Chị dâu em chồng » Trang 67

Phần 67

Mặt cậu Bách ngắn tũn, xem ra cậu đánh giá bạn mình quá cao rồi. Nhưng không sao, vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn. Cậu cười khẩy dặn nhân viên.

– Em đặt thêm hai vé nữa và một phòng khách sạn VIP cho anh nhé! Chi phí phát sinh cứ tìm sếp Niệm mà đòi.

– Dạ, anh cho em xin thông tin đặt vé.

Cậu đọc thông tin cho thư ký rồi qua nhà con gái rủ hai mẹ con đi chơi. Bích hơi ngại đi qua đêm nhưng thấy Bông phấn khởi ra mặt thì đành chiều con.

Vào trong Nam ba người rong ruổi khắp nơi với nhau vui lắm luôn, chỉ ghét là anh Bách thuê phòng có đúng một cái giường, bất tiện dã man. Bông ban ngày nô nhiều nên tối ngủ khì khì, thằng cha nó thì chẳng được ngoan như thế, cứ thích chen vào giữa mẹ con cô giở trò xấu. Cái tay hư hỗn xoa xoa cổ cô rồi khẽ luồn qua áo vuốt ve, cái miệng dẻo quẹo thủ thỉ bên tai khen cô đẹp. Cô mắng anh vô liêm sỉ, anh điềm nhiên đáp trả.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Không vô liêm sỉ thì đào đâu ra Bông?

Anh ngậm lấy vành tai cô, má cô đỏ, người cô nóng. Cô bị sao ý, bực anh dã man mà không thể nào thoát khỏi sự dẫn dụ của anh. Và rồi, chuyện gì đến cũng phải đến. Tuy người đàn ông bên cạnh đối với cô đầy dịu dàng và chân thành, nhưng cô vẫn buồn cô lắm, buồn mình không biết tiết chế bản thân.

Anh trai cô ở nhà cũng buồn em gái, ngày nghỉ mà nó đi chơi tít mít hại anh chả có người tâm sự. Lúc chiều anh trông thấy vợ ở bến xe buýt gần chỗ công ty cậu Niệm, bỏ anh nên đến cái xe máy cũng chả có mà đi, đến tội. Anh phải kiềm chế lắm mới không chạy tới ôm vợ, tại anh sợ mình dễ dãi quá vợ lại làm kiêu. Thôi cứ để vợ lăn lộn bên ngoài, nếm trải mùi đời cay đắng vợ mới biết điều quay về xin lỗi anh. Chứ giờ vợ chảnh lắm, chặn số anh luôn rồi mà. Mấy hôm anh gọi cho mẹ Quỳnh cũng nghe toàn tiếng tút tút, chắc mẹ xấu hổ vì cô con gái mất nết nên chẳng dám bắt máy.

“Mẹ giúp con khuyên vợ nha mẹ.”

Anh nhắn tin nhờ cậy mẹ vợ. Bà Quỳnh ngứa mắt xoá luôn tin nhắn. Khổ thân Hoài lấy phải thằng chồng tồi, lại còn được khuyến mại thêm ba mẹ chồng bạc bẽo. Phải đến hôm thấy ông Thuận bà Hoà mang trầu cau về thưa chuyện với ba mẹ Thư bà mới vỡ lẽ. Bọn trẻ dù có chia tay thì ít nhiều người lớn cũng phải ngồi lại nói với nhau đôi ba câu cho hết nhẽ chứ, đằng này về tới đầu ngõ gặp bà mặt họ vênh như cái bánh đa nướng rồi sang chảnh bước qua như không quen biết.

Gớm, bà cần chắc? Trước kia lo con gái ế già nên bà luôn mắng Hoài mỗi khi con bé đòi bỏ chồng, nhưng tình hình này thì thà ế còn hơn tiếp tục sống cùng những con người vô tình vô nghĩa như thế.

Đọc FULL truyện tại đây

Hoài nhà bà vẫn gọi về thường xuyên, con ổn, giờ vừa làm giúp việc vừa làm may thành ra thu nhập khá lắm. Thấy con bận nên Tết dương bà kêu con cứ ở trên đó nghỉ ngơi, bà cùng chồng bắt xe lên thăm con. Nom con da dẻ hồng hào bà mừng ghê lắm, chắc do không phải để ý mẹ chồng nên con cười nhiều hơn xưa, mua đồ cho ba mẹ cũng thoáng tay chẳng cần tính toán. Ông Hùng đòi con gái dẫn đi xem phim, lúc đến rạp thấy cậu thanh niên cao cao đang đứng đợi, ông phấn khích la ầm ĩ.

– Niệm! Niệm ơi! Ba Hùng ở đây nè Niệm.

– Chú Hùng…không phải ba Hùng.

Bà Quỳnh nhắc chồng, Niệm không thích gọi Hoài là chị nên thằng bé cũng không gọi ông bà là bác, chỉ đơn giản kêu chú dì thôi. Ông Hùng thì giỏi rồi, đợt trước xin Niệm cái nhẫn xong còn nỉ non xin thêm cả số điện thoại của thằng bé, kêu để khi nào lên thành phố ba gọi, tưởng nói chơi chơi ai ngờ gọi thằng nhỏ ra thật. Bà cũng chả để ý chồng gọi lúc nào nữa? Chán cái lão này, tự nhiên hơn ruồi.

– Niệm gọi ba là ba đi, rồi ba bảo Hoài mua vé xem phim cho Niệm, phim hay lắm luôn.

Chị Hoài nghe ba Hùng dụ dỗ con trai nhà người ta mà xấu hổ thay. Chị vỗ nhẹ vào lưng Niệm, nháy mắt ý bảo cậu cứ kệ đi. Cơ mà nó không hiểu hay sao á, nó gạt phăng tay chị ra, tiến tới quàng vai bá cổ ba chị rồi thản nhiên gọi.

Truyện được đăng tại đây

– Ba!

– Đây là vợ của ba nè, vợ ba tên là Quỳnh. Niệm gọi ba là ba thì phải gọi vợ ba là mẹ.

Ba chị vô tư chỉ điểm, Niệm chắc ngại cãi người lớn nên nghe lời luôn. Mẹ chị ngượng ngịu chữa thẹn.

– Chú Hùng hâm Niệm đừng để bụng. Cũng tại nhà dì có mỗi một mụn con gái nên chú thèm con trai lắm.

Mẹ Quỳnh vừa dứt lời thì ba Hùng quay sang lườm, rồi ba hắng giọng phản đối.

– Con trai đâu mà con trai? Con rể người ta lại kêu con trai. Vớ va vớ vẩn, nhờ Niệm nhờ?