Cậu, tên biến thái! » Trang 8

8.

Tôi đút cháo cho Gạo ăn sáng, Gạo vừa ăn vừa liếc nhìn hắn ngồi ngây ngốc bên cạnh. Hắn không nhìn chúng tôi, cũng không xem ti vi, cứ ngồi ngây ra đó.

“Gạo, quay đây.”

Con bé quay lại ăn miếng cháo, rồi lại quay qua nhìn hắn.

“Hôm nay là chủ nhật, Gạo có muốn đi công viên không?”

Con bé gật đầu, lúng búng cháo trong miệng ngẩng lên hỏi tôi.

“Không cho bà đi à?”

“Bà đi thăm bác rồi, đi với chú này có được không?”

Gạo bẽn lẽn nhìn hắn, rồi quay sang nhìn tôi gật đầu.

“Đi công viên rồi chú cho Gạo ngồi lên cổ, chú mua kem cho Gạo nhé?”

Con bé gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn ăn cháo. Tôi lau miệng cho nó, rồi bảo Gạo thích mặc gì thì vào chọn, nó chạy vào trong buồng lục tủ. Gạo chưa đầy ba tuổi, nhưng đã biết điệu lắm rồi, thích tự chọn quần áo để mặc. Tôi để quần áo của nó vào ngăn dưới cùng của tủ nhựa, để Gạo có thể dễ dàng mở ra.

Tôi đánh lên vai hắn một cái, khiến hắn giật mình, quay sang nhìn tôi.

“Làm gì mà ngồi ngây ngốc ra thế?”

Hắn quay sang nhìn tôi chằm chằm, nhìn rất lâu mới cúi sát xuống tôi, cọ mũi lên mũi tôi.

“Tôi vẫn không thể tin được, là mình đang ở bên cậu gần như vậy.”

Một tay tôi với lên cổ hắn, bàn tay nắn nắn gáy hắn.

“Làm tôi đến thở không ra hơi mà vẫn chưa cảm thấy sự hiện diện của tôi sao?”

Hắn nhìn tôi thâm tình, thì thầm.

“Bao giờ tôi mới được làm lại?”

Tôi lườm hắn, đánh lên trán hắn một cái.

“Mẹ ơi, mặc cái này!”

Gạo từ trong nhà chạy ra, cầm theo cái váy màu hồng phấn có hình con cá ở giữa đưa cho tôi.

“Mặc bạn cá à, quần chíp nữa, chíp đâu Gạo?”

Gạo lại chạy vào trong lấy ra quần chip màu hồng có hình con thỏ ở mông.

Tôi thay đồ và buộc tóc cho Gạo, sau đó cũng thay đồ và chải đầu gọn gàng, đánh một chút son. Tôi nhìn hắn, áo phông của hắn hơi nhàu.

“Này, cậu mặc đồ như vậy…”

“Không sao, đi thôi.”

Tôi với hắn đưa Gạo đi công viên, Gạo thích đi công viên lắm. Thi thoảng chủ nhật rảnh rỗi, tôi với mẹ lại đưa Gạo đi chơi. Tôi không muốn con bé cảm thấy thiếu thốn tình cảm, tôi muốn Gạo lớn lên trong tình yêu, luôn được hạnh phúc hơn tất cả mọi thứ xung quanh tôi.

Hắn để Gạo ngồi lên cổ, một tay giữ chân, một tay vòng lên giữ lưng Gạo, đi cũng từ từ cẩn thận, lúc nào cũng sợ nó ngã. Tôi nắm tay hắn kéo xuống.

“Không cần giữ lưng đâu, mỏi tay không? Gạo ngồi chắc rồi, giữ chân là được.”

Hắn không quen nên vẫn hơi ái ngại, tôi đan tay vào tay hắn.

“Tay này để nắm lấy tôi đi.”

Hắn siết tay lại, giữ chặt lấy tôi.

