Chị dâu em chồng » Trang 106

Phần 106

Chị Thư biết Hương nghĩ cho mình, tuy chị rất hận Hoài nhưng chị vẫn phải thú nhận:

– Em ơi chuyện thất đức đó chị không làm được đâu.

– Ôi dào có gì mà thất đức? Tại nó sống lỗi với chị trước mà. Chị phải nghĩ cho con chứ, nếu nó đẻ được con trai không khéo Hạt Đậu của chị bị cho ra rìa mất. Chị biết tính nó ích kỷ và hung hãn mà?

– Chị biết. Nhưng chị từng mất con em à, đau lắm em, chị không muốn ác với nó như thế.

– Nhưng mà nó ác với chị lắm chị ơi, nó suốt ngày gọi điện cho anh Hoàng bơm đểu rằng bé Hạt Đậu không phải con anh để gây chia rẽ hai anh chị đấy ạ.

– Kệ nó, nó sống lỗi sớm muộn cũng gặp quả báo.

– Chán chị quá, khi nào nghĩ lại thì gọi điện cho em nhé. Mà chuyện này chị biết để bụng vậy thôi chứ đừng nói gì cho anh Hoàng, kẻo anh ghét em thì toi.

– Yên tâm, chị sẽ coi như không biết gì. Chị không trách anh Hoàng, có trách thì trách Hoài quá xảo quyệt. Dù sao cũng cảm ơn em đã báo tin, chúc em một ngày vui.

Chị Thư mệt mỏi cúp máy. Hạt Đậu là kết tinh tình yêu của bọn chị mà Hoài cũng xàm ngôn được. Sau một đêm u uất, sáng sớm hôm sau chị nhắn tin cho Hoài:

“Chị biết tất cả rồi, nhưng chị thương con nít nên tạm tha cho mày. Cố gắng đừng đi quá giới hạn Hoài nhé, kẻo tới lúc nghiệp đến lại trách cuộc đời bất công.”

Chị Hoài đọc được tin nhắn của chị Thư chợt nhíu mày, mặc dù không hiểu rõ ý Thư lắm nhưng chị cũng chẳng thèm nhắn lại. Chị còn bận soạn đồ để đi chơi xa với Niệm. À mà nói soạn đồ cho oai chứ thực chất chị chỉ ngồi chỉ trỏ thứ đồ muốn mang, còn Niệm tất bật nghe lệnh sắp xếp. Từ lúc biết chị có em bé Niệm cứ quanh quẩn bám theo chị. Mặc dù chị đã giải thích hầu như bà bầu nào cũng nghén nhưng Niệm vẫn xót xa mỗi lần chị nôn mửa, nó luôn miệng hỏi chị nhọc không, có chuyện gì cần nó giúp không? Nó làm như bà chị già này mong manh dễ vỡ lắm không bằng. Chuyện chửa đẻ của đàn bà Niệm ngố lắm chẳng biết gì đâu, gi gỉ gì gi cái gì cũng gọi điện hỏi bác sĩ. Có khi chị thèm ăn miếng xoài chua thôi mà nó ác ôn bắt chị phải đợi bác sĩ xác nhận được ăn nó mới chịu gọt vỏ.

– Làm quá à! Đấy đúng là quá tồ luôn!

Niệm đối với lời châm chọc của chị không có vẻ gì là bực bội, soạn xong đồ liền qua chỗ chị u sầu than vãn:

– Giá như lúc ở bên nước ngoài đây lấy vợ xong cùng cô ấy sinh vài đứa con cho có kinh nghiệm thì giờ có phải đỡ bị đấy chê trách không?

Đã lấy vợ rồi lại còn lấy ở bên nước ngoài nữa mới ghê chứ, biết là chuyện giả định rồi mà lòng chị vẫn ngứa ngáy dã man, xị mặt giận Niệm luôn. Niệm phì cười véo véo cái mặt xị của chị rồi giả giọng trẻ con:

Đọc FULL truyện tại đây

– Mẹ Hoài ơi mau mau thay đồ đi chơi thôi mẹ ơi, Hạt Mầm chán ở nhà lắm rồi á.

Chị phì cười chỉ vào chiếc váy hai dây treo trong tủ. Niệm lấy váy cho chị, lúc giúp chị buộc nơ còn tranh thủ cơ hội hôn một đường dọc từ cổ chị xuống bả vai. Chị tát yêu Niệm một cái rồi bảo cậu mặc áo phông quần ngố lửng do chị may. Niệm đội cho chị chiếc mũ rộng vành, một tay nắm tay chị, một tay kéo vali, cùng nhau đi xuống chỗ lấy xe. Phần vì Niệm mở mui cả quãng đường dài, phần vì sáng sớm thời tiết vẫn còn mát mẻ nên chị không thấy buồn nôn mấy, ngược lại thoải mái dễ chịu nên chị ngủ miết.

– Hoài…Hoài…tới nơi rồi…

Có người gọi, có người vẫn say giấc nồng chẳng nghe thấy. Cậu phì cười ẵm người ta lên tầng gác mái, nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống tấm nệm mềm mại. Cậu cũng ngồi xuống bên cạnh, trầm ngâm ngắm nghía người ta. Sao có người đến cả lúc ngủ cũng đáng ghét thế nhỉ? Lông mày không kẻ chì mà sao đen nhánh luôn vậy? Cậu đưa môi cọ cọ qua hàng lông mày đó. Hình như Hoài thấy ngứa, cô ấy cau có đẩy cậu ra rồi lại lim dim ngủ tiếp. Trong lúc Hoài ngọ nguậy, một trong hai chiếc dây áo bị tuột để lộ ra phần thanh xuân đẹp đẽ. Cậu trìu mến cúi xuống, chỉ tính hôn phớt một chút thôi, nhưng rồi lại không kiềm được mà hôn thật sâu. Chẳng biết Hoài có lén cho cậu uống thuốc mê không mà bất cứ chỗ nào thuộc về cô ấy cũng khiến cậu mê mẩn. Cứ nghĩ đến việc người ta đang mang giọt máu của mình, cậu lại cực kỳ cao hứng. Cậu xoa xoa bụng mẹ em bé, thủ thỉ trò chuyện với con:

– Ba Niệm nè! Ba chào em bé Hạt Mầm xinh gái.

– Nhỡ em là bé Hạt Mầm đẹp trai thì sao hả ba?

Mẹ tủm tỉm hỏi ba. Mẹ đã thức giấc rồi, những ngón tay mẹ dịu dàng luồn qua mái tóc xoăn xoăn của ba. Mẹ chê ba Niệm điệu ghê lắm, tóc lúc nào cũng phải cắt theo mốt mới nhất mới chịu. Mẹ dặn Hạt Mầm lớn lên đừng có điệu như ba nha. Ba Niệm hôn bụng mẹ rồi bao biện:

– Phải đẹp trai thì mới được mẹ yêu chứ?

Truyện được đăng tại đây

– Ba chả cần đẹp trai mẹ vẫn yêu ba nhiều vô cùng luôn.

– Mẹ yêu ba nhiều vô cùng luôn mà mẹ để ba thiệt thòi vậy hả? Mẹ xạo!

– Thiệt thòi chỗ nào?

Mẹ chau mày thắc mắc, ba làm bộ ấm ức thổ lộ:

– Thì ba dành cả thanh xuân chỉ để yêu mẹ, xong giờ lại sắp có con với nhau rồi mà mẹ chẳng cho ba lấy một danh phận. Nghĩ mà buồn!