Cậu, tên biến thái! » Trang 9

9.

“Này, hôm nào mua cái tạo bọt về ngâm đi, tôi muốn thử một lần.”

“Được.”

Tôi thoải người dựa vào hắn, để nước ngâm lên đến cổ, thoải mái lướt tay trên mặt nước.

“Này, cậu mua ti vi với bàn ghế để phòng khách đi, trống quá thấy kỳ.”

“Được.”

“Này, Gạo thích con thỏ bông cậu mua lắm, cứ ôm mãi thôi. Lần sau đến cậu mua sữa chuối nhé, Gạo thích lắm.”

“Được.”

Tôi ngửa cổ lên, hắt nước lên mặt hắn.

“Sao thế?”

Hắn vòng tay qua bụng tôi kéo tôi ngồi thẳng dậy, đồng thời áp sát vào người hắn, hắn gục xuống vai tôi, thì thầm.

“Tôi vẫn đang cứng…”

“A.”

Tôi xoa xoa đầu hắn, cười ha ha hai tiếng.

“Xin lỗi, tôi quên mất.”

Tôi xoay người lại ngồi đối diện với hắn, hai chân vắt qua đùi hắn, hai tay ôm mặt hắn kéo xuống hôn một cái.

“Xin lỗi, tôi hào hứng quá nên quên mất.”

Nói xong tôi đưa tay xuống nắm lấy thứ đang nhẫn nhịn của hắn mà vuốt ve.

“Cảm giác trong nước thế nào, thích không?”

Tôi nheo nheo mắt hỏi, hắn gật đầu.

“Cậu muốn thử không?”

Tôi lắc đầu. Hắn vắt hai tay lên thành bồn, dựa lưng, ngửa cổ ra sau, thoải mái tận hưởng đôi bàn tay tôi âu yếm vuốt ve.

Hắn thở càng lúc càng mạnh, tôi liền dừng tay, hắn cúi xuống nhìn tôi. Tôi nói.

“Ngâm đủ lâu rồi, ra ngoài thôi.”

Lông mày hắn hơi nhướng lên, côn thịt cũng bất mãn giật giật.

Tôi mặc kệ, nhanh nhẹn đứng lên bước ra khỏi bồn tắm, lấy khăn quấn quanh người rồi thản nhiên ra ngoài. Tôi thậm chí còn cẩn thận mang theo máy sấy đến. Hắn cũng ngay lập tức theo tôi ra, khăn tắm vắt trên vai, không thèm quấn khăn mà ngồi xuống giường nhìn tôi sấy tóc.

“Sao cậu cứ làm tôi hưng phấn rồi dừng lại thế?”

Tôi giơ tay ra trước mặt hắn.

“Ngâm nước lâu quá tay muốn sun lại rồi nè, hơn nữa phải sấy khô tóc rồi mới ngủ được. Đợi chút rồi tôi sấy cho cậu.”

Nói rồi tôi lại quay qua sấy tóc.

“Nhưng tôi khó chịu.”

Tôi mặc kệ hắn không nói gì, xoay người về phía hắn để sấy tóc.

“Chờ một chút đi.”

Qua lớp tóc rối bù, tôi thấy hắn tự nắm lấy côn thịt của mình, chầm chậm lên xuống. Hắn co một chân lên giường để xoay thẳng người về phía tôi, vừa nhìn tôi sấy tóc vừa thủ dâm.

Khi gặp lại, tôi thấy hắn khác xưa rất nhiều. Không còn gầy gò thiếu sức sống như trước, hắn thay đổi tốt lên thì tôi rất vui. Nhưng rồi tôi sợ sẽ cảm thấy xa lạ, sợ thời gian bào mòn tất cả, tạo ra khoảng cách giữa tôi và hắn, bởi trong tâm trí tôi, lúc nào cũng là hắn của hồi đại học. Thế nhưng hắn vẫn là hắn, vẫn biến thái bệnh hoạn như vậy. Nhưng dù sao cũng có vẻ tốt hơn trước khá nhiều. Tôi rất vui vì hắn vẫn là hắn, cho dù thay đổi ít nhiều, nhưng đối với tôi, không ai thay thế được.