Chúng tôi đưa Gạo đi hết các lồng thú, sau đó thì chơi trò chơi. Tôi để hắn và Gạo ngồi lên tàu đi vòng vòng, còn tôi đứng ngoài chụp ảnh. Hẳn là hắn chưa từng được chơi qua mấy thứ trong công viên thế này, lại còn đi cùng trẻ con. Hắn ngây ra ngồi cạnh Gạo, lúc nào cũng giữ lấy con bé sợ nó ngã. Gạo thì vui vẻ lắc lư, luôn hướng về phía tôi vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu và gọi mẹ ơi. Tôi vừa chụp ảnh, vừa quay lại. Quả thực, suốt bao nhiêu năm qua, chưa bao giờ tôi thấy vui vẻ như lúc này.

“Gạo ăn kem gì?”

Hắn đưa menu cho Gạo, chỉ vào mấy món đầy màu sắc, chủ động bắt chuyện với Gạo. Tôi biết hắn đang dần thả lỏng mình, muốn gần gũi con bé hơn. Gạo chăm chú nhìn tờ menu một lúc, chỉ vào cốc kem dâu.

“Con ăn cái này ạ.”

Hắn mỉm cười.

“Được, để chú gọi.”

Rồi hắn quay sang hỏi tôi.

“Cậu thì sao?”

Tôi nhìn hắn.

“Tôi ăn loại đắt nhất!”

Hắn bật cười.

“Được!”

Gạo không hiểu loại đắt nhất là gì, nhưng cũng bắt chước tôi, giơ tay về phía hắn.

“Gạo cũng ăn loại đắt nhất!”

Hắn cười cười.

“Được, đều ăn loại đắt nhất.”

“Yê!”

Gạo vui vẻ đập tay với tôi, rồi nhanh nhẹn giơ tay về phía hắn, hắn ngơ ra một lát mới đập tay với con bé. Nhìn hắn vừa có vẻ vui vừa ngây ngốc, thật sự vừa thương vừa yêu.

Hắn đưa tôi và Gạo về nhà.

“Chú phải về rồi, hẹn gặp lại Gạo nhé.”

Hắn mỉm cười nói với Gạo, Gạo một tay bám vào cổ tôi, tay kia vẫy vẫy.

“Bai bai!”

“Gạo phải chào chú đàng hoàng chứ.”

“Con chào chú.”

Hắn khen Gạo ngoan lắm rồi xoa đầu nó, Gạo vui vẻ tươi cười, trên tay ôm chặt con thỏ bông hắn mua cho. Tôi thả Gạo vào nhà trước.

“Tôi chẳng muốn xa cậu tí nào.”

Hắn nhìn tôi mà nói.

“Tí mẹ tôi về rồi, cậu ở lại không có chỗ ngủ đâu. Về nghỉ ngơi mai còn đi làm nữa.”

Hắn gật đầu. Tôi ôm hắn, hôn hắn thật nhanh.

“Ngoan một chút, nếu không đừng trách tôi.”

Hắn gật đầu.

Rốt cuộc, chúng tôi quyến luyến rất lâu, đến khi tôi phải dứt khoát vào trong nhà đóng cửa lại, hắn mới chịu ra về. Tôi cũng không muốn xa lắn, khó khăn lắm mới gặp lại nhau. Nhưng thời gian còn dài, chỉ cần hắn không chạy trốn, tôi nhất định sẽ giữ hắn thật chặt.

Buổi tối, Gạo đã đi ngủ, còn tôi đang rửa bát và dọn dẹp, mẹ tôi đang lúi húi nhào bột. Mẹ tôi làm ở cửa hàng phở ngay đầu ngõ, ông chủ quán tốt bụng còn để mẹ tôi bày bán thêm bánh trôi bánh chay ở quán, nên tối nào mẹ tôi cũng chuẩn bị bột trước.

“Hôm trước tao đi đón Gạo, mấy đứa bạn có bố đến đón cứ gọi bố ơi bố hỡi, nên nó hỏi tao bố Gạo đâu.”

Đọc FULL truyện tại đây

Tôi không quay lại, thản nhiên trả lời.

“Gạo cũng có bố mà.”

Mẹ tôi thở dài, đập cục bột xuống mặt gỗ.

“Ôi dào, thằng mất dạy lúc nào cũng khiến tao bực mình! Đẻ đau cả háng!”

“Mẹ, mẹ đừng có nói bậy trước mặt Gạo!”

“Thì tao có nói bao giờ đâu. Mà giờ nó là con mày, đừng có nói thằng kia là bố nó nữa.”

