Chị dâu em chồng » Trang 72

Phần 72

Mặt dì Kỷ buồn rười rượi, ngoài Hoài ra thì dì chẳng dám tâm sự chuyện này cùng ai cả. Căn bản trong mắt chị Hoà và mấy bà bạn thân của dì, thằng bé Hoàng lúc nào cũng là đứa con ngoan hoàn hảo của gia đình, còn Niệm nhà dì thì bướng bỉnh khó dạy, bởi vậy nên dì đâu có dại mà kể xấu con trai trước mặt họ? Dì chỉ có thể tìm Hoài thôi, vì dì tin Hoài tuyệt đối không phải loại người hay bép xép.

– Dì chẳng dám cho người theo dõi Niệm, tại nó ranh lắm, làm vậy kiểu gì nó cũng phát hiện ra, rồi nó giận dì bỏ về Mỹ thì toi. Dì khổ quá Hoài ơi, mấy đêm gần đây dì cứ trằn trọc mãi, tự hỏi không biết mình có làm gì quá đáng khiến con buồn không mà nó chẳng chịu về nhà ngủ?

– Ui chẳng có chuyện đó đâu, dì cứ lo vớ lo vẩn. Dì kệ cho em nó chơi bời tý, thanh niên trai tráng đến tuổi ít nhiều cũng phải có nhu cầu yêu đương chứ.

– Sao nó không dẫn về nhà? Thích làm gì thì làm dì đâu cấm? Dì lại chả mừng quá ý.

Chị Hoài gọi thêm một cốc nước cam nữa rồi dẫn dì vào chiếc bàn gần đó, nhẹ nhàng phân tích.

– Ôi dì chả hiểu tâm lý bọn trẻ gì cả, bọn nó thích có không gian riêng chứ. Kệ nó, dì mau uống đi cho khoẻ, nhỡ mấy hôm nữa có cháu còn có sức mà bế.

Dì nghe Hoài dỗ dành tâm trạng nhẹ nhõm hẳn lên. Chỉ có Hoài mới hiểu dì thôi, thời gian vừa rồi chị Hoà nói xấu Hoài nhiều lắm, nhưng thú thực dì vẫn tin Hoài là người đứng đắn. Đến hôm nay nghe Hoài kể đầu đuôi câu chuyện dì thấy thương Hoài quá, dì thở dài động viên cô cháu.

– Gắng lên con, dì tin con là người có năng lực, con sẽ tiến xa thôi. Dì biết thằng Hoàng sai nhiều, nhưng dù sao thằng bé cũng bị áp lực chuyện con cái con ạ. Thôi không còn duyên thì mình chúc phúc cho nhau con nhỉ? Sau này dù con có đi bước nữa thì con vẫn là cháu dì, lúc nào rảnh thì ghé nhà dì chơi. Ở công ty thì nhớ để ý em Niệm cho dì nhé!

Chị Hoài nghe dì thủ thỉ chợt thấy cay cay nơi sống mũi, thôi ít ra ở bên đằng nhà chồng cũ vẫn có dì hiểu chị, vậy là đủ rồi. Chị ngồi tám chuyện với dì gần nửa tiếng mới xuống gặp Hương trao đổi công việc. Thực ra chị biết Hương trong một lần đi ăn ốc cùng chị Thư, Hương bằng tuổi chị, khá thông minh, nhanh nhẹn và biết chớp thời cơ. Bởi có thiện cảm từ trước nên khi Bách đưa ra hồ sơ của năm ứng viên cho vị trí Phó Giám đốc, chị đã chọn luôn Hương.

Chị Hương thì lại rất ghét những người có nhân cách chó tha như chị Hoài. Chị gặp chị Thư lần đầu tiên khi hai chị em cùng đi làm tình nguyện ở Tây Bắc, nghe chị ấy kể về cuộc đời mà chị xót xa khủng khiếp, chị khinh con Hoài vì nó trơ trẽn đến độ cướp người yêu chị gái kết nghĩa. Nếu không vì Niệm thì một người tốt nghiệp đại học bằng xuất sắc như Hương sẽ không bao giờ về làm dưới trướng của Hoài.

Chị ái mộ Niệm từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy anh trên sóng truyền hình, anh trẻ nhưng phong thái đĩnh đạc hơn ối bạn nam bằng tuổi chị. Anh gọi chị đi làm trước Hoài một tuần, giao cho chị toàn việc quan trọng. Còn Hoài, mang tiếng Giám đốc nhưng ngoài cái mặt xinh dáng chuẩn ra thì nói thật chẳng được cái gì sất, bộ sưu tập đầu tiên của công ty nó vẽ mất tận một tuần mà xấu dã man tàn bạo.