Méo mó một chút cũng được, biến thái một chút cũng không sao, chỉ cần hắn khỏe mạnh và ở bên tôi, chỉ cần hắn là hắn, mọi thứ tôi đều có thể chấp nhận.

Tôi sấy khô tóc, vẫn mặc hắn tự vuốt ve hạ thể, liền lết đầu gối di chuyển ra phía sau hắn, giúp hắn sấy tóc.

Hắn cúi xuống rên rỉ, mặc tôi vò vò tóc hắn với tiếng ù ù từ mấy sấy. Tóc hắn gần khô, tôi gác cằm lên vai hắn thì thầm.

“Này, chưa có ai biến thái như cậu đâu nhỉ, vừa sấy tóc vừa thủ dâm được.”

Hắn không nói gì, ngửa cổ lên thì thầm gọi tên tôi. Tay hắn di chuyển nhanh dần, một tay vòng lên bám lấy người tôi. Tôi vẫn gác cằm lên vai hắn, một tay vòng ra trước xoa xoa ngực hắn, tay cầm máy sấy chế độ nóng vừa, bất ngờ đưa ra phía trước, hướng vào thứ cương cứng của hắn. Hơi nóng bất chợt thổi đến côn thịt trướng lên nhạy cảm khiến hắn giật mình hô lên một tiếng, gạt tay tôi ra. Tôi thích chí cười ha hả. Hắn mất hết kiên nhẫn, xoay người lại bất ngờ đẩy tôi xuống giường, chồm lên phía trên người tôi, giữ chặt vai tôi.

Tôi có chút giật mình, nhưng cũng không hề tức giận. Tôi nhìn hắn, hắn cũng nhìn tôi, hơi nhíu mày, giọng trầm khàn khó chịu hỏi.

“Trêu đùa tôi như vậy, cậu vui không?”

Tôi vươn tay nhéo đầu ti hắn, mỉm cười.

“Vui lắm.”

Hắn nhìn tôi chằm chằm, rốt cuộc cũng nhếch khóe môi lên, thì thầm.

“Vậy thì được.”

Hắn cúi xuống hôn tôi, bắt đầu chậm rãi, càng lúc càng mãnh liệt và vội vàng. Hắn cũng hạ thấp người xuống, cọ cọ thứ nam tính cứng rắn vào người tôi.

“Này…này, cậu đang chảy nước đấy à?”

Hắn thở dài.

“Phải, cậu làm tôi hưng phấn quá…”

Hán chống tay nâng cao người lên, còn tôi cúi xuống nhìn. Côn thịt của hắn cứng ngắc hơi run rẩy, trên đỉnh chảy ra chất lỏng trong suốt, kéo thành sợi dây đung đưa chưa rớt hẳn xuống. Tôi vươn tay xuống dưới, đầu ngón tay khẽ chạm vào lỗ nhỏ, dùng móng tay vờn vờn quy đầu, lỗ nhỏ liền chảy thêm nước, ép dòng chất lỏng rơi xuống người tôi.

“Thế nào, muốn ra lắm phải không?”

Hắn lắc đầu.

“Tôi muốn vào bên trong cậu.”

Tôi nhìn thẳng vào hắn, gỡ lớp khăn tắm trên người mình ra.

“Đến đi.”

Hắn dường như chỉ chờ có thế, không chần chừ, liền vồ lấy ngấu nghiến cơ thể tôi, như muốn ăn tôi sạch sẽ.

Tôi bấu chặt vào vai hắn.

“Ưm…này, ch..chậm một chút…”

Tôi ở bên tai hắn nỉ non, hắn vẫn gục xuống vai tôi, một tay đan vào bàn tay tôi để phía trên đầu, tay kia giữ đùi tôi. Hai chân tôi quặp chặt vào người hắn, cả người bị hắn đẩy đến lay động dữ dội. Hắn gấp gáp và điên cuồng. Mặc tôi rên rỉ thế nào, hắn cũng không hề chậm lại.

