Chị dâu em chồng » Trang 107

Phần 107

Ơ hay nhờ? Đàn ông thì phải ngỏ lời cầu hôn trước chứ? Niệm định thả thính thế để chị cầu hôn nó á? Cái thằng khôn dễ sợ. Chị còn lâu mới mắc lừa nhé! Chị tuy là gái già nhưng chị cũng có cái kiêu của chị chứ. Chị tỉnh bơ đáp:

– Danh phận ba Hạt Mầm oai quá còn gì?

Biết Hoài cố tình đánh lạc hướng nhưng sao cậu nghe vẫn thấy bùi tai nhỉ? Ba Hạt Mầm? Được làm ba của đứa con do cô ấy sinh ra thật thích. Chỉ thương mẹ em bé bị nghén người hay mệt thôi, ba em bé lúi húi tìm trong vali tập truyện cổ tích đọc cho hai mẹ con nghe.

– Đọc phần tiếng Anh ý, cho mai sau con nó giỏi.

Lần nào vào hiệu sách chị cũng mua truyện song ngữ, nhưng vì bản thân phát âm không hay nên chẳng đọc, vẫn để dành đợi Niệm đọc cho con. Chị nhấc đầu mình gối lên đùi ba Hạt Mầm, ba nó ở bên nước ngoài nhiều năm có khác, phát âm nghe sướng cái lỗ tai ghê. Mẹ nghe ba đọc xong liền trầm tư tâm sự:

– Trong truyện cổ tích lúc nào nhân vật chính cũng được sống bên nhau hạnh phúc đến đầu bạc răng long, thích nhỉ ba Niệm nhỉ? Ngoài đời thì không phải lúc nào cũng như vậy, có những người vừa hôm trước còn mặn nồng, hôm sau đã buông tay nhau vì có mối tốt hơn. Mẹ lo lúc mẹ bốn mươi tuổi mẹ già đau già đớn, ba thì mới chỉ ba mươi lăm, phong độ ngút ngàn lại còn giàu, khi đó ba mà yêu em nào hai mươi thì quả thật mẹ đấu không nổi.

Niệm bẹo má chị, thắc mắc:

– Sao mẹ phải đợi tới tận năm bốn mươi tuổi mới lo? Giờ mẹ cũng già khắm khú luôn rồi mà!

Nếu so với anh Hoàng thì Niệm thua xa ở khoản nịnh nọt, cái miệng của nó chỉ nói được những câu đáng bị ăn đấm thôi. Cơ mà cái miệng nó lại biết hôn rất ngọt, mỗi lần hôn là khiến cho bà già này chết chìm trong biển mật. Bọn chị ôm ôm thơm thơm nhau tới lúc trời nắng chang chang mới dậy thay áo quần mò ra ngoài. Hai đứa cùng mặc đồ đôi do chị thiết kế, áo sơ mi kết hợp với quần ngố năng động. Chẳng biết do đồ đôi nổi bật hay do Niệm cao quá mà ai đi ngang qua cũng nhìn, cô chủ quán ăn còn tưởng là diễn viên trong đoàn làm phim, hớt hải vẫy tay gọi:

– Hai con ơi đoàn phim đặt bàn ở tầng hai nhé!

Chị phì cười giải thích với cô bọn họ chỉ là khách bình thường rồi ghé tai Niệm nói thầm:

– Hình như cô chủ quán thấy đây đẹp quá nên nhầm đó. Được sánh đôi cùng người đẹp sướng nhờ Niệm nhờ?

– Công nhận đấy sướng thật.

Niệm khen chị một câu thì chết à? Cứ mỉa mai suốt thôi, nhưng lúc nhân viên bê cháo cá hồi ra thì lại chăm chú thổi thổi rồi đút cho chị, hại chị ghét không nổi. Ăn xong Niệm thuê xe đạp đèo chị đi chơi quanh khu du lịch. Chị buộc thắt nút vạt áo sơ mi của mình cho ngầu, sau đó rướn người lên chụp một bức ảnh khoe bụng bầu xinh đăng lên mạng. Em bé còn nhỏ nên chị chưa bị rạn da, được bao nhiêu anh trai vào khen nức khen nở, chỉ riêng thằng Niệm dở người chê xấu. Nó cau có giật điện thoại của chị, tự ý gỡ ảnh. Chị tức mình bỏ về, chui lên tầng gác mái nằm dỗi. Chị rất thích thiết kế của căn nhà này, nhà nhỏ, mọi thứ đều nhỏ xinh, xung quanh trồng rất nhiều cây râm mát. Ban đầu chị tưởng nhà thuê nhưng sau để ý thấy hai chữ “Hoài Niệm” viết trên chiếc chuông gió treo gần bậu cửa sổ thì chợt mỉm cười.

– Ê! Dậy đi!

Niệm gọi, chị giả bộ ngắm mắt, giận hờn bảo:

– Ngủ rồi, không dậy đâu.

– Ngủ mà nói chuyện được hả?

– Ừ! Đang nói mơ đó!

– Vậy uống sữa xong rồi mơ tiếp được không?

– Không thèm.

Đọc FULL truyện tại đây

– Pha cho đấy đâu mà thèm với chả không? Pha cho Hạt Mầm mà! Mẹ Hoài dậy mau lên…em bé khát rồi…mau!

Ghét nghe Niệm lèo nhèo nên chị nhổm dậy tu ực cốc sữa cho xong chuyện, còn chưa kịp nằm xuống nó đã nhanh tay kéo chị vào lòng, ôm chị thật chặt, cười cười hỏi:

– Giận người ta à?

– Gái xấu nào dám giận ai?

Chị càu nhàu, Niệm thở dài thừa nhận:

– Thực ra đằng này xoá ảnh không phải vì đằng ấy xấu, mà là do đằng này ghen, được chưa?

– Ơ nói cái gì người ta nghe không rõ, nói lại coi.

Chị cố tình trêu tức, Niệm quát ầm lên:

– Đấy đẹp, đây ghen. OK?

– Ghen tuông thì cũng phải kiêu kỳ lên xíu chứ, cái mặt cứ xị ra như vậy kém sang lắm.

– Ừ. Đây kém sang vậy thôi.

Truyện được đăng tại đây

Niệm lườm chị rồi bỏ xuống dưới. Ngoài hay làm phiền bác sĩ ra thì Niệm còn có thú vui xem sách mẹ và bé, thấy loại rau nào tốt cho bà bầu liền gọi người ta đem tới. Chị bảo để lát chị làm cho nhưng Niệm mặc kệ, cặm cụi ngồi ngặt rau một mình. Chị biết thừa người ta giận, đang định xuống dỗ thì lại thấy có em gái gửi hình bốc lửa vào máy Niệm. Chị nóng máu xoá hình, em kia mặt dày gọi đến nũng nịu:

– Anh Niệm xem hình rồi à? Đẹp nhỉ anh nhỉ?

– Là chị xem, đẹp bình thường. Chị xoá rồi.

– Chị…chị nào ạ?

– Chị người yêu anh Niệm chứ chị nào?

Chị đã ra mặt vậy rồi mà con bé còn dám láo:

– Dạ chị, còn em là người anh Niệm yêu nha chị. Chị chuyển máy cho em nói chuyện với anh một xíu.

– Anh Niệm đang bận nhặt rau dưới lầu nên chị không tiện chuyển máy em ạ. Nhưng em thích thì chị mời em ghé qua nhà chị chơi, hai anh em vừa nhặt rau vừa nói chuyện cho nó vui cửa vui nhà!