Chị dâu em chồng » Trang 56

Phần 56

– Hả?

Chị ngơ ngác nhìn cậu, hai tai cậu đỏ lừ, chợt nhận ra mình nhất thời hồ đồ, có người đành chữa ngượng.

– Thì đây quen rất nhiều anh độc thân, đảm bảo đáp ứng được tiêu chuẩn của đấy. Đấy cứ hỏi đây là được, không cần phải hát hò ở quán nhậu như thế, mất giá.

– Ừ, cũng đúng. Nhớ giới thiệu cho chị anh nào gà trống nuôi con, tại chị đâu có đẻ được đâu.

– Biết rồi.

– Nếu được thì tìm anh nào cao cao một chút, chị đỡ phải đi dép bệt mỗi lần hẹn hò.

– Mét tám bảy đủ cao chưa?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Những mét tám bảy cơ á? Cao bằng cậu luôn đó hả? Eo thế thì được quá đi chứ nị.

Chị thích chí cảm ơn rối rít, Niệm mắng nhỏ chị là đồ hâm. Cơ mà hôm nay Niệm xưng “đây đấy” hơi bị nhiều nhé, nghe nó dễ thương gì đâu, tự dưng chị thấy nhớ thuở xưa quá, cái thuở mà bọn họ còn ở trong độ tuổi rực rỡ nhất, tối ngày rong ruổi khắp nơi.

Đi cùng Niệm chị chẳng bao giờ phải dậy sớm chuẩn bị đủ thứ đồ lỉnh kỉnh như đi với anh Hoàng, căn bản mọi thứ cần thiết đã ở trong balô của Niệm rồi, chị chỉ việc mang đồ của chị thôi. Với cả hễ có Niệm là chị sinh cái tính ỷ lại, đầu óc cứ lơ ma lơ mơ ý.

Có lần hai đứa dồn tiền vào một ví để chị cầm một thể cho tiện, thế nào mà đến khu du lịch chị mới nhớ ra để quên béng mất ở nhà. Thấy trong túi áo còn sót hai mươi ngàn nên chị đưa Niệm rồi dặn dò.

– Thôi đấy cầm tạm lấy trưa mua bánh mì mà ăn, không cần cho đây đâu, lỗi tại đây, đây chấp nhận nhịn đói.

– Đấy định làm màu để đây xót đấy hả?

– Ai thèm đấy xót? Người ta nói thật mà, cứ đi ăn đi, kệ người ta, thân gái mỏng manh nhịn một bữa thì cùng lắm là tụt huyết áp xong xỉu giữa đường chứ gì?

Chị giả bộ làm kiêu, tuy nhiên trong câu nói vẫn không quên thêm chút màu mè. Niệm phì cười cốc trán chị, đoạn cầm tiền đi mua giấy và bút chì. Thế rồi, nó chọn một chỗ rất bắt mắt, đỏng đảnh đứng làm dáng bắt chị phải vẽ nó. Chưa hết, chị vẽ xong cái nó liền cầm tranh đi ba hoa.

Đọc FULL truyện tại đây

– Công nhận vẽ đẹp dã man con ngan mà rẻ thối ra, có ba mươi ngàn thôi mà trông như thật.

Mấy cô cậu sinh viên đứng gần đó nghe mồi chào thích thú chạy tới thuê chị vẽ. Cái giá ba mươi ngàn quả thật không đắt, cộng thêm có Niệm đẹp trai kéo khách thành ra người ta bu lại ngày một đông. Chị vẽ khá nhanh nên chỉ vài ba tiếng đã kiếm được kha khá.

Thực ra nếu chị hoặc Niệm gọi điện cho dì Kỷ thì kiểu gì dì cũng sai người đem tiền đến. Tuy nhiên lúc đó chị ngại vì bản thân chỉ là người giúp việc, còn Niệm thì vốn hiếu thắng, thằng bé sẽ không tìm sự trợ giúp nếu như nó có thể tự giải quyết vấn đề của mình.

Tính cậu trái ngược với chồng chị, anh chỉ thích tìm phương án nhẹ nhàng nhất thôi. Vì anh mà biết bao nhiêu lần chị phải muối mặt sang nhờ vả dì Kỷ. Bình thường chị vô tư chẳng để ý mấy chuyện đó, nhưng từ lúc trông thấy anh xà nẹo chị Thư xong lại nói dối trắng trợn chị bắt đầu suy nghĩ rất nhiều về quãng đường tám năm qua của mình, càng nghĩ càng vỡ lẽ ra nhiều điều, càng nghĩ càng chán, càng thất vọng.