“Này…bình tĩnh lại…một chút…ư…ưm…”

Tất cả những gì hắn đáp lại tôi là những cú thúc mạnh mẽ, đẩy vào đến nơi sâu nhất, và những tiếng thở dồn dập bên tai tôi.

Hắn siết chặt tay tôi đến phát đau, bàn tay bám vào đùi tôi cơ hồ để lại năm vệt đỏ, hắn gồng người lên, đẩy vào hoa động càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh. Hắn nghiến răng, rít lên tên tôi rồi phát tiết, đem toàn bộ tinh dịch bắn vào bên trong tôi, rất nóng.

Hắn gục xuống người tôi thở dốc, ôm chặt lấy tôi, thì thầm.

“Tôi xin lỗi, xin lỗi. Tôi ra mất rồi, tôi không kiềm chế được sự hưng phấn…”

Tôi ôm lấy hắn, vuốt ve bả vai hắn, tay kia xoa xoa đầu hắn.

Đọc FULL truyện tại đây

“Được rồi, tôi biết rồi. Tôi khiến cậu cương lên từ lúc mới vào tắm mà. Thoải mái không?”

Hắn rúc mặt vào cổ tôi, gật gật.

“Tôi xin lỗi, chờ một lát, tôi sẽ đền bù cho cậu nhiều hơn, được không?”

Tôi vuốt ve tóc hắn như vuốt một con mèo, nghiêng đầu quay sang hôn lên tai hắn.

“Không cần, cậu thoải mái là được. Cậu đền bù hậu hĩnh quá thì tôi mệt lắm, mai tôi vẫn phải đi làm.”

“Nhưng, tôi cũng muốn cậu thoải mái.”

Tôi thở dài.

“Không cần, giờ đi ngủ đã, mai tôi không dậy được mất. Đi vào tắm qua lại đã.”

“…”

“Này?”

Tôi vỗ vỗ lên đầu hắn.

“Không tắm thì tránh ra.”

Hắn vẫn nằm im như cũ, hơi thở phả vào cổ tôi nóng rực. Một lát sau hắn mới không tình nguyện nói.

“Có tắm.”

Hắn chần chừ thêm một lúc mới chịu ngồi dậy, rút côn thịt đã xuống ra khỏi người tôi, vẻ mặt đầy ủy khuất, không thèm nhìn tôi. Tôi thở dài, tôi biết hắn mong chờ nhiều hơn thế, nhưng vì hắn đẩy vào trong tôi khi hắn đã cương lâu và quá kích động, nên chưa kịp làm tôi cao trào hắn đã xuất ra. Tôi thì không đặt nặng vấn đề này mấy, nhưng hắn thì khác, hắn thất vọng về bản thân, và cũng buồn vì tôi không muốn tiếp tục. Nhưng thực sự nếu để hắn tận hứng, hôm sau tôi không thể đi làm bình thường được.

Tôi biết hắn buồn phiền, liền tỏ ra dịu dàng nịnh bợ, dỗ dành hắn một phen. Tôi sà vào lòng hắn, ôm lấy cổ hắn.

“Thôi nào, cuối tuần tôi lại qua, đến lúc đó để cậu ăn tôi đến no thì thôi. Thế nào?”

Hắn cúi xuống nhìn tôi uốn éo trong ngực, mặt không biểu cảm gì.

“Cậu chẳng đáng tin tí nào.”

“Cái đ…”

Tôi định văng tục và đánh hắn như thói quen, nhưng lại dừng lại. Tôi chỉ lườm hắn một cái rồi lại vuốt ve ngực hắn dỗ dành.

“Vua không nói chơi, nhất ngôn cửu đỉnh.”

“Cậu là vua thì tôi là gì…”

Hắn không thèm nhìn tôi mà lia mắt đi chỗ khác. Tôi nhíu mày, tên này hôm nay to gan thật, định giận dỗi đến cùng đấy à? Nhưng tôi vẫn kiên nhẫn ép sát vào người hắn, hai tay đu bám cổ hắn.

