Chị dâu em chồng » Trang 101

Phần 101

[Đây không thể gọi là một câu truyện có kết thúc hạnh phúc tràn ngập. Bản chất câu truyện này gói gọn trong hai chữ “Hoài Niệm”. Mong những bạn đọc yêu thích thể loại Happy Ending thì dừng lại trước khi quá muộn. Tốt hơn hết là nên dừng lại ngay phần này hoặc nếu thích đọc thêm thì cũng cố gắng dừng ngay sau phần 104.]

……….

Em bé Hạt Mầm của mẹ Hoài đó ạ! Chẳng hiểu sao mẹ có linh cảm rất mãnh liệt rằng em sẽ cá tính hơn cả mẹ. Ai kêu em là con của ba Niệm cơ chứ? Mẹ có nên báo cho ba biết tin mừng không nhỉ? Nhưng mà…ba đâu có nghe máy đâu. Với cả ba đang buồn mẹ, mẹ chỉ sợ ba sẽ nghĩ mẹ là loại phụ nữ dùng con cái để trói chân đàn ông. Thôi thì để lúc nào ba mẹ làm lành thì mẹ thủ thỉ với ba về em nhé. Em chịu khó đợi nha!

Em có biết mẹ đã đợi em lâu lắm rồi không? Lâu đến mức mẹ đã từng tuyệt vọng, mẹ đã tưởng như mẹ sẽ không bao giờ được làm mẹ. Thế nào mà cuộc đời diệu kỳ quá em nhỉ? Ôi mẹ vừa muốn cười lại vừa muốn khóc, mẹ điên quá rồi phải không? Thôi, mẹ phải đi ngủ sớm đây, mẹ khoẻ em mới khoẻ nhỉ? Mẹ cất ảnh em vào túi nhé, để lúc nào mẹ thích mẹ cũng có thể được ngắm em.

Mẹ Hoài khẽ đặt tay lên bụng rồi hạnh phúc chìm vào giấc ngủ. Sớm hôm sau mẹ dậy sớm hít thở không khí trong lành và tìm những bài thể dục tốt cho bà bầu để tập. Mẹ giao bớt công việc cho cấp dưới chứ không ôm đồm nhiều như trước nữa. Việc quan trọng nhất đối với mẹ lúc này là chăm sóc mẹ, cũng chính là chăm sóc em. Mẹ đặc biệt chú ý tới dinh dưỡng trong các bữa ăn, mẹ còn ra hiệu sách mua thật nhiều truyện tranh và sách thiếu nhi để đọc cho em nghe những khi rảnh rỗi. Mẹ chả biết em có nghe được không nữa, cơ mà mẹ kệ, em không nghe thì mẹ tự đọc tự nghe, nghe thuộc rồi sau này em ra đời chả cần sách vở mẹ cũng có thể ôm em rồi kể chuyện cho em nghe.

– Mình thấy Hoài đối nhân xử thế còn chưa khéo thì nên tìm sách kỹ năng sống mà đọc. Đừng đọc mấy thứ tào lao phí thời gian lắm.

Chị Hương muốn tốt cho sếp nên mới thật lòng khuyên nhủ, ai ngờ con này nó khinh người, cứ vừa đọc vừa cười khúc khích chả thèm để ý tới chị, thi thoảng còn lẩm bẩm gọi Hạt Mầm ơi xong xưng mẹ chứ. Mầm Mống quái gì ở đây? Có đẻ được đâu mà giở chứng? Thần kinh à? Hay nó khát làm mẹ đến mức bị ngộ rồi? Cả ngày ngơ ngơ như con dở, có việc gì khó khăn cũng giao cho chị, thế nhưng cuối tháng nghe tin sếp Niệm về liền nhanh như chớp cướp bản báo cáo chị vừa soạn thảo, mặt dày bảo:

– Cảm ơn Hương, Hương về sớm nghỉ ngơi đi.

Chị Hoài mong gặp người ấy quá đâm ra cũng chả để ý cấp dưới đang tức mình nổ đom đóm mắt. Chị xuống phòng họp mà tim đập nhanh khủng khiếp, đây là lần đầu tiên Hạt Mầm nhà chị được gặp ba Niệm đấy, em bé của mẹ có háo hức không? Mẹ thì…khoảnh khắc giáp mặt với ba mẹ hồi hộp tưởng chừng tim sắp rớt ra khỏi lồng ngực luôn rồi. Ba Niệm đó Hạt Mầm! Là ba Niệm của em đó! Ba đang mặc vest đó, nom cái cách ba trao đổi công việc với chú Bách phong độ ghê nhỉ em nhỉ?