Đọc FULL truyện tại đây

– Khiếp, hết mũ thỏ bông đến áo choàng siêu nhân, đồ ngủ gì mà nhắng nhít, giá mắc nhưng nom chẳng sang chảnh tý nào. Hoài sửa lại đi không phụ huynh họ không mua đâu.

– Giá mắc là do chất xịn mà, phụ huynh sành sỏi họ nhìn ra ngay. Với cả con Bông nhà mình á, càng nhắng nó càng thích, mà nó thích thì mình mua cho nó liền. Đây này, Hoài còn thiết kế cả búp bê vải mini tặng kèm mỗi bộ đồ, Hương cứ lo phần truyền thông tốt là đảm bảo bán được.

Hoài cãi cùn và nhất quyết không chịu sửa, tuy bộ sưu tập đồ ngủ trẻ em của Hoài khá tệ nhưng được cái chị quảng bá sản phẩm tốt nên cuối cùng vẫn cháy hàng. Rõ ràng công lớn thuộc về chị nhưng một số người trong công ty lại cứ trầm trồ thán phục Hoài mới buồn cười chứ.

Cơ mà người thông minh như chị chấp làm gì mấy cái loại ngu dốt đấy, chị vẫn tiếp tục đồng hành cùng Hoài trong các bộ sưu tập tiếp theo. Chị còn giúp mấy em trong phòng sáng tạo quảng bá các mẫu thiết kế mới, tiếc rằng số bọn nhỏ kém may mắn, sản phẩm chúng làm ra không được ưa chuộng như của Hoài.

Công ty chị được đầu tư khủng nên sẽ mất thời gian hơi lâu để hoàn vốn, tuy nhiên doanh thu của hai tháng đầu tiên rất khả quan. Tiếc rằng chị chỉ là người làm báo cáo, người cướp công chị đọc thành tích trước mặt cấp trên lại là Hoài.

Chị Hoài nhận lấy tập tài liệu từ tay chị Hương rồi tiến vào phòng họp. Chị chọn vị trí ngồi cạnh anh Sơn, thấy anh bảo bộ khăn lụa chị thiết kế cho công ty anh nhận được phản hồi rất tốt từ khách hàng chị phấn khởi lắm. Liệu Niệm đã biết chuyện này chưa nhỉ? Lúc nào chị phải khoe Niệm mới được, chị thích được Niệm khen giỏi lắm. Chiều qua Niệm vừa chê chị xong đó, chê chị điệu.

Truyện được đăng tại đây

– Chị nào có điệu lắm đâu, chẳng qua do mặc váy hơi ngắn nên ngại nhảy qua vũng nước bẩn thôi. Hay mình đi đường khác đi Niệm, còn lâu mới đến giờ chiếu phim mà.

Chị bao biện, Niệm lườm chị nhưng xong lại ôm eo chị, nhấc bổng chị lên rồi khiêng qua chỗ bẩn. Hai chị em đi xem phim mà đêm về chị chả nhớ nội dung phim là gì sất, chị chỉ nhớ khoảnh khắc được Niệm ôm vào lòng, nhớ nụ cười của Niệm và cả mùi hương trên người Niệm nữa. Nhớ đến mức ngồi phòng họp cứ ngó ngó nghiêng nghiêng xem Niệm tới chưa? Lúc Niệm tới hai má chị bất giác ửng đỏ, luống cuống cùng mọi người đứng dậy chào sếp. Ơ nhiều bạn gái lớn tuổi hơn Niệm mà vẫn chào anh nhé, chẳng lẽ đây là văn hoá nơi công sở, dù sếp nhỏ hơn mình thì sếp vẫn là anh? Chắc mẩm vậy nên đến lượt mình báo cáo, chị cầm tập tài liệu trên tay, hắng giọng đầy trịnh trọng.

– Dạ, báo cáo anh Niệm, tình hình là…

Chị mới nói được đến đó thôi đã nghe tiếng ho dữ dội. Chị ngơ ngác ngẩng đầu lên, là Niệm, Niệm bị ho á, ho thôi mà cũng khiến cấp dưới mặt xanh mày tím. Họ tím hại chị cũng tái theo, đợi một lúc thấy Niệm đã bình tĩnh hơn, thư thả cầm cốc trà nhấm nháp, chị bẽn lẽn hỏi dò.

– Dạ thưa anh, có phải em vừa nói sai cái gì không ạ?

Lần này thì Niệm bị sặc…sặc trà! Nhìn mặt cậu khốn khổ không tả nổi, cô thư ký hoảng hốt lấy khăn cho sếp, còn chị đứng sững sờ một chỗ như con đần, rốt cuộc, chị sai ở đâu chị cũng không rõ nữa.