“Đương nhiên cậu là hoàng hậu rồi! Nào nào ái thê, bế trẫm vào phòng tắm đi.”

Hắn liếc mắt nhìn tôi, tôi nhanh nhảu rướn người lên hôn hắn một cái. Nghĩ nghĩ, tôi lại ôm lấy mặt hắn kéo lại, hôn thật sâu, còn lưu luyến mút môi dưới của hắn rồi mới thả ra, còn làm bộ nhõng nhẽo.

“Bế đi.”

Rốt cuộc hắn cũng chịu thua, bế tôi vào phòng tắm. Lúc hắn bế tôi lên, tôi có chút giật mình, vội ôm lấy cổ hắn. Kỳ thực tôi vẫn không mong đợi gì, chỉ là định trêu hắn một chút. Cho dù hắn không còn dáng vẻ gầy gò ốm yếu như xưa, nhưng trong tôi vẫn luôn mặc định hắn của ngày ấy, chưa quen với hắn của ngày hôm nay, có thể thoải mái nhấc bổng tôi lên như vậy.

Hắn đặt tôi đứng xuống, dùng voi sen xả nước lên người tôi, giúp tôi tẩy rửa một lượt. Sau đó hắn lấy khăn tắm sạch lau người cho tôi, rồi bảo tôi đi nằm trước. Tôi vui vẻ quấn khăn chạy ra ngoài, lấy bừa một cái áo phông của hắn mặc vào và nhảy lên giường nằm. Hắn từ phòng tắm đi ra, không mặc gì mà định leo lên giường. Tôi giơ chân ra chặn lại.

“Mặc quần vào đã.”

Hắn nhìn tôi, sau đó quay đi mặc quần ngủ vào rồi mới lăn đến nằm cạnh tôi.

Tôi quay sang, trườn người lên để gối lên tay hắn, má áp vào ngực hắn, tay kia vắt qua người hắn.

“Ngủ ngon.”

“…”

Tôi nhắm mắt lại, sau đó lại mở ra, ngước lên nhìn hắn.

“Sao thế, vẫn còn giận đấy à?”

Hắn lắc lắc đầu.

“Thế thì ngủ đi, mai tôi mà đi muộn thì cậu đừng trách.”

“Mai tôi đưa cậu đi làm nhé.”

“Được.”

Tôi bắt đầu thấy buồn ngủ díu mắt, nằm trong vòng tay hắn lơ mơ.

“Tôi có quan trọng với cậu không?”

Tôi cố mở mắt ra, với tay lên mặt hắn ta, vuốt má hắn, ngón cái lướt qua môi hắn.

“Tự nhiên lại hỏi gì thế? Tôi để Gạo ở nhà với bà để qua đây ngủ với cậu đó, vậy là cậu có quan trọng hay không?”

Hắn nắm lấy tay tôi, không nói gì. Khi tôi chuẩn bị chìm sâu vào giấc ngủ, mới nghe giọng hắn trầm xuống, thì thầm dịu dàng truyền tới bên tai.

“Cậu rất quan trọng với tôi.”

“Này, dậy đi.”

Tiếng thủ thỉ truyền đến tai tôi, tôi giật mình tỉnh giấc. Thói quen vội vã mỗi sáng khiến tôi vội vàng mở to mắt ngồi bật dậy. Hắn cũng ngồi lên theo tôi, kéo tôi vào lòng.

“Còn sớm, cứ từ từ thôi.”

Tôi chợt nhận ra là mình không ở nhà, không phải tất bật nấu bữa sáng, cho Gạo ăn, thay đồ và chuẩn bị sữa cho Gạo đi học. Tôi thở dài một hơi, yên tâm mà lười biếng dựa vào ngực hắn.

“Buồn ngủ quá.”

“Tôi xin lỗi.”

Hắn ôm lấy tôi, hôn lên đầu tôi, thì thầm. Tôi lắc lắc đầu.