Mà mỗi lúc chị chán, chị lại thích xin đồ Niệm, nay thấy Niệm có cái áo khoác đẹp quá, chị đòi luôn. Niệm hơi lườm, nhưng xong vẫn ngoan ngoãn ngồi im cho chị trấn đồ rồi đưa chị về nhà. Áo khoác xịn thật, màu sang, chất tốt nên tuy nhẹ tênh mà mặc vào vẫn ấm ghê lắm. Anh Hoàng thấy vợ khen cái áo mãi liền tò mò mặc thử.

– Công nhận ấm, cơ mà nom quê chết. Vợ may như này chả ai thèm mua đâu.

Chị hiểu ý anh chứ, không phải ai cũng cao và có phần ngực rộng như cậu để hợp được với thiết kế đó. Với lại trước giờ có mẫu gì hay, mới lạ chị đều chỉ xem với tinh thần học hỏi mở mang đầu óc thôi chứ chẳng bao giờ bắt chước cả. Chị thích làm ra những sản phẩm mang phong cách của riêng mình, mỗi lần giao hàng, niềm vui lớn nhất của chị là nụ cười mãn nguyện của khách và những phản hồi tích cực dành cho thương hiệu may “Thu Hoài”.

Tất nhiên, kiếm được nhiều tiền cũng là chuyện tốt, rất nhiều năm rồi chị mới có thể tự mua quà cho chị Thư bằng chính đồng tiền do mình làm ra. Chị gặp chị gái vào một ngày cuối tháng mười một như đã hẹn. Vẫn như mọi khi, mỗi lần biết Hoài qua chơi, trên bàn tiếp khách của Thư luôn có một rổ cherry nhỏ, nếu đúng mùa sẽ là những trái tươi mọng nước, trái mùa thì Thư sẽ kiếm cherry sấy khô. Và lần này, còn thêm một quyển sổ khám thai của mẹ Hạt Đậu nữa. Chị Hoài cầm lên đọc ngấu nghiến từng chữ, sau đó nghèn nghẹn bảo.

Truyện được đăng tại đây

– Hạt Đậu của mẹ Hoài nom cưng quá, con ngoan đừng quấy bác Thư, mau chào đời rồi mẹ đón về nuôi nhé!

Cái gì vậy? Bác Thư? Còn nữa, con Thư, Thư không nuôi nổi hay sao mà phải để Hoài đón về? Không lẽ Hoài vẫn nghĩ chị mang thai hộ Hoài? Thảo nào anh Hoàng lại gọi điện dặn chị nói dối rằng hai người làm thụ tinh nhân tạo. Chị chịu thôi, rõ ràng Hạt Đậu sinh ra từ tình yêu lớn lao của cả ba lẫn mẹ, sao chị có thể bịa chuyện trắng trợn như vậy được chứ? Tuy nhiên, do sợ anh Hoàng giận nên thay vì nói thẳng, chị kêu cần vào nhà vệ sinh rồi cố ý làm rớt điện thoại xuống đất. Đúng như chị dự đoán, khi chị trở ra, chiếc điện thoại đã vỡ tan tành. Mắt Hoài mọng nước, em ấy khuỵ xuống ngay chân ghế sô pha, run run hỏi.

– Em…em vừa xem cái gì thế này hả Thư? Không phải thụ tinh nhân tạo, ĐÚNG KHÔNG? Thư à…sao…sao Thư có thể…làm vậy với em?

– Vậy còn Hoài? Sao em có thể làm thế với chị? Rõ ràng vài tuần trước khi em xảy ra tai nạn chị đã nhắn tin thú nhận người tình bí mật của chị là anh Hoàng rồi mà. Hoài cũng nhắn lại chúc mừng chị, vậy mà sao em vẫn có thể mặt dày dụ dỗ anh được hả Hoài?

Chị Thư cay đắng hỏi lại, cảm xúc của Hoài bây giờ chắc chắn không chua chát bằng một phần mười chị ngày ấy đâu. Trước khi Hoài tới chị đã mở khoá hết cả thư mục ảnh kín, thậm chí thay luôn cả hình nền nóng bỏng. Ban nãy ở trong nhà vệ sinh chị dùng số khác gọi vào máy mình để khi điện thoại kêu, Hoài có thể nhìn rõ bức hình đó. Với tính cách của Hoài, em ấy nhất định sẽ kiểm tra chiếc điện thoại, chuyện gì Hoài cần biết, hôm nay, Hoài sẽ biết hết. Từ những bức ảnh anh Hoàng ôm chị mà trên vai có xăm dòng chữ “Kim Thư yêu Minh Hoàng” nhưng Hoài chỉ trông thấy mỗi chữ K nên nhầm thành Kim tới những ngọt ngào nóng bỏng của hai người trong suốt tám năm dài đằng đẵng.