Chị dâu em chồng » Trang 68

Phần 68

Niệm không đáp ba chị, cũng không bày tỏ thái độ gì đặc biệt, nhưng chị thấy vành tai cậu đỏ. Một màu ửng đỏ tự nhiên chứ không phải do ráng chiều kia chiếu vào, một màu ửng đỏ rất hút mắt. Chị ngây người nhìn cậu. Từ hồi cậu về nước chị luôn mặc định cậu là cậu em con nhà dì Kỷ, là họ hàng bên đằng nhà chồng chị, hay nói gọn là em chồng. Còn chị, với vị thế là chị dâu của cậu, chị tự cho mình cái quyền càu nhàu với cậu, trấn đồ cậu, gọi cậu đi nhậu. Đến hôm nay chị mới sực nhận ra giữa chị và cậu đã chẳng còn cái quan hệ đó nữa, gia đình chị làm phiền cậu như này, liệu có phải phép?

Ơ sao tự dưng chị nghĩ nhiều thế làm gì nhỉ? Rỗi hơi! Kệ đi, ngày xưa chị đi xem phim cùng Niệm suốt mà, có sao đâu? Niệm hay bắt nạt chị lắm, cứ rình lúc chị bốc nhầm bỏng ngô trong hộp của cậu là cậu siết tay chị rất chặt.

– Đau, thả tay người ta ra đi.

Chị yêu cầu, Niệm không đồng ý, cậu lý luận.

– Thả ra để đấy ăn hết bỏng ngô của đây à?

– Không ăn. Hứa!

Chị đã hứa thế rồi mà cậu vẫn không tin, cứ một mực giữ tay chị, tuy nhiên cậu thả lỏng tay hơn nên chị không bị đau nữa. Lòng bàn tay của Niệm rất to, và thú thực, chị thấy thinh thích khi tay mình đặt trong tay cậu, ấm áp lắm.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Khi ấy chị chẳng bao giờ nghĩ tương lai sẽ có một ngày, bọn chị trở lại xem phim ở đúng cái rạp chiếu năm xưa, và chị…bất chợt lại thèm cái cảm giác được ai đó siết tay.

Nhưng hôm nay Niệm không gọi bỏng ngô, còn ăn trực của chị kia kìa. Thi thoảng bốc bỏng trong hộp, tay chị chạm vào tay cậu, chỉ là vô tình thôi mà sao chị thấy như bị điện giật? Cả buổi xem phim lẫn bữa tối, người chị cứ ngây ra kiểu gì ấy, mãi tới khi ba Hùng mắng ầm ầm lên chị mới bừng tỉnh.

– Hoài! Hoài! Ba gọi mãi sao Hoài chả thưa vậy? Hoài hư quá đi mất đấy!

– Dạ, con xin lỗi…con không để ý.

– Niệm gọi xe rồi, ăn tối xong ba mẹ sẽ về. Hoài ở lại thành phố nhớ ngoan ngoãn nghe lời Niệm nhé!

Ông Hùng dặn dò con gái, lúc ngồi trên xe ông buồn buồn lôi chiếc nhẫn trong túi áo ra ngắm nghía, còn mắng bà Quỳnh chả biết dạy con gái, để nó cứ hư mãi thì còn lâu mới được nhẫn. Bà chán nản dặn ông.

– Nhẫn này không phải của Hoài đâu. Nhìn viên kim cương to thế kia chắc đắt lắm, ông chơi chán thì ông trả lại cho Niệm nhé, kẻo lại mang tiếng tham đó.

– Sao phải trả? Nhẫn Niệm mua cho Hoài mà. Cái hôm nhà mình đi đánh cá đêm xong Quỳnh dỗi tôi rồi Quỳnh bỏ ra đầu thuyền ngồi ngắm trăng đó, xong Quỳnh khát nước…

Đọc FULL truyện tại đây

– Hả? Tôi khát nước thì liên quan gì?

– Thì tôi vào trong mui thuyền lấy nước cho Quỳnh. Quỳnh biết con gái mình mà, toàn bật đèn tích điện ngồi thêu đêm xong ngủ quên mất, tôi thấy Niệm cầm kim chỉ cất vào hộp cho Hoài rồi nhân cơ hội lấy nhẫn ra xỏ vào tay Hoài, chỉ lén xỏ một chút thôi, rất nhanh sau đó lại tháo ra.

Kinh, ông Hùng mơ hay như phim ý. Bà Quỳnh hỏi đểu thế ông có bắt quả tang thằng nhỏ không? Ông cười khà khà chê bà hâm, bọn trẻ đến tuổi chúng nó để ý nhau thì có gì sai mà phải bắt quả tang? Với cả Niệm biết ông vào mà, chắc nó sợ ông mắng nên ngập ngừng khai báo.

– Vừa…vừa khít chú ạ.

– Kiếm được cái nhẫn đẹp ra phết đấy, cầm nhẫn này đi cầu hôn thì nhất rồi còn gì!

Ông trêu, Niệm ngượng chín mặt, ngoảnh lại liếc trộm Hoài rồi thành thật thú nhận đang đợi thời cơ. Bà Quỳnh nghe chồng kể chuyện thấy còn hay hơn cả phim, bà bật cười gọi điện kể hết cho Hoài, cuối cùng bà ca thán.

– Mẹ đoán ba chị ngoài bệnh nhớ nhớ quên quên thì còn mắc thêm chứng hoang tưởng, hoặc ông thó được chiếc nhẫn của Niệm thích quá nên bịa đại lý do để giữ. Thôi hôm nào con đánh cái nhẫn giả đem về cho ba chơi rồi đem nhẫn thật trả Niệm nhé!

Chị Hoài vâng dạ rồi cúp máy, thấy Niệm vẫn đứng bên cạnh chưa về, chị trêu.

Truyện được đăng tại đây

– Niệm từng có ý định cầu hôn chị à?

Thấy chuyện ba kể hay hay nên chị định đùa chút, ai ngờ có người không vui, nó cao giọng mỉa mai.

– Đấy nghĩ đấy là ai?

– Đây chẳng nghĩ đây là ai sất. Hỏi đùa một câu không phải thì thôi, đấy làm gì mà kiêu chảnh thế?

Mất cả hứng, chị cau có xông lên đằng trước. Thế rồi, có bàn tay nào đó kéo chị lại, rất mạnh. Cả người chị đập thẳng vào người đó, chị nghe tim người ta đập thình thịch, chị còn nghe tiếng cô bán bỏng ngô la ầm ầm.

– Đi với chả đứng, mắt với mũi để lên trời hả con? May có người yêu kéo lại nhá, chứ mà ngã vào xe bỏng ngô của cô thì đẹp đời cả hai cô cháu, nhờ?

Ôi chị thà bị ngã còn hơn là bị giam cầm trong vòng tay của kẻ nào đó. Chặt cứng cựa không sao mà nhúc nhích được, người thì đổ mồ hôi rần rần, khó chịu phát rồ lên mà tim lại run mới máu chứ. Chịu không nổi, chị giả bộ hốt hoảng.

– Toi rồi Niệm ơi, trán chị cứ hâm hấp nóng ý, chị bị sốt rồi, chị phải về nhà uống thuốc hạ sốt đây.