“Không, sáng nào tôi cũng cảm thấy buồn ngủ hết, không phải do cậu.”

Tôi rúc trong ngực hắn một lúc, cuối cùng đành cố banh mắt ra để đi đánh răng rửa mặt, tắm rồi thay quần áo. Tôi mặc đồng phục vào, quay ra thấy hắn cũng đang mở tủ lấy đồ. Tủ quần áo của hắn không còn lộn xộn như trước, quần áo được xếp rất ngăn nắp, đồ đi làm đều được treo cẩn thận. Tôi tiến lại, đẩy hắn ra để ngó vào tủ quần áo.

“Cậu lớn thật rồi, đã biết xếp gọn tủ đồ.”

Tôi vừa nhìn vừa châm chọc hắn ta.

“Nhưng đồ lót vẫn chỉ đen và xám, toàn giống hệt nhau phải không?”

Tôi làm bộ tặc lưỡi.

“Cậu vẫn nhạt nhẽo như thế.”

Hắn nhếch miệng cười.

“Vậy thì cậu dẫn tôi đi mua đi, tôi sẽ mặc quần lót mà cậu chọn.”

Tôi ngước nhìn hắn, mị mị mắt cực kì tà đạo, che miệng cười.

“Thật không, cậu nói rồi đấy nhé, loại nào cũng mặc phải không?”

Hắn nhìn tôi chăm chăm, khóe môi hơi giật giật. Hắn gạt tôi đứng tránh ra để lấy quần áo trong tủ.

“Thôi, coi như tôi chưa nói gì, nhạt nhẽo một chút cũng không sao.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tôi bĩu môi, đứng vừa chải tóc vừa nhìn hắn thay đồ. Tôi giúp hắn cài cúc áo sơ mi.

“Hôm nay cậu có đeo cà vạt không?”

Hắn gật đầu, lấy ra một cái cà vạt màu đen đưa cho tôi.

“Hôm nay tôi có cuộc họp. Cậu đeo cho tôi đi.”

Tôi cầm cái cà vạt trên tay, nhíu mày.

“Dùng màu khác đi, hôm qua cậu cũng đeo cái này rồi mà.”

Hắn mở ngăn kéo ra cho tôi xem, một hàng cà vạt đen thui. Tôi trợn mắt nhìn, cái tên này…

Tôi bẻ cổ áo hắn lên, vắt cà vạt qua cổ hắn, hai tay cầm hai dải, rướn người lên hôn hắn một cái, sau đó âu yếm nhìn hắn, nói.

“Tôi không biết thắt cà vạt, tôi tưởng là chỉ cần đeo vào cổ rồi rút dây thôi?”

Hắn cúi xuống nhìn tôi, không nói gì, đành tự mình thắt.

Tôi bôi kem chống nắng, đánh một lớp phấn mỏng và tô son. Hắn đứng nhìn tôi không chớp mắt. Tôi xách túi rồi đi lại chỗ hắn, nắm tay hắn.

“Nhìn cái gì mà ghê thế, đi thôi không muộn.”

Hắn ngây ngốc.

“Tôi…nhìn cậu ngồi trên giường của tôi trang điểm như vậy, tôi…”

Tôi kéo tay hắn.

“Được rồi, sắp tới còn nhìn thấy nhiều nữa, đi thôi!”

Tôi chạy ra cửa đi giày, hắn cũng vội vã cầm áo vét và xách cặp đi theo tôi.

“Tôi đưa cậu đi ăn sáng đã nhé, vẫn còn sớm.”

“Không cần đâu, lâu lắm rồi tôi không ăn sáng, tại sáng nào cũng vội quá.”

Hắn nắm tay tôi kéo tôi vào thang máy.

“Đi ăn đã, từ giờ ngày nào cũng phải ăn sáng. Cậu không biết không ăn sáng hại như thế nào à?”

Tôi có chút ngạc nhiên nhìn hắn, sau đó nhếch miệng cười, đánh lên tay hắn một cái.

