Chị dâu em chồng » Trang 54

Phần 54

Vậy là chị Thư đẻ giúp chị sao? Chị sắp có con rồi à? Con của chồng chị và con của chị gái yêu quý, và tất nhiên cũng là con của chị. Cái việc thụ tinh nó gian nan kinh khủng, chị từng trải qua nên chị biết mà. Chị Thư nhất định thương chị lắm nên mới cam tâm tình nguyện đẻ hộ. Chắc chị Thư lo anh Hoàng nhờ con bé khác kiểu như con Hằng nó lại cướp chồng của em gái.

Cơ mà, cái nụ cười khúc khích của chị khi e ấp trong lòng anh là gì vậy? Chị phải đẩy anh ra mới đúng chứ nhỉ? Hay chị bị sốc? Sốc sao không la lên? Liệu có phải trong thời gian thực hiện thụ tinh nhân tạo chị Thư đã trót cảm nắng anh không? Nếu vậy tất nhiên lỗi ở phía chồng chị rồi, đàn ông không thả thính thì đàn bà làm sao mà dính? Cái thói ở đâu, đã trăng hoa còn không dám nhận, cứ cầm tay vợ kêu yêu Hoài nhất trên đời mới đáng sợ chứ.

– Thôi anh im mồm đi cho vợ nhờ. Ngà ngà say cái con khỉ. Anh có bao giờ dặn em tháng mười một trời se se lạnh rồi ở trong nhà đâu mà nhầm với chả tưởng?

Mặt anh Hoàng đen kịt, ban nãy phóng vội về nhà nhờ con Bích bày mưu vỗ về vợ, anh chỉ kể anh ôm và thơm cô ấy, quên béng mất chi tiết trời se se lạnh mới nhục chứ. Anh biết thân biết phận dâng chổi lên, ngoan ngoãn ngồi im dưới sàn nhà cho vợ quật tưng bừng khói lửa. Việc đánh chửi là việc của vợ, anh mặc xác, việc của anh giờ là ôm chân vợ ra sức năn nỉ nịnh nọt.

– Thì đàn ông ai chả có tý máu bay bướm trong người, anh chả dám mong vợ thông cảm, vợ cứ đánh anh đi cho hả dạ, đánh chết anh cũng được, chỉ cần không bỏ anh là được.

– Đàn ông bay bướm em còn xem xét nhé, chứ cái loại đàn ông ve vãn chị gái của vợ thì em cũng đến chịu anh rồi. Từ nay trở đi chấm dứt ngay cho em, hiểu chưa? Chị Thư xứng đáng có được người đàn ông tốt hơn anh.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Anh Hoàng sợ sệt gật đầu, chị Hoài chửi chồng sa sả như hát hay. Cô Bích đứng hóng hớt bên ngoài thấy xót anh trai ghê, cái tội ngu kể có câu chuyện cũng thiếu tình tiết, tình hình ra nông nỗi này thì cô cũng chịu rồi. May mà mẹ Hoà đang bên dì Kỷ chứ không nhỡ mẹ thương anh chửi chị, chị tự ái bỏ đi thì anh khóc mất.

Mà cớ sao chị đổ hết tội lỗi lên đầu anh còn chị Thư chỉ là nạn nhân vậy? Bà đó không mồi chài thì anh Hoàng khờ làm sao mà vấp ngã được? Lẽ thường đánh ghen người ta đánh nhân tình của chồng chứ mấy ai đập chồng như bà Hoài. Rõ ràng hai người cùng sai nhưng chị Hoài thiên vị chị Thư hơn, trong lòng chị anh Hoàng thế mà lại đứng sau cả chị gái kết nghĩa.

Chị Hoài không hề trách móc hay hờn dỗi chị Thư như cô tưởng, chị Thư gọi điện kêu chiều nay chị đi công tác, cuối tháng chị em mình gặp nhau chị Hoài chỉ vâng rất ngoan.

Sau hôm đó tuy chị Hoài không nhắc tới việc mèo mả gà đồng của anh Hoàng nhưng chị không dùng chung phòng với chồng nữa. Đối với anh Hoàng việc vợ chưa bỏ về quê đã là tốt lắm rồi, tối tối anh vẫn qua chỗ Bông để được gần vợ hơn nhưng chỉ cần chị lừ mắt anh lập tức ngoan ngoãn cun cút về phòng. Ghét là ghét cái con Bông ý, có mẹ Hoài ngủ chung nó kiêu hẳn lên.

– Mẹ Bích…à quên…cô Bích mau về phòng đi á, Bông thích ngủ riêng với mẹ Hoài cơ.

Cái con nhỏ này chơi trò chơi gia đình suốt với cô và anh Bách nên giờ nó hay gọi nhầm thành mẹ Bích lắm. Nhưng hễ nhớ nhớ ra nó liền sửa luôn, chị Hoài ôm Bông nịnh con bé cho cô ở đây. Tự dưng cô thấy chị dễ thương quá chừng, người đâu vừa đẹp vừa giỏi vừa tốt bụng. Nhờ dì Kỷ chị giờ có nguồn khách hàng riêng, thế nhưng chị vẫn giúp cô sửa qua áo quần nhập về để bán ở shop đấy, mà chỗ chị em nên chẳng bao giờ lấy công.

