Chị dâu em chồng » Trang 69

Phần 69

Cậu ghét cái điệu bộ đánh trống lảng của chị bao nhiêu thì ghét chính mình bấy nhiêu, rõ ràng đã nhắc nhở bản thân phải giữ khoảng cách với người ta, thế nhưng vẫn không kiềm được mà ôm vào. Cảm thấy quá mất mặt, cậu chủ động buông tay.

Chị nhân cơ hội chuồn vội, về tới nhà tu mấy cốc nước mới hạ hoả. Sao đi ăn có một bữa với gia đình mà khổ như đi đánh giậm vậy? Cơ mà dạo này ba chị nói năng trôi chảy ghê, so với cái hồi ngắc ngứ mãi mới được một câu thì giờ ba tiến bộ vượt bậc luôn đó. Ban nãy chị còn nghe mẹ kể từ ngày gặp Niệm ba phấn khởi hẳn lên, có những lúc ba đãng trí tới mức quên tên chị em họ hàng, nhưng ba vẫn nhớ tên Niệm. Hồi xưa khi chị thông báo cưới anh Hoàng, khó khăn lắm ba mới nói được một câu, không phải chúc mừng chị, mà là hỏi.

– Niệm…Niệm…đâu?

– Niệm đi rồi ba. Niệm còn không chào tạm biệt con luôn đó ba. Nghe đâu Niệm với Đan…

Chị vô tư oà khóc trước mặt ba, vì chị biết ba chị lúc đó ngốc lắm, chẳng hiểu gì đâu. Đến chị còn không hiểu chính mình mà, không hiểu sao khi xưa cãi nhau với Niệm suốt mà tới gần ngày cưới lại nghĩ về Niệm nhiều thế?

Chị giận Niệm lắm, rõ ràng Niệm bảo với chị Niệm không thích con gái dịu dàng như Hoài Đan, thế nào mà vừa sang đã dính nhau liền, quên luôn chị. Đã thế chị cũng quên cậu cho hoà!

Quả thật những năm tháng làm dâu bận rộn chị đã bớt nghĩ về cái đồ đáng ghét đó hơn. Chỉ là, từ ngày rời nhà bà Hoà tâm trí chị lại bắt đầu bị nó làm phiền. Nhưng phải công nhận thoát khỏi cái nhà đó chị đỡ vất vả hẳn, mấy em trong tổ may đến trả hàng cứ khen mãi.

– Gớm chị Hoài bỏ chồng xong nom càng ngày càng tươi nhỉ? Chủ nhà của chị về chưa để tụi em vào chơi?

– Chưa, bữa nay anh chủ không ăn tối ở nhà nên chắc về muộn, các cô vào phòng chị mà ngồi.

– Vâng. Em đang chán ở nhà lắm đây này, đã tù hết cả người thì chớ, xong có cỗ bàn gì ở họ là y như rằng các chị em đổ hết lên đầu mình với lý do mình rảnh không phải đi làm thì tranh thủ dọn giúp.

Cô Trang tâm sự, mấy cô khác cũng gật đầu tán thành. Chị Hoài hiểu nỗi khổ đó nên tốt bụng bảo.

– Chị biết có khu công nghiệp đang tuyển thợ may, các cô cần không chị giới thiệu cho?

– Không cần, em biết khu đó mà, xa lắm, lương thì thấp chứ đâu được như làm với chị. Hay chị xem thế nào mở tiệm may đi, cho tụi em đến làm.

Ôi nghe mấy cô ấy nói mà chị ham quá, biết đâu mở được tiệm doanh thu lại cao hơn nhỉ? Cả đêm chị cứ thao thức mãi, sáng hôm sau dọn dẹp quanh nhà thấy trên giá sách của chủ có rất nhiều sách dạy làm giàu, chị tò mò đọc thử. Ban đầu chị chỉ định xem qua cho vui thôi, cơ mà càng đọc càng mê, nhất là cái quyển bàn về tư duy khởi nghiệp.