“Con có bảo anh ấy đâu, bố của Gạo, đương nhiên phải là chồng con.”

Mẹ tôi trợn mắt nhìn, tôi cũng cảm thấy một chút xấu hổ khi nói ra.

“Như nào, mày quen thằng nào sao tao không biết? Chọn bạn mà chơi, đừng dính vào mấy đứa như thằng anh mày!”

“Con sẽ kể mẹ sau, anh ấy làm sao so được với cậu ta, mẹ đừng lo.”

“Cậu ta là thằng nào?”

“Bạn đại học.”

Mẹ tôi cũng không hỏi gì thêm, lúi húi bọc bột lại bỏ vào tủ lạnh.

“Mẹ, chiều mai mẹ đi đón Gạo xong hai bà cháu tự lo bữa tối nhé.”

“Ô hay mày đi làm tối rặt mới về, không tao nấu cơm tối thì chó nó nấu à?”

“Ý là mai hai bà cháu ở nhà, con qua nhà bạn ngủ hôm sau đi làm luôn.”

“Mày qua nhà thằng đó à?”

Tôi gật đầu.

“Con muốn bù đắp cho cậu ta một chút.”

Tôi đi làm rất bận, có hôm về đến thì Gạo đã đi ngủ, nên nó cũng không quấn hơi mẹ như những đứa trẻ khác, Gạo ở nhà với bà rất ngoan. Còn hắn ta, tôi không muốn hắn cảm thấy tội lỗi quá nhiều, cho dù tôi luôn muốn đay nghiến hắn về việc hắn bỏ đi. Tôi biết hắn đã rất khó khăn, nên muốn vỗ về hắn một chút. Thực ra, cũng là vì bản thân tôi rất nhớ hắn.

Sáng Gạo đi học, tôi đã dặn là tối mẹ bận không về được, ở nhà với bà phải ngoan, mẹ về sẽ mua quà, nó ngoan ngoãn vâng dạ rồi đi học.

Hôm nay không quá bận, tôi làm xong liền đi mua đồ ăn và đến thẳng nhà hắn mà không báo trước vì tôi có chìa khóa. Hắn vẫn chưa về. Tôi nấu cơm xong xuôi và sắp sẵn ở bàn, vừa lấy điện thoại ra định gọi thì hắn về tới. Nghe thấy tiếng cửa lạch cạch, tôi chạy ra đứng ở thềm. Hắn mở cửa ra thấy tôi đứng trước mặt, ngạc nhiên không nói được gì. Tôi cũng vậy.

Hắn giờ làm giám đốc điều hành ở một công ty con của bố hắn, đương nhiên đi làm đóng bộ. Hắn xuất hiện trước mắt tôi với áo sơ mi trắng và cà vạt, quần âu giày tây, tay cầm áo vét và xách cặp, chỉn chu đến mức tôi không thể tin được người trước mặt và cái gã gầy gò biến thái năm xưa là một. Tôi và hắn tròn mắt nhìn nhau một hồi lâu, hắn mới đóng cửa lại và đi vào.

“Sao…sao cậu lại ở đây?”

“Sao lại không được, cậu để lại chìa khóa cho tôi mà?”

“Không…ý tôi không phải thế. Tôi…ừm, nhìn cậu lạ quá. Tôi chưa từng thấy cậu mặc váy bao giờ…”

Tôi xoay người đi vào trong nhà.

“Đây là đồng phục ở ngân hàng, mau vào nhà đi!”

Tôi về đến liền nấu cơm luôn, chưa kịp tắm rửa thay đồ. Trên người tôi là áo sơ mi trắng và chân váy díp đen, vẫn còn lớp phấn mỏng và son trên môi. Hồi đi học tôi chỉ mặc quần áo thoải mái, lôi thôi và rẻ tiền.

Hắn ta vứt cặp và áo vét sang một bên, ôm lấy tôi từ phía sau.

“Cậu xinh quá.”

Hai má tôi nóng bừng, đánh lên tay hắn đang vòng qua dưới ngực tôi.

“Giờ cậu mới biết à? Còn tôi hôm nay cũng mới biết là cậu…”

Hắn ở bên tai tôi thì thầm, ôm chặt đến nỗi lưng tôi dán lên người hắn.

“Tôi làm sao?”