“Ái cha, xem ai đang nói kìa. Cái người mà uống rượu với hút thuốc trong phòng tối đen, đến nỗi sắp thành cái xác khô ấy hả?”

Hắn cũng chẳng thèm để ý đến lời tôi châm chọc, vẫn nghiêm túc nhìn tôi.

“Tôi hiện tại có thể bảo vệ và chăm lo cho cậu, nên cậu cũng đừng dễ dãi với bản thân nữa.”

Hắn không bị tôi trêu cho xấu hổ, trái lại người thấy xấu hổ lại là tôi. Tôi không tự nhiên vuốt vuốt tóc, hắng giọng một cái.

“Được rồi, tôi biết rồi. Đi ăn sáng là được chứ gì.”

Hắn vẫn nhìn tôi chằm chằm, tôi liếc mắt một cái rồi lại đảo đi rất nhanh.

“Rồi rồi, từ giờ sáng nào cũng ăn sáng, không bỏ không bỏ.”

Hắn vẫn nhìn tôi mà không nói gì, tôi biết hắn giận, hắn thấy không vui. Hắn là người có thể bỏ mặc bản thân, nhưng không muốn tổn thương những gì hắn quý trọng, dù chỉ là một chút. Tôi biết hắn xót tôi. Tôi khoác tay hắn, làm bộ nịnh nọt.

“Cậu định đến công ty với cái bộ mặt đấy đấy à? Từ giờ tôi bỏ bữa sáng nào, sẽ chịu phạt, được không?”

“Thật?”

Cuối cùng hắn cũng mở miệng nói, tôi vui vẻ gật đầu.

“Cậu phạt gì cũng được, vua không nói chơi!”

Hắn đắc ý cười cười, còn tôi thì hơi chột dạ một chút. Nhưng thấy hắn vui vẻ, tôi cũng thoải mái hơn nhiều. Bởi vì từ khi gặp lại hắn, gần gũi hắn, tôi đã tự nhủ sẽ chăm sóc hắn cả đời, sẽ khiến hắn được vui vẻ suốt quãng thời gian còn lại, sẽ bù đắp và nâng đỡ hắn, xoa dịu tất cả những vết sẹo chằng chịt trong tâm hồn hắn.

“Này, cậu có đủ mũ bảo hiểm không, nếu không…”

Tôi chưa nói dứt câu thì hắn lấy chìa khóa ra bấm nút, một chiếc ô tô bốn chỗ màu đen gần đó nháy đèn. Tôi đi theo hắn lại gần, hắn mở cửa cho tôi.

“Lên xe đi.”

Tôi tròn mắt nhìn hắn, cũng không nghĩ tới một kẻ tầm thường như tôi lại có ngày ngồi xe bốn chỗ sang chảnh đến chỗ làm, nhất thời sốc đến không muốn đi làm nữa. Hắn đẩy nhẹ lưng tôi.

“Nhanh lên không muộn.”

Tôi ngồi lên xe, tim đập thình thịch. Hắn còn tiến sát lại, giúp tôi cài dây an toàn.

“Đừng có làm vẻ mặt như thế, buồn cười quá. Đây là xe cũ của bố tôi, ông cho tôi để tiện đi làm và gặp đối tác. Giám đốc đâu thể tùy tiện được phải không?”

Tôi ngây ngốc gật đầu, nghĩ đến ánh mắt của mấy người ở phòng giao dịch. Tôi làm việc ở một phòng giao dịch của ngân hàng. Phòng giao dịch của tôi cũng chỉ có chục người, tôi giao tiếp với họ vừa đủ, không quá thân để đi chơi riêng, nhưng cũng không đến mức tồi tệ như hồi còn đi học. Tôi trong mắt mọi người vẫn là một đứa khép kín, không chồng mà có con. Tôi không nói cho ai khác Gạo là con của anh trai tôi, tôi muốn càng ít người biết càng tốt, cho dù tôi phải chịu tai tiếng cũng không muốn để Gạo bị tổn thương. Ai cũng biết tôi sống ở một căn nhà nhỏ xíu với mẹ nên không bao giờ mời đồng nghiệp đến nhà chơi. Họ cũng phần nào hiểu được hoàn cảnh của tôi, khi mà tôi chẳng bao giờ đi cà phê hay mua sắm với mấy chị em ở phòng, ngày nào hết giờ làm cũng tất tả vội về nhà. Trong toàn chi nhánh tôi cũng không hề nổi bật, tóm lại, chỉ là một tư vấn viên không mấy hoạt bát và thân thiện.