Sau nhiều ngày tìm tòi nghiên cứu, chị quyết định làm hồ sơ gọi vốn cho tiệm may đầu tiên của mình. Chị nộp hồ sơ đi nhiều nơi lắm, tiếc rằng toàn bị trượt từ vòng gửi xe, chỉ mỗi bộ hồ sơ nộp tới công ty Lụa Đẹp là lọt vào vòng phỏng vấn. Đó là một trong những công ty con thuộc NIEM Group, chuyên sản xuất và phân phối các sản phẩm lụa tơ tằm cao cấp. Tuy bên họ đòi tỷ lệ ăn chia khá cao nhưng vẫn có rất nhiều bạn trẻ tới kêu gọi vốn đầu tư, toàn những bạn giỏi tốt nghiệp từ các trường đại học danh tiếng khiến chị thấy hơi nhụt chí.

Đọc FULL truyện tại đây

Lúc ngồi ở hành lang đợi tới lượt mình, chị gặp Bách. Cậu giúi cho chị ít quà đem từ miền Nam về, phấn khởi khoe chỉ vài ba tháng nữa em sẽ dụ được Bích lấy em. Chị chúc mừng cậu câu tôm được thêm tép, tại trên giấy tờ Bông là con cô Bích mà. Năm xưa bà Hoà để bé gọi chị tiếng “mẹ” chỉ đơn giản là muốn tránh điều tiếng cho cô thôi, giờ ba Bách của bé xuất hiện, con dâu mới lại có chửa nên bà chẳng cần chị nữa. Chuyện qua rồi mà thi thoảng nghĩ lại vẫn thấy đắng, chị buồn buồn bảo.

– Từ lần sau gặp Bông chị sẽ xưng bác với con. Tại con sắp về một nhà với ba mẹ rồi, chị thì chẳng liên quan nữa.

– Ôi đừng chị ạ. Bọn em mãi coi chị là mẹ Bông, mong chị đừng hắt hủi con bé như vậy, nha chị.

Cậu Bách nài nỉ, chị rưng rưng gật đầu, cậu dễ thương thật đấy. Trong ba người phỏng vấn chị cậu là người hiền nhất. Người thứ hai là anh Sơn, Giám đốc công ty Lụa Đẹp, anh hỏi chị rất nhiều thứ và lắng nghe chị vô cùng chăm chú, cuối cùng anh bảo.

– Chắc em biết đợt này chỉ có tối đa ba dự án khởi nghiệp được công ty anh rót vốn. Tuy đối với anh, dự án của em không phải một trong ba dự án xuất sắc nhất nhưng anh lại bị ấn tượng với các thiết kế của em, có cái gì đó rất phá cách, rất tươi mới và lôi cuốn. Thế cho nên anh đang vô cùng băn khoăn…sếp Niệm thấy sao?

Bởi vì chị Hoài là người cuối cùng bọn họ phỏng vấn nên đến thời điểm hiện tại cậu Bách cũng đã có trong tay danh sách ba dự án tốt nhất rồi. Giống anh Sơn, danh sách của cậu không hề có tên chị, tuy nhiên, cậu vẫn cẩn thận quay sang hỏi thằng bạn.

– Ý Niệm như nào? Thực ra nếu chị Hoài đồng ý thì chúng ta có thể dùng nguồn vốn của tổng công ty để thu mua lại thương hiệu thời trang Thu Hoài.

– Để tính đã.

Truyện được đăng tại đây

Niệm đáp, đoạn làm ra bộ bận rộn tính toán. Gớm ạ, ngồi vẽ nhăng vẽ quậy chứ tính cái gì? Có những dự án khủng người ta cố tình làm sai số liệu để ăn chặn, tinh vi đến nỗi cậu xem mãi vẫn chẳng mảy may biết gì, nhưng Niệm thì chỉ nghe thư ký đọc qua con số đã phát hiện ra điểm bất thường. Cái thằng, cáo già ngàn năm mà cứ làm như nai tơ non dại mới vào nghề không bằng, lề ma lề mề hại chị Hoài ngồi đợi kết quả hồi hộp toát mồ hôi hột. Ông tướng Niệm suy tư chán chê mê mỏi mới ngẩng đầu lên bảo.

– Thương hiệu thời trang Thu Hoài chưa khẳng định được tên tuổi trên thị trường nên đây không có hứng thú. Đấy còn gì khả quan hơn muốn bán không?

Chị Hoài nghe kết quả buồn nẫu cả ruột, trong lúc tâm trạng tuột dốc, chị buột miệng lẩm bẩm.

– Còn mỗi cái thân già này thôi, mua không?

Chị nói nhỏ lắm, tưởng Niệm không nghe thấy cơ, ai ngờ cậu thản nhiên đáp.

– Có mua. Giá cả như nào?