Tôi xấu hổ không dám nói, nói rằng tôi chưa từng thấy hắn ta quyến rũ đến vậy, rằng hắn bây giờ và thằng nhóc gầy gò năm xưa có thật là một người không? Tôi hơi gắt lên để che đi cảm xúc thật của mình.

“Làm sao chẳng được! Tôi nấu xong cơm rồi, cậu muốn tắm trước hay ăn trước? Cũng muộn rồi, đói lắm không?”

Hắn gục đầu lên vai tôi.

“Tôi ăn cậu trước được không?”

Tôi với tay vò vò tóc hắn rối tung.

“Ăn cơm trước hay tắm trước?”

“…Ăn cơm.”

“Không phải tắm trước cho thoải mái rồi ăn sao?”

Hắn vẫn gục trên vai tôi, lắc lắc đầu.

“Ăn trước, sau đó cùng cậu tắm, rồi làm luôn từ nhà tắm đến giường.”

“Tên biến thái này! Cậu không thay đổi chút nào, hẳn là tính kỹ như vậy?”

“Tôi vẫn là tôi, tuy là hiện tại, tôi muốn ăn cậu hơn.”

“Đủ rồi, buông ra. Ăn cơm, tôi đói rồi, gần chín giờ rồi kìa!”

Hắn đành ngoan ngoãn thả tôi ra. Tôi quay lại hôn hắn một cái, tháo cà vạt và cúc cổ áo cho hắn.

Tôi đặt bát cơm trước mặt hắn, trên bàn đều là đồ tôi thích, vì quả thực tôi không biết hắn thích ăn gì. Hồi trước tôi lôi hắn đi ăn gì hắn cũng chịu, nấu gì ở nhà hắn cũng ăn, nên tôi cũng không thèm hỏi. Gắp một miếng thức ăn thả vào bát hắn, tôi cười nói.

“Tôi vẫn chỉ làm đồ mà tôi thích ăn thôi. Cậu thích ăn món gì, lần sau tôi sẽ nấu toàn món cậu thích!”

Tay hắn cầm bát cơm, nhìn chăm chăm vào bàn thức ăn, không trả lời tôi. Hắn im lặng, cúi đầu. Tôi thấy một giọt nước trong suốt rơi xuống bàn, hắn…khóc?

“N…này, cậu sao thế?”

“Tôi…vẫn không nghĩ đây là thật. Cậu xuất hiện ở nhà tôi và nấu cơm chờ tôi về. Tôi thật sự…”

Tôi thở dài, chạy sang ngồi cạnh hắn. Để tay lên bóp bóp gáy hắn, rồi ngồi sán lại gác cằm lên vai hắn, tay lướt xuống vuốt dọc lưng hắn.

“Tôi biết cậu đã rất khó khăn, từ giờ tôi sẽ chăm sóc cậu đến lúc chết, nhé?”

Hắn gật đầu, vẫn không ngẩng mặt lên. Tôi với tay ôm lấy má hắn, ngón cái lau đi nước mắt trên má hắn.

“Ngoan, đừng khóc. Thật là, hồi đó kêu không thể khóc, giờ gặp lại lại khóc nhiều như vậy?”

“Tôi…đến tận lúc gặp lại cậu mới có thể khóc…Tôi không chịu được, tôi…”

“Còn tôi thì khóc hết nước mắt trong thời gian đầu khi cậu bỏ đi, mãi đến khi có Gạo…Hiện tại, tôi chẳng muốn khóc nữa.”

“Tôi xin lỗi, xin lỗi cậu.”

Tôi ôm lấy cánh tay hắn ta, dựa lên vai, tay vươn tới xoa xoa ngực hắn.

“Tôi biết cậu đã trải qua quãng thời gian rất khó khăn, hiện tại đều đã qua rồi.”

Hắn gật đầu, xoay người qua ôm lấy tôi.

“Quãng thời gian đó khủng khiếp hơn những năm tháng dài trước khi tôi gặp cậu. Tôi từng chỉ có một mình, nhưng…”

“Rồi rồi, tôi biết.”

Tôi cũng vòng tay ôm lấy hắn ta, không ngừng vuốt dọc sống lưng hắn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Dừng đi, định ăn cơm chan nước mắt đây à, tôi có phải bảo mẫu đâu. Từ bây giờ, chỉ cần cậu không bỏ đi, tôi sẽ luôn ở bên cậu.”

