Chị dâu em chồng » Trang 62

Phần 62

Người con gái ấy, người con gái của bây giờ, vẫn đầy nghị lực, xinh đẹp, yêu kiều, nhưng dường như nụ cười trên gương mặt trái xoan đã chẳng còn rạng rỡ như xưa. Là cười, nhưng chua chát lắm. Cười để trấn an mẹ Quỳnh qua điện thoại, cơ mà dập máy rồi lại lấy áo khoác của cậu chùi nước mắt.

Đau lòng đến thế sao? Cái giá đắt phải trả của những người bội bạc mà, rất đáng. Và lẽ ra một người bị phản bội như cậu khi chứng kiến kẻ mình căm ghét gặp báo ứng thì nên tới bar ăn mừng chứ không phải lì lợm ở nơi đây. Lẽ ra thế! Cậu tự nhủ, cậu quyết tâm, nhưng chân cậu chẳng thể nhúc nhích, ánh mắt thi thoảng vẫn cứ vô thức liếc về phía đó. Thậm chí khi bác sĩ đẩy cửa phòng đi ra, thấy người ta vội bật dậy xỏ dép, luống cuống đến mức suýt ngã lòng cậu cũng sốt sắng theo.

– Chú ạ, cái anh trong đó sao rồi chú?

– Bị cảm lạnh, còn vết thương trên trán là ngoài da thôi, không có gì nguy hiểm đâu. Cháu là vợ hả?

– Dạ…dạ không ạ. Cháu là bạn cũ.

Anh Hoàng nằm trong giường bệnh nghe vợ nói chuyện với bác sĩ mà nghẹn đắng nơi cổ họng. Bạn cũ? Vợ tính bỏ anh thật sao? Phải rồi, suốt thời gian vừa qua ngủ với con Bông có thèm quan tâm tới anh đâu, còn chẳng thèm đánh anh nữa cơ. Bỏ mặc anh, coi anh như người xa lạ. Gớm vợ quá đáng với anh lắm luôn ý, có lỗi sai bé tí tị tì ti cũng làm căng, trong khi anh lo cho ba mẹ vợ từng li từng tí, riêng vợ thì muốn gì anh cũng cố chiều.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Anh mà không chọn vợ thì giờ anh có bé Hướng Dương lớn lắm rồi, còn được làm chồng của bác sĩ nữa cơ. Chỉ tại vợ mà Thư phải chịu nhiều ấm ức, sợ cô ấy tổn thương nên anh phải nói dối rằng Hoài và anh trót đi quá giới hạn trong một đêm say, anh không cưới Hoài thì Hoài đốt nhà anh. Tính Thư hiền lành cam chịu lắm, chỉ khóc thôi chứ không hề làm ầm lên hay đánh ghen gì cả.

Thư bị xảy thai đúng ngày cưới của anh và Hoài, một thời gian sau cô ấy quyết định vào Nam công tác, nghe bạn Thư báo tin anh lòng anh nẫu nề lắm. Anh thương Thư thân gái vào đấy một mình vất vả, thương cả chính anh mỗi lần bị Hoài bắt nạt chả có ai trút muộn phiền. Bởi vậy nên anh đã tới tìm Thư để giữ cô ấy ở lại.

Anh tin anh có thể chăm lo cho cả hai người đàn bà, và anh cũng tin người vô tư như vợ chẳng bao giờ có thể phát hiện ra sự bất thường. Vợ anh mà, có lần bắt gặp anh đi từ bệnh viện ra còn hồn nhiên cảm ơn chồng vì đã mang quà cho chị Thư giúp em. Có ngờ đâu đùng một cái mọi thứ vỡ tan như bong bóng xà phòng, hại anh bị vợ tránh như tránh tà. Anh bị cảm lạnh nằm viện vợ chả thương thì thôi, còn ném tiền cho y tá nhờ con bé chăm anh, rõ bực mà.

– Vợ ác thế vợ? Chắc vợ chẳng nhớ lúc vợ gặp hoạn nạn ai là người cưu mang vợ đâu nhỉ?

– Vậy chắc anh cũng không nhớ tám năm qua em chôn vùi tuổi trẻ của mình để làm tôi tớ phục vụ nhà anh đâu anh nhỉ? Anh nghỉ đi, em nhắn tin cho em gái anh rồi, em sẽ ở đây với anh tới lúc Bích tới.

Chị Hoài nhàn nhạt tuyên bố, chị tất nhiên không thích sống theo cái kiểu ăn cháo đá bát, nhưng chị chỉ có thể cố gắng hết sức để làm tròn trách nhiệm thôi chứ cứ trông lão Hoàng làm bộ làm tịch nhõng nhẽo chị lại thấy ngán đến tận cổ. Chị dặn y tá mua cháo cho anh rồi chán nản lắc đầu rời phòng bệnh, đang tính ra tiệm tạp hoá mua chai nước thì trông thấy một bóng người rất quen ngồi ở góc khuất cạnh bụi hồng.

Vầng trán đó, mái tóc đó, và cả kiểu trầm tư đó, giống chàng trai trong mơ của chị một cách lạ kỳ. Chỉ có điều, chàng trai đó trẻ hơn Niệm, tuy vóc dáng không được rắn rỏi và săn chắc như Niệm nhưng hay cười hơn Niệm, ngọt ngào hơn Niệm. Niệm á, đáng ghét lắm, chẳng mấy khi nói được lời nào tử tế. Thế mà những lúc buồn tủi, chị lại cứ thích tìm Niệm chí choé mới hay chứ. Chị vòng qua chỗ Niệm vứt áo trả cậu, không quên trêu chọc.

Đọc FULL truyện tại đây

– Sao chưa về? Lo cho chị á?

– Chả liên quan. Mát trời thì ngồi hóng gió chút thôi.

Niệm chối, nhưng thấy quầng mắt chị hơi thâm, gương mặt hốc hác xanh xao, cậu lại hỏi.

– Uống nước dừa không?

– Không thèm.

– Thế thèm gì?

– Chả thèm gì sất. Vừa kêu chả liên quan cơ mà? Chả liên quan thì quan tâm làm chi?

Truyện được đăng tại đây

– Ai quan tâm? Mơ hả? Hỏi cho phải phép thế thôi.

Có đứa kiêu căng biện minh, ấy thế mà chị vừa kêu muốn uống sữa hạt nó đã vội đi mua mới buồn cười chứ. Nhiều lúc Niệm cũng dễ thương phết nhỉ? Mua xong còn cắm ống hút cho chị nữa, trong lúc chị hút chùn chụt Niệm tranh thủ choàng áo khoác qua người chị, chít cho chị chiếc khăn nom như bà già ý.

– Người đâu mà xấu gái ghê nhờ?

Niệm chê, chị cau có quay sang lườm. Cậu cười, còn cô Bích đứng cách đó không xa lại chảy nước mắt. Là chị Hoài! Bó hoa hồng xếp hình trái tim năm đó cùng những bông baby trắng lốm đốm bên viền là dành tặng sinh nhật chị, người ta âm thầm tráo rượu mạnh cũng chỉ vì lo lắng cho chị. Ánh mắt đầy trìu mến của anh ấy, nụ cười dịu dàng như nắng mùa thu và cả sự quan tâm lén lút đó, tất cả, đều thuộc về chị!