Chị dâu em chồng » Trang 61

Phần 61

Mẹ Quỳnh thở dài vào nhà, anh Hoàng không sang thím mà quỳ ngay ngoài sân, mong vợ biết vợ sẽ cảm động. Lúc chiều nhận được tin Thư nhắn anh bàng hoàng hết cả người. Ai mà lường trước được vợ sẽ nhân lúc cô ấy đi vệ sinh để xem trộm điện thoại đâu. Ai mà ngờ được mọi việc lại vỡ lở nhanh đến thế? Giữa anh và Thư cũng nào có gì ngoài tình bạn lâu năm, đôi bên cùng có lợi.

Anh thề là cả cuộc đời anh chỉ yêu duy nhất một người là vợ anh. Lần đầu tiên nhìn thấy vợ trên kênh truyền hình địa phương anh đã mê tít thò lò rồi, khoảnh khắc vợ đội trêu đầu chiếc vương miện sáng lấp lánh đăng quang hoa khôi miền biển, anh thấy trái tim mình thổn thức lạ kỳ. Vợ đẹp ghê lắm, nhưng anh là đàn ông mà, ngắm hoa đẹp suông sao đủ? Anh cần phải ăn cơm chứ. Mối quan hệ của anh và Thư bắt đầu từ lần thứ ba anh tỏ tình thất bại với vợ, quá buồn nên anh đã rủ Thư đi chơi, đêm đó hai người đều quá chén, và rồi cả hai phát hiện ra có những chuyện họ hợp nhau đến ngỡ ngàng. Tuy nhiên, sợ Thư bị tổn thương nên anh đã thú thực.

– Nếu em muốn duy trì chuyện này thì em phải nhớ đừng yêu anh, giữa chúng ta chỉ là đôi bên cùng có lợi. Còn nữa, em tuyệt đối không được tiết lộ với ai chuyện hai đứa.

Khi đó Thư gật đầu nên anh tưởng rằng cô ấy đã hiểu. Chẳng ngờ Thư lại yêu anh đến điên dại cuồng nhiệt, không sao mà dứt nổi. Cũng khó trách, trên đời kiếm đâu ra người đàn ông hoàn hảo như anh cơ chứ? Chỉ buồn cái là Thư luôn tưởng anh yêu cô ấy với lý do vô cùng củ chuối.

– Không yêu sao có thể đụng chạm?

– Ôi dào ngốc ạ, đàn ông một khi đã đói thì chén được tất, đất hay cơm cũng được, chỉ cần no bụng.

– Đó chỉ là số ít đàn ông tồi thôi, còn em tin anh không phải người như thế. Nhỉ anh nhỉ?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Thư ngây thơ hỏi anh, đối diện với ánh mắt tràn đầy hi vọng ấy, anh không sao mà nói được những lời phũ phàng, anh đành im lặng. Sự im lặng đó đã khiến cho Thư ôm hi vọng nhiều hơn.

Vào một ngày cách đây hơn tám năm, Thư mừng rỡ báo với anh hai người đã có bé Hướng Dương. Anh của thời điểm đó chuyện gì cũng tệ, tình cảm thì bị Hoài từ chối miết, ở công ty gặp áp lực doanh số từ sếp, về nhà ba mẹ gây sức ép bắt lấy vợ, quá mệt mỏi, chán chường nên anh đã ngỏ lời cầu hôn Thư.

Anh nghĩ bụng người như mình chắc chẳng bao giờ với được hoa khôi đâu, thôi thì lấy cô vợ bác sĩ cũng tạm được mà. Quyết thế rồi nên anh cho phép Thư tiết lộ mối quan hệ của bọn họ với Hoài, cứ đinh ninh kiếp này anh và Hoài không có duyên, nào ngờ sự đời khó lường, tai nạn năm ấy đã xoay chuyển hoàn toàn mọi chuyện. Sau biến cố đó, Hoài không lảng tránh anh hay xa cách như trước, ngược lại trông thấy anh còn chủ động bắt chuyện.

– Em gọi mãi cho Niệm mà không được. Anh có biết Niệm đang ở đâu không?

– Niệm đang ở viện.

Anh đáp, sực nhớ lời dì Kỷ dặn, anh giải thích thêm.

– Niệm bay sớm hơn so với dự tính. Sang bên đó lệch múi giờ với thay đổi thời tiết nên ốm suốt. Em đừng cố liên lạc nữa, để cậu nghỉ ngơi còn nhập học, chương trình trường đó nặng lắm. Em cần gì cứ bảo anh, anh sẽ giúp.

Anh động viên, quả thật sau đó Hoài cũng chẳng còn cách nào khác ngoài nhận tiền của anh, thực chất chính là tiền của dì Kỷ cho anh. Nhưng anh không tiết lộ, vì anh muốn Hoài mang ơn anh.

Đọc FULL truyện tại đây

Sau khi phát hiện ra Hoài tưởng người trong mộng của Thư là thằng Hoàng lớp trưởng anh lại càng nhiệt tình hơn. Công to việc lớn trong nhà Hoài anh đều đứng ra gánh vác hết, rồi thì mưa dầm thấm lâu, dần dần Hoài chịu chia sẻ với anh nhiều hơn.