“Tôi sẽ không bao giờ bỏ đi nữa, tôi xin lỗi.”

“Biết thế là tốt, ăn cơm, nhanh!”

Hắn ngoan ngoãn buông tôi ra, quay qua với bát cơm và đũa đặt xuống trước mặt tôi, gắp thức ăn bỏ vào bát rồi mới quay đi ăn. Hẳn là hắn đã kìm nén rất nhiều, tổn thương rất nhiều. Bên ngoài muốn tỏ ra mạnh mẽ để an ủi hắn, nhưng kỳ thực trong lòng tôi rất đau. Tôi sẽ yêu thương hắn, nâng đỡ tâm hồn hắn suốt phần đời còn lại.

Tôi dọn bát đĩa thả vào bồn, định rửa bát thì hắn giữ tay tôi lại.

“Để tôi làm, cậu ra nghỉ đi.”

Tôi liếc nhìn hắn, vui vẻ đeo tạp dề màu hồng có ren vào cổ hắn, giúp hắn buộc dây.

“Ha ha, trông cậu đáng yêu chưa kìa. Tôi mới mua đấy.”

Hắn cúi xuống nhìn, đuôi mày hơi nhếch lên.

“Nhìn kinh quá…”

“Kinh gì mà kinh, mau rửa bát đi.”

Hắn nhanh nhẹn quay đi. Tôi nhìn bóng lưng hắn. Hắn cao hơn trước một chút, có da có thịt nên tấm lưng cũng dày rộng hơn trước. Bóng lưng cao cao với sơ mi trắng quần âu đen kèm theo tạp dề hồng, quả nhiên cực phẩm. Tôi vội lấy điện thoại ra chụp trộm một cái.

Tôi ngồi trên giường hắn nghịch điện thoại, trong nhà hắn vẫn trống trơn như cũ, chẳng có đồ đạc gì, phòng khách đủ rộng để Gạo đạp xe bốn bánh!

Thấy hắn rửa bát xong đi vào, tôi cũng không thèm ngẩng lên.

“Cậu tắm trước đi.”

Hắn ngồi xuống cạnh tôi, ghé sát lại.

“Tắm chung đi.”

Tôi liếc nhìn hắn, ra lệnh.

“Cậu xả nước vào bồn đi.”

Hắn liền vui vẻ đi vào phòng tắm.

Chờ nước gần đầy bồn, hắn gọi tôi vào, tôi quăng điện thoại xuống giường, chạy tới.

Vừa vào phòng tắm, hắn liền vồ lấy tôi mà hôn tới. Chẳng có một chút dịu dàng nào, hắn vội vã, ngấu nghiến. Tôi cũng ôm lấy cổ hắn phối hợp, chẳng có nửa điểm ghét bỏ.

Trước khi rời đi, hắn còn mút môi dưới tôi một cái. Tôi đặt hai tay lên ngực hắn, lần mò cởi phanh cúc áo của hắn ra. Tôi tháo thắt lưng của hắn quăng đi, chậm rãi cởi quần. Lột sạch đồ của hắn xong, tôi đẩy hắn dựa vào tường, áp sát vào người hắn, kéo hắn cúi xuống để hôn. Tay hắn áp lên mông tôi nắn bóp.

Hơi thở nóng hổi của hắn phả lên mặt tôi.

“Nhìn cậu quyến rũ quá. Váy díp đen bó, áo sơ mi trắng tháo hai cúc cổ…”

Hắn cúi xuống vạch cổ áo tôi ra, hôn lên bầu ngực.

“Tôi muốn cậu.”

Tôi mặc kệ hắn gấp gáp, vẫn chậm rãi cởi từng cái cúc áo. Hắn nhìn áo lót của tôi dần lộ ra, yết hầu không ngừng lên xuống. Tôi vứt áo sơ mi xuống, vừa hôn lên ngực hắn vừa cởi áo lót. Áo lót tôi vừa rơi xuống, hắn ta liền ôm eo tôi kéo lại, một tay bắt lấy một bên ngực mềm mại nắn bóp, bên kia cúi xuống ngậm lấy đầu ngực tôi mút mạnh, gặm cắn.

