì kể cũng hơi lạ, cứ như kiểu anh có mắt thần biết vị trí của chị ở đâu để tránh hay sao ý.

– Ghê! Anh chủ nhà đấy gương mẫu thế!

Đọc FULL truyện tại đây

– Chả gương mẫu thì thôi à? Đấy xách dép cho anh ý nhá! Dang tay ra đây lấy số đo cho!

Chị ra lệnh, Niệm ngoan ngoãn nghe lời. Lúc vòng thước dây qua eo cậu trống ngực chị đập rộn ràng. Nhưng ngửi thấy mùi lạ trên người cậu, chị lại tức điên.

– Khiếp, mùi nước hoa nữ nồng quá đấy!

Cậu biết, công ty mỹ phẩm đang chuẩn bị cho ra mắt dòng nước hoa cao cấp nên mời cậu xuống thử mùi và góp ý để cải thiện sản phẩm. Trước khi sang chỗ chị cậu có ghé qua cửa hàng bên họ, chỉ là, cậu vẫn làm bộ ngơ ngác.

– Vậy hả? Đấy nói đây mới để ý, thơm ra phết nhỉ?

Cái mùi nặng như thế mà Niệm không biết chứng tỏ yêu đương nồng nhiệt lắm rồi, quấn quít tít mù đến nỗi lẫn mùi của nhau từ lúc nào cũng chẳng hay. Eo Niệm bận yêu rồi thì mỗi lần chị buồn chị rủ ai đi nhậu được cơ chứ?

Phòng làm việc của chị ở tầng hai mươi, chị nhớ ngày đầu tiên tan làm ra chỗ thang máy đứng đợi tình cờ chị gặp cậu đi từ tầng hai tư xuống, hai chị em đứng chung thang máy xuống tầng một rồi đi dạo phố cùng nhau. Những ngày tiếp theo dù chị tan làm sớm hay muộn thì vẫn tình cờ gặp cậu, bọn chị đi chơi với nhau suốt, vui lắm.

Thế nào mà đột nhiên hôm nay Niệm lại bảo Niệm chuẩn bị hẹn hò khiến lòng chị hụt hẫng hẳn. Chị ném quách cái thước dây vào người Niệm, hờn dỗi kêu không thèm may đồ cho cậu nữa rồi bực tức xách túi bỏ về. Đi được một đoạn thì chị gặp Bích đang làm mình làm mẩy với cậu Bách.

– Anh thích yêu ai thì yêu em chẳng quan tâm, nhưng anh kín đáo một chút chứ đứng giữa đường tán gái vậy người ta thấy lại xì xào không hay, ảnh hưởng tới Bông.

Truyện được đăng tại đây

– Là ảnh hưởng tới Bông hay là em ghen?

– Xi, em thèm mà ghen. Em ghét anh bỏ xừ đi được.

Gớm cái cô này, ghen tím mặt ra rồi còn kiêu chảnh. Chê cô xong chị bỗng giật nảy khi rà soát lại cảm xúc của mình. Chị cũng ghét Niệm lắm, nhưng hình như cách chị ghét Niệm giông giống cái kiểu Bích vừa bảo ghét Bách thì phải? Và hình như, chị cũng vừa ghen. Không phải bây giờ chị mới biết ghen đâu, từ rất nhiều năm về trước, chị đã ghen rồi.

Chị chợt hiểu vì sao lòng chị lại khó chịu đến thế khi tưởng tượng ra cảnh Niệm ở bên Mỹ bị Đan bắt nạt. Chị không muốn cho bất kỳ đứa con gái nào chạm vào Niệm cả, chị cứ tự nhủ để một mình chị tra tấn Niệm cho đã mà không hề nhận ra rằng, sâu thẳm trong tiềm thức, chị luôn muốn chiếm Niệm làm của riêng. Chị vậy mà cũng ích kỷ ghê quá, trong lúc tâm trạng rối bời, chị nghe Bách bao biện.

– Anh không tán ai cả, chẳng qua mấy em sinh viên đó giúp anh phát tờ rơi cho chị Hoài nên anh hỏi han vài câu thôi. Trách thì trách thằng Niệm ý, anh đêm hôm lọ mọ dậy in tờ rơi tìm người giúp việc cho nó mà rốt cuộc thì sao? Nó nghiễm nhiên lừa được gái về chuồng, còn anh thì nghiễm nhiên bị gái chửi. Em thấy có bất công không?

– Cũng bất công…nhưng thôi anh ạ, cuộc sống mà!