– Dạo này doanh thu của công ty may tốt không chị?

Cô Linh tò mò hỏi, nhưng trong đầu chị Hoài cứ lởn vởn mấy cái lời trêu chọc của cô Thương nên lơ đãng không trả lời. Gì mà chị phải kết hợp với anh nào cường tráng, thể lực dồi dào mới trúng được? Gì mà ông người yêu mới của chị chắc đô lắm hả? Chị lén liếc trộm Niệm, trông thấy tấm lưng dài rộng và bờ vai kiên cố ấy chị lại tủm tỉm cười. Thái độ lạ lùng của chị khiến cô Linh nghi hoặc:

– Ê! Chị Hoài! Chị đang hẹn hò anh trai nào hay sao mà cứ ngồi cười một mình suốt thế?

– Đâu có…tập trung họp đi…

Đọc FULL truyện tại đây

Chị chối, vô tình bắt gặp ánh mắt Niệm bất ngờ liếc về phía mình, lòng chị rạo rực thấy lạ, chị ngay lập tức phải bịt tay lên miệng để không bật cười thành tiếng. Kết thúc buổi họp chị về văn phòng cất giấy tờ rồi lên tầng hai tư tìm Niệm, định xin lỗi cậu rồi làm hoà, tiếc rằng Đan đã đến trước chị, em ấy hỏi Niệm với chất giọng hơi buồn:

– Nghe nói Niệm mới xuất viện sáng nay? Sao không báo cho Đan? Niệm còn đau đầu không?

Niệm ở trong viện suốt thời gian vừa rồi ư? Vậy mà chị lại không biết gì cả, viền mi chị chợt ươn ướt.

– Niệm! Sao không nói chuyện với mình? Những ngày qua mình đã rất băn khoăn, thế nên hôm nay mình muốn hỏi Niệm một lần cho rõ ràng…rốt cuộc Niệm thích chị Hoài thật lòng hay Niệm sợ đối mặt với ba mình nên muốn lợi dụng chị ấy để che giấu tình cảm dành cho mình?

– Đan nghĩ đàn bà đã qua một đời chồng, vừa già vừa không biết đẻ như chị Hoài thì đâu xứng với Niệm. Niệm với chị ấy chỉ là chơi bời thôi, phải không?

Đan cố gặng hỏi, tiếc rằng chẳng câu từ nào của Đan lọt được vào đầu óc người đối diện. Cứ nhớ tới nụ cười của Hoài ban nãy cậu lại buồn, không lẽ cô ấy thực sự đang hẹn hò? Hồi sáng mẹ mới trả lại điện thoại cho cậu, khi mở máy ra cậu thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ của Hoài, phải chăng Hoài gọi để thông báo cô ấy đang trong một mối quan hệ mới? Cậu biết cậu không xứng, cũng không có quyền can thiệp, nhưng sao cậu lại có cảm giác không cam tâm? Sao cậu thấy đau lòng đến thế?

– Mình suy đoán đúng không? NIỆM!

Truyện được đăng tại đây

Tự dưng nghe Đan lớn tiếng gọi tên mình, thấy phiền nên cậu ừ đại, chỉ mong bạn mau mau về. Bạn về rồi, bất chợt cậu thấy bóng dáng ai kia đứng sững sờ ngoài cửa, ánh mắt nhìn cậu đầy bi thương. Cậu lao ra định kéo người ấy vào văn phòng, nhưng người ta đẩy cậu ra rồi bỏ về phòng mình, giận dữ khoá cửa. Ở bên ngoài, cậu đập cửa liên tục nhưng vô vọng. Thế rồi, cậu thẫn thờ bỏ tay xuống, thở dài hỏi:

– Hận đây lắm phải không? Đây quay lại Mỹ nhé! Cho đấy đỡ phải nhìn thấy cái mặt đây!

– Thích đi đâu thì đi luôn đi, khỏi đe doạ.

– Không phải đe doạ…là hỏi ý kiến mà.

– Khỏi cần hỏi ý kiến, đấy muốn làm gì thì làm. Đây chẳng thèm can thiệp luôn!

Bên trong có người tức giận gào ầm lên, bên ngoài có người dõng dạc tuyên bố:

– Nói lời giữ lời nhé! Vậy thì đi đâu đây cũng muốn dắt đấy đi cùng, đấy đừng hòng can thiệp!