Chị dâu em chồng » Trang 47

Phần 47

Liệu có phải hai vợ chồng chị? Không đâu, anh Hoàng thương chị lắm, anh không bao giờ bỏ chị đâu. Vả lại trước mặt anh chị nào có bánh bèo với nhõng nhẹo như thế. Cái đứa con gái điệu chảy nước đó, không thể nào là chị đâu, chị mạnh mẽ lắm chứ đùa à. Chắc là bộ phim nào đó chị từng xem nhưng lâu rồi nên quên, chắc mẩm như vậy nên lòng chị nhẹ nhõm hẳn, chị vui vẻ ngồi vào bàn vẽ vời. Kể ra đống thuốc chồng đặt cho chị bên nước ngoài tốt phết, chị chịu khó bôi đúng giờ mấy bữa nay tay bớt run hẳn đi đấy.

Chị mê vẽ khủng khiếp, có hôm vẽ ở nhà chưa xong chị mang máy đến lớp học tiếng Anh, đợi cô giáo cho ra chơi liền lấy ra tỉ mẩn tô màu. Có anh bạn cùng lớp trông thấy tranh chị mừng như vớ được vàng, căn bản tại công ty sách do anh quản lý vừa bị đổ mấy cái bìa, mà sắp tới hội sách rồi nên anh đang căng não lắm. Anh thấy bạn bên cạnh tài năng quá nên đưa luôn ý tưởng bìa truyện nhờ vẽ thử. Khác với một số hoạ sĩ nổi tiếng còn bận rộn nhiều dự án cứ khất lần mãi, bạn Hoài ở nhà nội trợ nên có khá nhiều thời gian rảnh.

Ngay đêm hôm đó bạn gửi cho anh bản phác thảo, tác giả chỉ nhìn qua đã ưng. Lúc lên màu có một số chỗ tác giả chưa hài lòng nhưng chỉ cần bảo là Hoài sẽ sửa lại ngay, mất ba ngày liền xong cái bìa đầu tiên. Anh sung sướng đẩy Hoài sang vẽ bìa cho các tác giả khác, cứ thế sau hai tuần, một mình bạn chiến gọn năm cái bìa. Hoài là hoạ sĩ chưa có tên tuổi nên giá dao động tầm triệu rưỡi tới hai triệu một bìa, nhưng vì bạn nhiệt huyết quá nên anh thoáng tay trả luôn một cục mười lăm triệu.

Chị Hoài cầm tiền trong tay mà ngỡ như mơ, đã lâu lắm rồi chị mới được cầm những đồng tiền do chính mình làm ra. Chị phấn khởi gửi mười triệu về quê cho ba Hùng mẹ Quỳnh, còn lại đem mua quà cho chồng, em chồng, ba mẹ chồng, chị Thư và thêm cả dì Kỷ nữa. Chị ít khi thì thụt với mẹ Hoà nhưng với dì Kỷ thì lần nào cũng buôn cả tối không hết dưa, dì nghe Hoài kể mà mừng thay con bé. Gớm nhà họ Dương được cô cháu dâu giỏi ghê, không khéo mấy nữa thành nhà thiết kế hay hoạ sĩ nổi tiếng dì thơm lây ý chứ.

– Mình có tài thì mình cứ đi làm con ạ, dì ủng hộ. Mà thuốc em Niệm mua con bôi có thấy đỡ hơn không?

– Ơ…thuốc…con tưởng nhà con mua chứ ạ?

– À, Hoàng bận nên gửi tiền nhờ Bích mua, tài khoản con bé không thanh toán được ở bên nước ngoài nên em nhờ Niệm, là Niệm chọn thuốc cho con đó.

– Dạ, vậy để lát con lên cảm ơn cậu.

Đọc FULL truyện tại đây

– Ừ, em đang đánh cờ với chú Nhất và ông Thuận trên lầu đấy. Gớm hai ông già cứ dụ thằng bé uống, ghét.

Dì Kỷ càu nhàu, chị Hoài ngồi chém gió với dì thêm một lúc mới lên phòng ới Niệm chị cảm ơn. Niệm chả thèm đáp luôn, cái thằng, dạ một tiếng thì chết à? Hư hỗn! Nhiều lúc ghét Niệm cơ mà ngẫm thấy may thật đấy, nếu không có cậu xỉa xói chị lấy đâu ra động lực tập vẽ lại? Rồi em nó không bán rẻ máy tính bảng thì làm sao chị có công cụ kiếm cơm? Nghĩ vậy nên chị soạn tin nhắn.

“Chị vẽ năm cái bìa kiếm được mười lăm triệu đó, vẽ trong có hai tuần thôi. Chị giỏi không?”

Gửi tin đi rồi chị mới thấy mình hâm hấp, chẳng hiểu sao tự dưng lại đem khoe với Niệm? Số tiền đó với cậu đâu là gì? Với cả đâu phải lúc nào chị cũng được nhờ vẽ nhiều bìa thế đâu? Biết là thế mà sao chị vẫn cứ hồi hộp nhìn màn hình điện thoại, cho đến khi nó nhấp nháy.