Hắn đưa tôi đi ăn sáng, sau đó đưa đến chỗ làm.

“Này, dừng xe cách một đoạn nhé, tôi tự đi vào được.”

“Văn phòng cậu ở trong ngõ à?”

Tôi lắc đầu.

“Ngay mặt đường, qua ngã tư kia là thấy ngay, nhưng mà…”

“Cậu sợ mọi người nhìn thấy à, cậu không muốn ai nhìn thấy tôi phải không?”

“Không phải thế! Cậu điên à!”

Tôi gắt lên, tôi ghét cái kiểu suy nghĩ lúc nào cũng tự chà đạp bản thân ấy của hắn. Tuy rằng tôi cũng luôn xếp mình ở phía dưới cùng của xã hội, nhưng cũng đến nỗi chôn mình dưới đất như hắn ta.

“Chỉ là, chỉ là tôi…tôi ngại mọi người hỏi chuyện…Này, dừng xe ở đây được rồi. Này…!”

Hắn không thèm nghe tôi nói, đi thẳng đến chỗ tôi làm. Tôi ngồi đần ra, hai tay nắm chặt dây an toàn. Tôi hít thật sâu mấy lần, lấy tinh thần để xuống xe. Tôi chưa kịp tháo dây an toàn thì cửa xe mở ra. Hắn đã xuống và mở cửa xe cho tôi. Tôi ngây ra nhìn hắn, hắn cúi vào tháo dây an toàn, hơi hất cằm.

“Xuống đi.”

Tôi đành xách túi xuống xe, vừa xuống xe đúng lúc có mấy người ở chỗ làm phi xe tới, đều trố mắt ra nhìn tôi từ phía xa. Tôi cố đứng nép vào người hắn để trốn, nhưng thực ra tất cả đều đã muộn. Tôi không tự nhiên chỉnh trang lại áo váy. Hắn đưa tay giúp tôi vuốt vuốt mấy lọn tóc rối.

“Chúc cậu ngày làm việc vui vẻ. Đi đâu thì đi cẩn thận nhé.”

Tôi gật gật đầu, đẩy đẩy hắn ta.

“Tôi biết rồi, cậu mau đi đi.”

“Cậu lúc nào cũng thúc giục tôi như vậy, nhanh đi đi, nhanh ra đi.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn, đánh hắn một cái thật mạnh.

“Nói linh tinh cái gì thế, cậu mau đi làm đi!”

Hắn cúi xuống gần mặt tôi, tôi vội lùi lại, hơi quay mặt đi né tránh.

“Chiều mấy giờ tan làm, tôi đến đón cậu?”

“K…không cần! Tôi tự về được! Cậu mau đi làm đi, muộn bây giờ!”

Tôi đẩy hắn ra, không dám nhìn hắn mà chạy thẳng vào trong. Từ bao giờ hắn lại có thể khiến tôi bối rối như thế. Tôi ở trước mặt hắn lúc nào cũng đanh đá, ra vẻ kẻ cả, lúc nào cũng bắt nạt hắn. Không ngờ hôm nay, hắn lại khiến tôi thấy mình thật nhỏ bé. Hóa ra, tôi chỉ dám lên mặt với hắn khi không có ai xung quanh mà thôi!

Hoặc là, bởi vì hắn đã thay đổi khá nhiều, cao lớn hơn, to khỏe hơn, chững chạc hơn. Hắn không còn là một tên nhóc gầy gò biến thái học cùng lớp như trước đây, đứng trước tôi bây giờ là một người đàn ông vững chãi mà tôi có thể dựa vào.