Nhiều việc quá nên một mình chị Hoài làm không xuể, chị phải thuê thêm thợ may phụ. Cô gợi ý mấy em gái trẻ trẻ năng động nhưng chị không chịu, toàn nhận mấy chị già đã có chồng ở nhà làm nội trợ giống chị thôi. Hầu như các chị kia đều biết may cơ bản rồi nên chị Hoài chỉ mất vài buổi để hướng dẫn thêm. Làm ăn uy tín, chất lượng tốt, mẫu mã độc lại chưa bao giờ trễ hẹn giao hàng nên thương hiệu may “Thu Hoài” của chị ngày càng đông, thu nhập theo tuần của chị Hoài bây giờ còn cao hơn lương tháng của mấy bà chị họ cô đi làm công ty ý chứ, cơ mà kể ra họ cứ kêu cô phét mới tức.

Đọc FULL truyện tại đây

Có tiền rủnh rỉnh chị trả thêm cho con Giang để nó xong việc nhà dì Kỷ thì qua dọn nhà cô, chị hay chở xe máy đưa mẹ Hoà đi mua sắm nữa nên mẹ cưng chị lắm, cơ bản vì mẹ chưa biết chuyện chị Thư có bầu, dạo này có gì cũng ới con dâu.

– Hoài may cho mẹ bộ áo dài nhé, tuần sau mẹ có đám cưới. May đẹp hơn bộ của dì Kỷ đấy.

– Dạ, mẹ yên tâm.

Chị Hoài lễ phép đáp, thời gian gần đây chị dành toàn bộ tâm sức vào công việc, mọi thứ tiến triển rất tốt, chuyện gia đình cũng tàm tạm, cớ sao lòng chị vẫn trống trải đến thế? Chị sợ lắm mỗi lần chồng đi làm về, chị sợ phải nhìn thấy anh, sợ nghe anh nói những lời đường mật, sợ phải giả bộ quan tâm anh trước mặt người lớn. Bởi vậy nên cứ tầm chiều chiều biết chồng sắp tan ca là chị lại lấy cớ đi giao áo quần cho khách để trốn nhà. Chị thích đi bộ lang thang khắp chỗ này chỗ kia, chán chê mê mỏi thì ghé vào quán bia nào đó gọi một cốc ngồi nhâm nhi. Có hôm chị uống một mình, có hôm chán quá chị táy máy soạn tin nhắn.

“Ra quán bia ăn lạc rang với chị không?”

“Không rảnh.”

Rất nhanh đã có tin hồi âm, chị tiu nghỉu hẳn đi. Rõ là không rảnh cơ mà nửa tiếng sau đã thấy mặt.

Truyện được đăng tại đây

– Ơ chị đã nói tên quán đâu nhờ? Đừng nói cậu cài định vị vào điện thoại chị nhé, cái điện thoại nè nè, chị thắng trò chơi uống rượu hôm cậu về ý.

– Vớ vẩn. Đang khát thì ghé vào thôi, chẳng liên quan.

Vậy hử? May quá, may mà Niệm đang khát nên chị mới có người trút muộn phiền. Chị chẳng biết tìm ai cả, dì Kỷ thân với mẹ Hoà chị đâu dám nói, kể cho mẹ Quỳnh thì chị sợ mẹ chửi chị, tại mẹ mắng chị bao lần con gái con lứa nhu mì một chút, cứ sồn sồn lên đánh chồng rồi nó chán nó theo gái thì đừng có gọi mẹ khóc lóc, mẹ không thương đâu. Đó, mẹ doạ trước thế rồi chị còn mặt mũi nào nữa?

– Chị ý, chị biết lỗi là ở chị. Ai kêu chị không biết đẻ? Ai kêu chị cứ đè đầu cưỡi cổ anh cơ, để rồi anh bị rung động với người dịu dàng nết na. Chị sai, chị biết chứ. Cơ mà…chị đau lắm…chị cứ ngỡ nếu mình đối xử thật lòng thật dạ với một người thì người đó sẽ không phụ mình.

Cậu gật đầu đồng tình với chị, cậu cũng từng nghĩ vậy đấy. Cậu cũng cứ nghĩ nếu mình yêu một người bằng toàn bộ nhiệt huyết tuổi trẻ, thì người đó sẽ không phụ mình. Tiếc rằng, đôi khi sự thật dẫu có phũ phàng thì người ta vẫn phải chấp nhận. Ví như, người ngồi trước mặt câu đây, đã không còn là người con gái của cậu nữa, từ lâu…đã là vợ của anh cậu rồi. Cái sự thật đó, sao cay đắng, sao chua chát? Cậu cười nhạt, với cốc bia của “bà chị dâu”, tu cạn, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía mặt hồ xa xa.