Chị dâu em chồng » Trang 57

Phần 57

Nếu như Hạt Đậu không xuất hiện, có lẽ tám năm cũng chẳng là gì, chị có thể chấp nhận làm người tình trong bóng tối của anh mười năm, hai mươi năm, kể cả trọn kiếp. Nhưng con tới bất ngờ khiến mọi thứ bị đảo lộn, so với việc em gái bé bỏng bị tổn thương thì chị sợ con mình phải chịu thiệt thòi hơn nhiều.

Chị không muốn mỗi lần ba Hoàng qua thăm Hạt Đậu lại phải lén lút giống như mỗi lần anh tới tìm chị. Chị muốn con được danh chính ngôn thuận sống trong tình yêu thương của nhà nội.

Bởi đã lựa chọn, nên chị chấp nhận phải trả giá đắt, chấp nhận đối diện với Hoài.

– Em cho chị đáp án trước được không Hoài? Đừng nói là em quên rồi nhé!

– Em…em không quên. Chỉ là…em cứ ngỡ tin chị nhắn ám chỉ anh Hoàng lớp trưởng lớp đại học của chị. Tại anh ấy hay mua đồ ăn cho chị mà. Rồi chị còn kể anh yêu chị nhiều lắm, trong khi những năm đó anh Hoàng chồng em tỏ tình với em không biết bao nhiêu lần.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Chính vì ông xã quá chân thành nên có nằm mơ chị Hoài cũng không ngờ được “anh Hoàng” của hai người lại cùng là một anh.

Dạo đó chị bận lắm, đầu bù tóc rối tối ngày chuẩn bị cho cuộc thi thiết kế thời trang với khát khao sẽ giành được giải cao để có cơ hội sang Mỹ.

Rồi kết quả báo về không như mong đợi, cộng thêm việc Niệm sắp xa nhà khiến chị buồn bực suốt nhiều ngày liền, chả có tâm trạng mà quan tâm đến chuyện của chị Thư. Đợt ấy hễ rảnh là chị liền bám riết lấy Niệm, tại chị sợ sau này Niệm đi mất rồi chị không còn ai để bắt nạt nữa.

Chị cố gắng giải thích cho Thư hiểu, ngặt nỗi chị ấy không tin.

– Thôi em đừng bao biện. Anh Hoàng đã bao giờ yêu em mà em kêu anh tỏ tình không biết bao nhiêu lần?

– Cứ cho là em bao biện đi. Vậy còn chị, sao lúc em lấy anh chị không xông tới chửi cho em một trận?

Đọc FULL truyện tại đây

– Vì chị cảm giác đôi co với cái đứa mặt dày như em chẳng được tích sự gì cả. Kiểu gì em cũng có cách thoái thác thôi. Như bây giờ chẳng hạn, nào là Hoàng lớp trưởng, nào là Niệm xa nhà, mới đó mà em đã có một đống lý do rồi. Em ghét Niệm như hắt nước đổ đi, nó sang Mỹ em chả mừng quá ấy chứ. Em xạo nó vừa.

Chị Thư lý luận, chị Hoài chịu thua. Công nhận, đến chị còn không hiểu nổi chính mình nữa là.

– Hồi đó chị đã muốn từ mặt hai người luôn. Sau ba tháng làm tình nguyện ở Tây Bắc chị đã định chuyển vào Nam sinh sống, nhưng không ngờ anh lại chạy ra ga tìm chị. Anh kể rất nhiều về việc em chèn ép đánh đập anh, giận lên còn đuổi không cho anh ngủ chung nữa. Anh nói anh bất đắc dĩ lắm mới phải lấy em, chị xót anh lắm em biết không? Anh cứ ôm chị suốt, thế rồi tàu đến nhưng chị không nỡ lên. Đêm đó ở với anh em biết chị cắn rứt lương tâm cỡ nào không? Chị biết làm vậy là có lỗi với vợ anh, chính là em gái chị. Nhưng mà, chị không sao kiểm soát được bản thân mình. Thế nên sau này chị tuyệt nhiên không bao giờ nhắc tới những chuyện tế nhị nữa. Bởi chị biết hai chúng ta đều sai, chỉ tội cho anh Hoàng ở giữa phải chịu nhiều thiệt thòi.

Tội cái con khỉ? Chị Hoài nghe chuyện chỉ muốn tăng xông. Giờ thì chị đã hiểu vì sao chị Thư rất ít khi dè bỉu người khác mà thi thoảng lại hay chê anh Hoàng hiền đụt rồi những lúc chị điên lên muốn bỏ chồng chị ấy đều ủng hộ. Chị Hoài cười đắng, chị Thư lấy ra một tấm ảnh siêu âm cũ đặt vào tay em gái rồi trầm ngâm hỏi.

– Dì Hoài biết em bé này là ai không?

Không phải Hạt Đậu sao? Không phải đâu, vì bức ảnh này đã sờn mép rồi. Không lẽ giữa hai người còn có đứa trẻ nào khác? Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của chị Hoài, chị Thư buồn buồn tâm sự.

Truyện được đăng tại đây

– Em là Hướng Dương dì ạ. Em mất đúng vào ngày cưới của dì và ba Hoàng, lỗi do mẹ cứ mải miết chạy theo chiếc xe hoa của dì và ba, tại mẹ không để ý đường trơn. Dì có biết lần nào mẹ Thư làm thụ tinh cho dì Hướng Dương cũng về thăm mẹ không? Đêm đêm em cứ la bên tai mẹ mãi, em trách mẹ vì sao mẹ làm như vậy, nhỡ ba Hoàng có con khác rồi ba quên em thì sao? Mẹ đau đến nghẹt tim đó, dì biết không? Nhưng mẹ vẫn phải ôm bé, nịnh em rằng ba Hoàng sẽ không bao giờ quên em đâu, còn dì Hoài hiếm muộn bao nhiêu năm bị mẹ chồng thoá mạ tội nghiệp dì lắm, Hướng Dương đừng giận dì, dì đủ khổ rồi.

Chị Thư tâm sự tới đó liền bật khóc rưng rức, mỗi lần đợi kết quả thụ tinh nhân tạo chị còn căng thẳng hơn cả Hoài. Trong thâm tâm chị tất nhiên mong em gái mình có được mụn con, nhưng chị vẫn sợ chứ, sợ Hoài chửa rồi anh Hoàng mải mê gia đình quên mất chị, sợ cả Hướng Dương sẽ giận mà không về thăm mẹ nữa.

Tuy nhiên lúc biết thụ tinh thất bại, lòng chị cũng chẳng nhẹ nhõm mấy, trên cương vị là bác sĩ, chị buồn vì không giúp được bệnh nhân của mình, trên cương vị của người chị, chị xót xa cho em gái bé bỏng.

– Chuyện con Hằng đưa cho em que thử thai giả, nguyên nhân sâu xa là do chị. Tại lúc Kim hỏi tình hình em như nào chị lo Kim hại em nên nói dối là không khả quan đâu để nó đỡ nhòm ngó, không ngờ con ghẻ dám bày kế cho Hằng trêu em. Bực con Kim nên chị đã dụ anh Hoàng và nó tới quán bar rồi gửi ảnh anh ôm chị cho em, vì chị biết nhất định anh sẽ nghĩ là Kim gửi và gây nhau với nó. Chị cố ý chọn những bức hình chỉ rõ mỗi chữ “K” để em nghi ngờ Kim, cho em có cớ tìm nó trút giận.