Chị dâu em chồng » Trang 32

Phần 32

Đã rất nhiều năm trôi qua…chị không nghĩ là chiếc lọ đó vẫn còn. Chị tiến về phía những mảnh vỡ, chậm rãi nhặt lên một ngôi sao nhỏ, cẩn thận mở ra.

“Tôi tên là Phạm Thu Hoài. Ước mơ của tôi là trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng và có một tiệm may to thật to.”

Ngày ấy, chị vẫn còn là một cô gái thích viết những mộng mơ của mình ra giấy nhớ rồi gấp thành sao bỏ vào hộp điều ước.

– Niệm, Niệm ơi. Niệm muốn ước gì không?

– Không.

– Eo, sống mà không có ước mơ á? Phí cả đời trai!

Chị bĩu môi mỉa mai, Niệm gấp tạm quyển sách kinh tế, cầm sách đập nhẹ lên đầu chị, thản nhiên bảo.

– Chỉ cần là thứ tôi muốn, nhất định tôi sẽ giành được.

– À, ra vậy. Thế nên mới không cần ước hả? Nhưng cuộc đời ngoài tài năng ra còn may mắn nữa đấy, không hiểu sao chị cứ có niềm tin là sau này chị sẽ giàu hơn Niệm.

Đọc FULL truyện tại đây

– Nằm mơ à?

– Dám đánh cược không?

Chị khích tướng, chị biết Niệm sẽ đồng ý bởi chị hiểu Niệm, cậu rất cao ngạo và thích những thách thức mới mẻ.

“Ngày này của mười hai năm sau, ai nghèo hơn người đó làm chó. Không tính tài sản kế thừa. P/S: Phạm Thu Hoài & Dương Nhất Niệm.”

Mẩu giấy đó được gấp thành ngôi sao hi vọng, đặt ngay ngắn trong chiếc hộp thuỷ tinh trong suốt vừa vỡ tan kia, bên ngoài còn có một miếng dán nhỏ ghi mốc thời gian, tính tới thời điểm này thì đã hơn tám năm rồi.

– Vì sao vậy?

Niệm hỏi chị, đó cũng là một trong ba tin nhắn cậu gửi cho chị trong suốt tám năm bên xứ người. Khi ấy chị chẳng thể cho cậu đáp án, và bây giờ cũng thế. Vì sao vậy? Vì sao nét vẽ của chị không thể được như xưa nữa? Vì sao từng đường may trở nên vụng về đến khó tin? Vì sao thay vì một nhà thiết kế nổi tiếng, chị lại trở thành một bà nội trợ, một người vợ. Ngay cả việc làm một người vợ chị cũng không thể hoàn thành cho nó chu toàn nữa, mẹ Hoà từng gọi loại đàn bà không thể sinh con như chị là gì nhỉ? Là thất bại, đúng rồi, chị là một người vợ thất bại.

– Chị thua rồi. Thua thảm hại.

Cậu lạnh nhạt nhận xét. Chị biết chứ, trong vòng bốn năm sắp tới chị làm gì để giàu hơn cậu đây? Chơi xổ số chăng? Chị biết cuộc đời của mình chẳng vẻ vang gì nhưng sự ngạo mạn của cậu khiến lòng tự trọng của chị bị tổn thương. Chị thương hại chính mình là đủ rồi, ngoài chị ra, không một ai trên đời này có quyền thương hại chị cả. Cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng, chị cay đắng đáp trả.

– Thảm hại? Thế nào là thảm hại? Cứ cho như là cậu có thể giành được tất cả những gì cậu muốn đi, vậy thì nói lên được gì chứ? Chị nói cậu nghe đàn bà bọn chị không như đàn ông các cậu, chỉ cần kiếm được tấm chồng tốt đã là thành công rồi. Cậu thấy anh Hoàng không? Thành công của đời chị đấy. Về vật chất chị có thể không bằng cậu nhưng về tình cảm thì chả biết ai nghèo hơn ai đâu!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Dứt lời, chị cầm bát phở trương phềnh lao ra khỏi phòng. Ở trên đó chị cứng cỏi bao nhiêu thì lúc xuống dưới chị thấy lòng mình nặng nề bấy nhiêu. Chị có coi việc lấy chồng là thành công của đời mình không? Không hề! Chị chỉ nói vậy để giữ chút sĩ diện cuối cùng mà thôi. Chị thèm lắm mỗi lần nhìn thấy một nhà thiết kế nữ nào đó được xướng tên trong những giải thưởng danh giá. Bao năm qua chị đã rất cố gắng để chấp nhận số phận, cố gắng vật lộn từng ngày với cuộc sống này, vì đâu cậu chỉ vừa về chưa đầy một ngày, thanh xuân rực rỡ cùng bao khát vọng tuổi trẻ lại hiện ra trước mắt, khiến cho trái tim chị cứ tiếc nuối hoài không thôi.

– Niệm! Mở cửa cho mẹ đi con! Niệm ơi!

Giọng dì Kỷ gọi thất thanh trên lầu, chị hoảng hốt chạy lên thấy dì đang đứng ngoài với vẻ mặt đầy âu lo, bên trong truyền ra những tiếng đổ vỡ liên tiếp. Tầm chục phút sau cánh cửa đó mới hé mở, Niệm bình thản đi ra trấn án mẹ.

– Không có gì đâu mẹ, con vứt ít đồ cũ đi thôi.

Dì Kỷ thở phào nhẹ nhõm, chị Hoài liếc qua chiếc thùng chứa đồ cần vứt đi ở góc phòng, trong đó có một chiếc máy may cũ, ít vải vụn, xấp tranh biếm hoạ chị vẽ trêu cậu và cỡ chục lọ sao giấy đều vỡ hết. Toàn những thứ đồ không cần thiết, giữ lại cũng chẳng có ích chi. Chị cố gạt qua những chuyện buồn bực, mỉm cười chạy xuống bếp buôn dưa với hội chị em dâu, tranh thủ lúc rảnh rỗi khoe đôi giày cô em chồng mua tặng sinh nhật. Ai cũng khen chị đi đôi này tôn dáng, có mỗi ông xã mặt mũi hầm hầm khó chịu. Anh thực sự quá buồn vợ, dặn bao nhiêu lần rồi mà vợ có nghe đâu, đã bảo vợ cao những mét bảy hai thì mỗi lần đi chơi cùng nhau lựa đôi giày đế bệt thôi, vác đôi cao gót như thế thì cao hơn anh luôn à? Đàn bà con gái đứng cao hơn chồng còn ra cái thể thống gì nữa? Mà vấn đề không phải do anh thấp đâu nhé, đàn ông cái họ Dương này ngoài cậu Niệm mét tám bảy ra thì làm gì có ai địch được chiều cao với anh nữa?

– Ơ sao bữa nay mặt chồng nhăn như khỉ đột thế?

Vợ trêu anh, trước mặt bao nhiêu người mà vợ đường hoàng trêu anh, để các thím cười khúc khích vào cái mặt anh. Kiểu gì mấy ông ngồi gần đó cũng khinh anh không biết dạy vợ cho mà xem. Mất hết cả thể diện, anh chỉ thẳng tay vào thẳng mặt vợ lên giọng.

– Vợ ăn nói với anh thế hả? Em thử hỏi cả họ xem có ai sướng như em không? Đã ai được chồng lo cho từ đầu tới chân, chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng như em? Thế nhưng chưa bao giờ em để ý tới cảm nhận của chồng em cả. Anh nói lần cuối cùng nhé, em cất ngay đôi giày đó trước khi anh nổi nóng.