Tình cảm giữa bọn anh tiến thêm một bậc vào một ngày anh đội mưa đi lấy thuốc cho ba Hoài, khi về thì bị sốt, người cứ rét run lên. Hoài ân cần ở bên chăm sóc anh, anh tranh thủ cơ hội ốm đau ôm chầm lấy Hoài, đánh liều tỏ tình thêm lần nữa.

– Có cần anh moi tim anh ra cho em xem không hả Hoài? Xem trái tim anh bao lần bị em bóp nghẹt, đau đớn đến nhường nào? Em không nghĩ cho em thì cũng nghĩ cho ba mẹ chứ, giờ em không vẽ được nữa, đi làm giúp việc thì kiếm được mấy đồng đây? Trong khi đó tiền thuốc hàng tháng của ba em là một con số rất lớn, một thân một mình em bươn trải sao nổi? Chi bằng em để anh gánh vác thay em đi mà. Làm vợ anh, được không em?

Hoài suy nghĩ một đêm, sáng hôm sau thấy mắt Hoài đỏ quạch anh run lắm, nhưng không ngờ Hoài lại đồng ý. Lúc mang cháo lên cho anh, Hoài rụt rè thắc mắc.

– Anh có số điện thoại ở bên nước ngoài của Niệm không? Lâu rồi em không nói chuyện với Niệm. Không biết tình hình của Niệm sao rồi, đã khỏi ốm chưa?

Anh biết Hoài không phải người thù dai, tuy có ghét Niệm nhưng chị em sống lâu với nhau kiểu gì chả có tình cảm, bởi vậy nên mặc dù Niệm chưa khoẻ anh vẫn nói dối.

– Ôi dào khỏi rồi, có Đan bên đó chăm Niệm nữa mà, em đừng lo. Hai đứa đấy anh cứ nghi nghi ý.

– Nghi…nghi là sao hả anh? Niệm yêu Đan á? Vậy Đan có bắt nạt Niệm không anh? Có đánh Niệm không?

Truyện được đăng tại đây

– Không đâu. Đan hiền mà. Đưa điện thoại đây anh lưu cho em số của Đan nữa, nếu không liên lạc được với Niệm thì gọi cho Đan, có nhắn gì cho Niệm thì nhắn em ạ.

– Thôi, không cần đâu anh.

Hoài dỗi, tự dưng đang yên đang lành lại giận đùng đùng, nom rất đáng yêu. Phải chăng cái người này sắp làm vợ anh nên thích mè nheo nhỉ? Anh phì cười cầm máy Hoài, lưu cho Hoài số của Niệm và Đan. Nhưng Hoài vẫn cứ tưng tức sao ấy, giật lại máy xoá luôn số Niệm.

Hoài được anh chiều quen rồi nên hay giở thói đanh đá trẻ con lắm chứ không nhu mì dịu dàng như Thư đâu. Với Thư anh chỉ cần xước chút da là cô ấy đã cuống lên rồi, còn Hoài á, nãy giờ anh quỳ ngoài trời mưa gió bão bùng vợ có quan tâm đâu mà. Vừa đói, vừa rét nên chỉ một cành nhãn rụng xuống cũng đủ khiến anh ngã khuỵ. Bà Quỳnh nghe tiếng rắc liền sốt ruột lao ra ngoài sân, thấy trán con rể chảy máu ròng ròng mặt bà tái mét, hốt hoảng gọi con gái.

– Hoài! Hoài ơi! Mau! Mau đưa chồng đi viện con ơi! Giận dỗi gì để sau đi con.

Chị Hoài nghe giọng mẹ lạc đi cũng lo lắng chạy ra ngoài, chứng kiến anh Hoàng bất tỉnh nhân sự, áo quần ướt sũng, máu đỏ tươi rỉ từng giọt xuống gò má tím bầm chị hoảng hồn kêu Niệm lái xe anh Hoàng, hai chị em đưa anh xuống bệnh viện tỉnh. Lúc anh được đưa vào phòng cấp cứu chị mới quay sang bảo Niệm.

– Thôi ở đây có chị trông anh là được rồi. Chỗ khu nhà B có máy rút tiền mặt đó, cậu rút một ít rồi thuê tạm cái khách sạn mà nghỉ qua đêm cho đỡ mệt.

Dứt lời, chị mệt mỏi ngả người nằm co ro trên dãy ghế nhựa ngoài hành lang. Cậu vứt lại chiếc áo khoác rồi nghe lời chị lặng lẽ rời khỏi, nhưng không phải rời khỏi bệnh viện, mà là, rời khỏi tầm mắt của chị. Cậu chọn một vị trí cách đó không xa, một vị trí mà cậu chắc chắn chị sẽ không thể nhìn thấy cậu, còn cậu, chỉ cần quay đầu lại thì nhất cử nhất động của người con gái ấy, đều nằm trong tầm mắt mình.