Chị dâu em chồng » Trang 119

Phần 119

Chị thấy cậu u sầu liền nhượng bộ:

– Ừ, tụi mình không bao giờ xa nhau nữa. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, đừng lo quá.

– Rảnh đâu mà lo?

Niệm chối. Chị cười hiền, chị biết thừa Niệm lo cho chị. Thời gian qua chị tưởng mất con nên hay bị lên cơn rồ, mỗi lần như vậy chị hành Niệm. Ngoài chửi bới, đấm đá thì có đợt chị còn kề kéo vào cổ Niệm doạ dẫm:

– Đấy mà không trả con thì đừng trách đây ác.

– Đấy ác đi, đây không trách.

Niệm bạo gan đáp trả, tuy lúc đó chị vẫn còn chút lương tâm, không dám làm liều nhưng lúc chị giật kéo lại, lưỡi kéo vô tình làm xước một mảng da của Niệm. Chị sợ quá khóc toáng lên, khi ấy chị khóc vì xót Niệm, bây giờ chị khóc vì thấy mình sao ngu thế? Chả hiểu quãng thời gian đó chị ăn phải cái bả gì mà lại bị hoang tưởng nặng đến vậy? Chuyện thật như đùa, chị thấy có lỗi với em bé, với Niệm, với ông bà ngoại, ông bà nội của bé nữa. Chị bệnh khiến mọi người lo lắng nhiều quá.

– Đừng chấp con thần kinh này nhé! Chỉ cần đấy không để bụng chuyện cũ thì từ giờ đấy nói gì đây cũng nghe, đây hứa sẽ hiền như con cún luôn.

Chị xuống nước nịnh nọt rồi cầm tay Niệm đưa lên miệng hôn thật sâu. Cậu được chị cưng chiều một lúc tâm trạng nhẹ nhõm hẳn, cậu xoa đầu chị, hắng giọng bảo:

– Vậy thì tốt, lát nữa đây phải về thành phố dự đám cưới của Đan. Cún con ở nhà ngoan nhé!

– Ơ…yêu ai mà nhanh ghê vậy?

– Tên Đại…hình như là người chú Tám mai mối, thấy Bách kể hai đứa quất nhau ngay từ lần đầu gặp mặt, Đan bầu hơn ba tháng rồi.

– Xem chừng cậu Đại chất ghê nhỉ? Chẳng bù cho bé Niệm, thanh mai trúc mã suốt ngần ấy năm mà không sơ múi được gì. Cũng tiêng tiếc nhờ Niệm nhờ?

Chị trêu, cậu thản nhiên chọc lại:

– Ừ. Tiếc quá đi chứ, thế nên đây đang tính phải ăn mặc thật bảnh, biết đâu cướp được cô dâu.

– Cướp được cô dâu? Cái thứ đàn ông ở đâu mà làm cha rồi vẫn nhăng nhít, mất nết vậy? Bữa nay đấy mà không dẫn đây đi ăn cưới cùng thì mình giải tán.

Chị doạ nạt, Niệm tủm tỉm nhận xét:

Đọc FULL truyện tại đây

– Chẳng có con cún con nào hét to như đấy đâu.

– Đây không thèm làm cún nữa, giờ đây phải làm chó sói hung ác để giữ cha cho Hạt Mầm.

Chị hùng hổ tuyên bố, cậu nom điệu bộ ăn dấm chua của chị cười ngất. Vì muốn được gần gũi với bà bầu nhà mình nên cậu gọi lái xe đưa bọn họ về thành phố. Suốt quãng đường đi Hoài luôn miệng khoe Hạt Mầm đạp giỏi. Thực ra đêm qua lúc Hoài ngủ cậu đã từng thấy con đạp nhẹ một hai phát rồi, nhưng vì mẹ em bé hứng khởi quá nên cậu làm bộ hiếu kỳ ghé tai vào bụng người ta nghe ngóng. Hoài vuốt ve tóc cậu, nhân cơ hội rao giảng:

– Em bé đáng yêu thế này ba Niệm còn tơ tưởng đến cô nào nữa? Ba mà xí xớn là em ghét ba luôn đó. Em đạp mạnh vậy chắc là em trai rồi ba nhỉ?

