Chị dâu em chồng » Trang 41

Phần 41

Anh Hoàng nhận được tin dữ cũng toát mồ hôi hột theo, vội gọi lại hỏi han ảnh như nào, mày miêu tả rõ cái coi. Thấy nó bảo ảnh thì rõ mặt anh nhưng không có bức nào rõ mặt người nữ anh mới thở phào nhẹ nhõm. Gớm cứ nói đại có cô nhân viên say anh bồng về nhà là xong mà.

Thực ra đàn ông bay bướm tý có sao, mấy ông bạn anh còn nuôi vợ bé bên ngoài kia kìa, anh so với họ vẫn còn ngoan chán. Tại anh thương vợ mà, nhiều chuyện anh khó xử vợ đều đứng ra giúp anh, ngược lại vợ thích mua gì anh cũng cố gắng chiều bằng được.

Thuở xưa chưa có điều kiện anh còn giới thiệu bạn bè may đồ ở chỗ vợ đó, tuy lãi mỗi người không là bao nhưng cố gắng thức khuya một chút thì cũng được ối tiền. Đợt đấy vợ bực cậu Niệm vì tỷ lệ ăn chia không hợp lý nên chuyển sang hợp tác với anh, chắc bởi thế nên cậu ghen tức, âm thầm giấu đơn hàng, may mà anh phát hiện kịp thời để thông báo cho vợ. Vợ bực bội tìm cậu quát ầm ĩ.

– Đấy sống bẩn đến vậy cơ hả?

– Ừ đấy, đây cứ thích sống bẩn thế đấy. Còn hơn đấy sắp thành con cò hương rồi.

– Cò hương thì sao?

– Thì xấu chứ sao? Nom tóc kìa, vừa khô vừa chẻ ngọn tứ tung. Mặt đã hóp thì chớ, da dẻ còn nổi gân xanh trông có khác nào con quỷ dạ xoa không?

Gớm cậu Niệm chỉ giỏi nói quá, anh thấy Hoài vẫn đẹp mà, gầy một tý càng xinh. Hoài tức, vừa cầm chổi quật Niệm vừa đòi đơn hàng, cậu rốt cuộc cũng chịu trả, nhưng trước khi ra sân vận động vẫn khó chịu càu nhàu.

– Đấy ngang như cua ý. Con gái con lứa chả có chút dễ thương gì sất, mặc xác đấy.

Anh an ủi Hoài đừng để tâm mấy lời sằng bậy, trong mắt anh em luôn là người con gái hoàn mỹ nhất. Hoài nghe anh nịnh ho sặc sụa, về sau Hoài Niệm làm lành thế nào anh không rành lắm vì anh cũng phải chuẩn bị cho trận chung kết giải bóng đá của tổ dân phố. Chỉ có chị Hoài nhớ rất rõ, chiều hôm đó chị bị cảm, người sốt, rét run cầm cập, nhọc muốn xỉu mà có đứa còn phi về trách móc.

– Giờ này rồi mà đấy còn nằm đó được à? Chín mươi phút nữa là đây bắt trận chung kết đấy.

– Kệ đấy!

Chị thờ ơ đáp, quấn mấy cái chăn rồi mà sao vẫn ho dữ dội, mũi ngạt sụt sà sụt sịt y như bánh bèo. Niệm chạy tới sờ trán chị, sốt sắng đề nghị.

– Ê…trán nóng lắm, đây đưa đi khám nhé!

– Khỏi cần. Đây thân