Chị dâu em chồng » Trang 100

Phần 100

– Vậy mà con cứ tưởng…chồng con mua cho con hai cái que thử đó, một cái cô vừa dùng, một cái con thử hôm qua trúng rồi cô ạ.

– Hả? Con lấy chồng rồi á? Nhanh thế! Lấy ai?

– Lấy cái anh cùng quê cô ạ. Sau một thời gian đau khổ vì mối tình ngang trái với cậu Niệm trái tim con đã lại thổn thức một lần nữa. Đám cưới vừa nhỏ vừa ở xa nên con sợ phiền cô chẳng dám gửi thiệp mời. Anh ấy rất tốt, ba mẹ anh cho tụi con ít vốn xuống thị xã mở quán bún ngan, đắt hàng phết cô ạ. Mà công thức là con lấy luôn của cô đấy, nên bữa nay con mang yến gạo tám thơm lên biếu cô đây này.

– Ơ có yến gạo thì bõ bèn gì? Cô tưởng Hằng phải cho xe công nông chở mấy tạ lên biếu cô chứ.

Chị Hoài trêu, Hằng tưởng cô nói thật nên bảo vậy mấy bữa nữa nó thuê công nông. Chị cười cười xua đi, nó thì tự dưng oà khóc rưng rức.

– Con khổ quá cô ơi, con lên đây tìm cô cũng vì chuyện này cô từng trải qua nên chỉ có cô mới thấu hiểu con. Con tức con Huyền phát điên rồi cô ơi, nó làm chạy bàn ở quán bún ngan nhà con ý. Nó…nó mất dạy…con lù lù ở đấy mà nó dám ăn mặc hở hang chạy qua chạy lại thả thính chồng con. Ôi chao ôi cái mặt nó còn dày hơn cái mặt con hồi xưa cua chú Hoàng. Con sắp chịu không nổi rồi cô ơi. Con mà biết quả báo đến sớm như này thì ngày đó hễ gặp chú Hoàng con thề con sẽ chạy mất dép luôn à. Cô ơi ngày trước cô có bí quyết gì đối phó với con cô truyền hết cho con để con đối phó với con Huyền nha cô.

Con Hằng kể chuyện tủi khổ nhưng cái giọng ỏn ẻn của nó khiến chị cười nghiêng ngả. Chị thừa nhận với nó chị chả có bí quyết gì sất, ai tốt với chị, chị tốt lại với người đó, ngược lại đứa nào láo nháo chị chửi cho sấp mặt. Bé Hằng gật gà gật gù, hai cô cháu buôn dưa tới tận tối muộn sau đó chị nhờ người đưa nó ra bến xe. Còn chị thì thấy chóng mặt buồn nôn nên cuốc bộ về nhà cho thoáng. Mấy hôm nay chị còn hay thèm ăn vặt nữa, rất hay mua cóc mua xoài vừa đi vừa chấm muối ớt nhai rôn rốt.

– Khiếp nghén hay sao mà ăn chua kinh thế?

Cô Thương cao giọng hỏi chị, phòng khám của cô ấy ở ngay đó vẫn sáng đèn. Cô này năm xưa làm thực tập ở chỗ chị Thư, chị Hoài từng giúp cô vay tiền dì Kỷ để mở phòng khám nên cô đặt tên là phòng khám Hoài Thương, chuyên chăm sóc sức khoẻ mẹ và bé. Cô thấy chị kêu ca mệt mỏi chán ăn chỉ thèm mấy đồ linh tinh thì cứ khẳng định chị có thai chứ. Chị cãi cô thì cô bảo vào cô siêu âm cho là biết liền. Chị nghĩ tới cái que thử thai hai vạch nên cũng tò mò thử coi, vừa có kết quả cô Thương đã càu nhàu:

– Đây, nhìn thấy chưa? Chửa rõ ràng ra rồi còn cãi.

– Đâu? Xạo! Có thấy gì đâu? Làm gì có thấy em bé nào đâu? Thấy giống hạt mầm thôi à!

– Thì đó, hạt mầm đó, con bà đó. Phải đợi mấy tháng nữa nó phát triển thì mới thành hình hài được chứ.

Ừ đúng rồi, chị quên xừ mất. Rõ ràng chị biết mà, chị biết cả triệu chứng nghén của bà bầu nữa cơ. Nhưng vì chị cứ nghĩ mình không biết đẻ nên chị nào dám vọng tưởng, sợ trèo cao lại ngã đau. Ơ thế ra là chị có con thật luôn đó hả? Sao tự dưng lại có con là như nào nhờ? Lấy chồng đằng đẵng bao nhiêu năm không có con, chia tay một thời gian liền dính bầu, không lẽ thằng chồng cũ của chị bị bệnh? Chị băn khoăn thắc mắc, cô Thương phì cười giải đáp:

Đọc FULL truyện tại đây

– Nói ông Hoàng bị bệnh thì hơi oan. Bà Thư vẫn đẻ được cho ông ý thằng Hạt Đậu đó thôi. Cơ mà chị Thư may mắn hơn chị ở chỗ chị ấy không gặp khó khăn trong việc thụ thai, nên kể cả gặp người chồng bình thường như ông Hoàng thì vẫn đẻ sòn sòn. Còn chị thì cứ phải kết hợp với anh nào cường tráng, thể lực dồi dào mới trúng được.

Chị Hoài gật gù tỏ vẻ đã hiểu, cô Thương kéo chị vào gần, thầm thì chỉ đủ hai chị em nghe thấy:

– Em hỏi khí không phải chứ ông người yêu mới của chị chắc đô lắm hả?

– Cũng đô bình thường ý mà, được cái khá cao, tầm mét tám bảy, với cả cũng có chút chăm chỉ trong việc tập gym nên người săn chắc.

Chị Hoài khiêm tốn đáp, hai má chị đỏ như cà chua luôn rồi mà cô Thương vẫn không tha:

– Uầy bình thường cái gì nữa? Hàng hiếm rồi chị ơi. Chị làm cách nào mà số hưởng thế? Dạy em vài chiêu với!

– Hả? Có chiêu trò gì đâu cơ chứ?

Truyện được đăng tại đây

– Chị em với nhau chị đừng có giấu bài. Chị cua ông ý như nào? Dỗi hờn kiêu chảnh hay chiều chuộng chu đáo?

– Thì lúc đầu cũng kiêu kiêu không chịu thừa nhận tình cảm ý, sau yêu rồi thì nó thích như nào chị cũng chiều.

– Kể cả ban đêm lẫn ban ngày, trong bếp lẫn trong phòng khách, chị chiều hết luôn hả?

Ôi chị ạ cái con bé Thương này luôn rồi đấy, chị đang nói đến những cử chỉ quan tâm ngọt ngào thường ngày mà nó nghĩ đen tối đâu đâu vậy? Chị mắng cho con bé một trận rồi kêu in thật nhiều ảnh siêu âm cho chị. Tối về chị trải hơn trăm bức ảnh la liệt khắp giường, còn chị thì ngồi thơ thẩn ngắm nghía, vừa ngắm vừa cười không khép được miệng.