– Ừ. Là em trai.

Ba em bé khẳng định chắc nịch, mẹ em bé sững người. Chị sực nhớ có đợt đi siêu âm bác sĩ đã tiết lộ giới tính rồi, nhưng chị nghi mọi người lừa mình nên chẳng dám tin, giờ chị tin rồi, chị mừng huýnh gọi điện báo cho người thân mình đã tỉnh táo. Riêng chị Thư do trước đó có nhiều khúc mắc nên chị chỉ nhắn tin thôi, rất nhanh Thư đã nhắn lại:

“Cho chị xin lỗi Hoài một lần nữa nhé! Bây giờ em khoẻ mạnh chị mới dám nói chuyện công việc, chị mở được bệnh viện là nhờ ơn của em, em thích lấy lại lúc nào cũng được, em muốn chị nghỉ việc chị cũng chịu.”

“Chị hâm à? Bệnh viện đó là công sức và tâm huyết của chị, em sẽ không lấy những thứ không thuộc về mình nên chị đừng nhắc lại chuyện này nữa.”

“Chị nợ em nhiều Hoài ạ. Là tại chị ngu nghe con Hương xúi bậy. Mọi nghiệp chướng kiếp này của em chị xin chịu hết, chỉ mong em luôn bình an.”

Truyện được đăng tại đây

Chị Hoài nhìn thấy chữ “Hương” trong tin nhắn của chị Thư liền giật nảy mình, vội vã gọi điện lại hỏi han sự tình. Biết được chân tướng mọi việc chị tức lộn ruột. Chị tắt máy rồi kể vắn tắt sự tình với Niệm. Lửa giận ngùn ngụt khiến chị không sao giữ bình tĩnh được, chị kêu lái xe đưa chị tới NIEM Group, trước khi xuống xe chị thành thật thú nhận:

– Đùa chứ cục hận này đây nuốt không trôi. Đấy cứ đi đám cưới đi, kệ đây.

– Đấy nuốt không trôi thì đây nuốt sao nổi?

Niệm hỏi chị, ánh mắt nó rực lên những tia đỏ dữ tợn. Vì không thích người đàn ông của mình phải dính vào mấy chuyện đàn bà con gái nên chị bắt Niệm đứng bên ngoài, chỉ trường hợp cấp bách mới được vào. Hương gặp chị có vẻ không vui cho lắm. Vui làm sao được khi vừa gặp đã bị chị túm tóc vả cho ba phát liên tiếp?

– Hoài…sao Hoài lại đối xử với Hương như thế? Hương có tội tình gì đâu cơ chứ? Hoài ác quá Hoài!

Thực ra chị Hương có khả năng đánh lại chị Hoài, nhưng từ khi chị mang bầu Chủ tịch Nhất đã lắp may quay trong phòng nên chị chỉ yếu ớt năn nỉ:

– Tha cho Hương đi mà. Hoài vẫn chưa hết điên hả?

– Tao chưa bao giờ điên hơn lúc này!

Chị Hương khấp khởi mừng thầm, con Hoài bị kích động hơn chị tưởng. Mày cứ thoải mái mà điên đi Hoài, để tao xem động tới con của Chủ tịch Nhất thì bữa nay mày có sống yên không? Hay mày sẽ phải trả giá bằng chính đứa con và mạng sống của mình? Chị cố ý nói những câu ngứa tai để con Hoài tát mình thêm vài cái nữa. Sau khi hai bên má đã đỏ bừng và tê rát chị mới giả bộ ngã vật ra đất rồi mệt mỏi lịm mất, hoàn thành xuất sắc vai diễn của người bị hại.