“Hỏi làm gì? Liên quan à?”

“Gớm hỏi có một câu làm gì mà phũ thế?”

Chị mỉa mai, Niệm rất nhanh đã nhắn lại.

“Có phũ đến mấy cũng không bằng ai đó.”

Ơ, Niệm bâng quơ cái gì vậy? Điên à? Chị bĩu môi quay người, lúc đi xuống đụng trúng cái Hằng, hình như chú Nhất gọi Giang mang thêm rượu lên nhưng Hằng đem hộ thì phải. Con nhỏ bữa nay cứ là lạ kiểu gì ý nhỉ? Thiếu thiếu cái gì đó? Là…Ôi khiếp! Đàn bà con gái với nhau chị ngượng thay nó luôn, cậu Niệm nào có hiền như anh Hoàng mà giở cái chiêu đó? Hồi xưa có bận chị quên đem áo nhỏ vào buồng tắm, cứ ngỡ phòng không có ai nên khoác tạm cái áo sơ mi rồi chạy vù ra ngoài lấy. Nào ngờ Niệm với Bách qua chơi, Bách thấy chị liền ghé tai Niệm trêu chọc cái gì đó. Niệm đỏ bừng hai bên má, một đạp đá Bách lăn ra sàn, tóm cổ thằng bạn lôi ra khỏi phòng, còn không quên vọng vào quát chị.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Còn như thế một lần nữa thì đây bóp chết đấy.

Tất nhiên, chị đâu có ngây dại mà hai lần mắc cùng một lỗi. Chị tưởng mấy bạn giúp việc trong nhà phải lấy chuyện của chị ra làm gương, ấy thế mà vẫn có bạn bạo gan y như bé Hằng bây giờ, kết cục được dì Kỷ lên mời về quê. Dì xuất hiện quá đúng lúc khiến chị không thể không nghi ngờ Niệm, bởi vậy nên chị mới mủi lòng dặn Hằng.

– Liệu cơm mà gắp mắm nghe con, cậu Niệm nguy hiểm lắm, không động được đâu. Đến cô nhiều lúc còn thua cậu nữa là con còn trẻ dại.

Gớm cô ghen tỵ với Hằng thì cô cứ nói ra, việc gì phải giả bộ cao cả khuyên nhủ. Hằng nghe nhức cái tai ghê cơ, nó bĩu môi rõ dài, chẹp miệng cảm thán.

– Ôi chao với loại đàn bà sân si tầm thường như cô cậu mới phải chấn chỉnh chứ với con thì không có chuyện đấy đâu ạ. Cô khỏi lo nhiều già người cô nhé, cô cũng đâu còn trẻ nữa nhỉ? Cố gắng giữ sức đẻ lấy thằng cu không sau này chú Hoàng rước vợ bé về thì nhục lắm cô ạ.

Ôi cái con này, không vì đang ở bên nhà dì thì chị vả cho nó vài cái rồi. Ăn với chả nói, kênh kiệu láo toét, chị bực mình mặc xác nó chả thèm quan tâm nữa. Giá kể lúc đó chị kiên nhẫn khuyên bảo con bé hơn một chút, hoặc giá kể sáng hôm sau mẹ Hoà sai chị sang dì kêu ba về chị đi liền có phải hay không. Đây chị lại cứ cố nấn ná vẽ nốt hại mẹ sốt ruột, lật đật xỏ dép đi tìm chồng, khiến mẹ phải chứng kiến cảnh đau thương nhất trong cuộc đời một người đàn bà. Tiếng mẹ la thất thanh, cớ sao thảm thương đến thế?

– Ới bà con làng nước ơi, ới hàng xóm láng giềng ới các con ơi, sang đây mà xem này. Sang đây mà xót xa cho cái thân già này này. Cả đời lam lũ tần tảo, hết lòng hi sinh vì chồng vì con, để rồi rốt cuộc tôi nhận được cái sừng dài sừng sững thế này hả?

Chị cất vội chiếc máy tính bảng để lao sang với mẹ, sốc muốn xỉu khi thấy ba Thuận và bé Hằng đang ôm nhau ngủ khì khì dưới sàn. Chí ít trên người ba chị vẫn còn cái quần xà lỏn, chứ con Hằng, ôi thôi, nó chả còn cái gì sất. Mẹ Hoà dường như cũng chả thiết tha gì nữa, thể diện, phép tắc, tự trọng, quẳng hết cho chó gặm đi. Mẹ Hoà của ngày hôm nay chỉ là một người đàn bà bình thường thôi, một người đàn bà hừng hực xắn ống tay áo lao tới giật tóc con đàn bà khác đang nằm e ấp trong lòng chồng mình.

– Mày bố láo bố toét hả con? Mày tính giật chồng bà hả con? Hôm nay mày chết với bà nghe con!