“Ưm…này, đừng có cắn…”

Tôi vò vò tóc hắn, đẩy hắn ra. Hắn đứng dựa vào tường nhìn tôi, tôi vẫn mặc váy, chống tay lên ngực hắn, rướn người lên hôn lên cằm hắn.

“Có định tắm không?”

Hắn gật đầu. Tôi lườm hắn.

“Được, tôi giúp cậu.”

Tôi cầm vòi sen xả nước lên người hắn từ đầu đến chân, giúp hắn gội đầu. Sau đó kéo hắn đứng dậy, lấy sữa tắm xoa lên người hắn.

“Tôi giúp cậu tắm một lần, nhớ không? Khi mà cậu như một cái xác không hồn ấy.”

Hắn đứng yên để tôi xoa sữa tắm khắp người. Tôi xoa bọt lên cổ hắn, xoa qua ngực, tiện thể bóp bóp ngực hắn.

“Ngực cậu bây giờ sờ thích hơn rất nhiều.”

Hắn chỉ chăm chăm nhìn tôi “dê” hắn, không nói gì. Tôi xoa tiếp hai bên sườn, xoa xuống bụng.

“Chỗ này trước thấy cả xương sườn nữa…”

Tôi xoa đến bụng dưới của hắn thì dừng lại, liếc thấy vật nam tính của hắn hơi có phản ứng. Tôi xoa tiếp hai vai hắn xuống hai cánh tay, rồi từ hông xuống đùi, thẳng xuống đến chân, hoàn toàn bỏ qua thứ đang dần trướng lên ở giữa.

Tôi đứng sau lưng xoa sữa tắm lên tấm lưng dày rộng, mát xa phần eo, nham nhở xoa bóp mông hắn. Tôi ôm lấy hắn, hai bầu ngực ép vào lưng hắn, tôi thấy hắn hít sâu một hơi. Tôi đánh sữa tắm trong tay lên bọt rồi nắm lấy khúc gân cứ dần nhếch lên của hắn. Hắn chống một tay vào tường, còn tôi dán vào lưng hắn, sữa tắm trơn tru khiến tôi dễ dàng khiêu khích hắn.

Tôi vuốt đến khi hắn dựng đứng lên thì dừng lại, vòng ra phía trước dùng khăn tắm giúp hắn kỳ cọ.

Tôi kỳ qua bụng hắn, bụng hắn đanh lại, phía dưới cũng giật lên. Tôi lơ đãng lướt tay qua một cái rồi thản nhiên bỏ qua, kỳ xuống dưới đùi.

Kỳ cọ người hắn một lượt, tôi vừa xả nước vừa xoa xoa khắp cơ thể hắn để gột sạch sữa tắm.

“Xong rồi đó, cậu vào ngâm mình trước đi.”

“Tôi giúp cậu tắm được không?”

Tôi gật đầu. Hắn nhanh chóng cởi cái váy đã ướt sũng của tôi ra, cởi luôn quần lót của tôi, tôi có chút xấu hổ bấu vào vai hắn, nhưng cũng không bắt hắn dừng lại.

Hắn giúp tôi gội đầu, vụng về chưa từng thấy. Hắn không có móng tay nhưng vẫn gãi rất nhẹ, sợ tôi đau.

“Mạnh lên một chút, đúng rồi chỗ phía sau đó. Ai da, nước vào tai tôi rồi!”

Hắn lúng túng xin lỗi tôi, cẩn thận đến mức cử động cứng ngắc như người máy vậy.

Xong xuôi, tôi dứng dậy, hắn xả nước lên người tôi, làm y như tôi làm với hắn, xoa sữa tắm lên khắp người tôi. Bàn tay thô to của hắn lướt qua khắp người tôi, khiến tôi nóng rực. Hắn bôi sữa tắm lên lưng tôi, xoa dọc xuống mông, rồi từ phía sau xoa ra trước ngực, tranh thủ xoa bóp ngực tôi rất lâu, thi thoảng còn cọ cọ thứ đang dựng dứng vào lưng tôi.

“Đủ rồi, dùng khăn tắm kì đi, đừng có tranh thủ nữa!”

Hắn ngoan ngoãn làm theo, giúp tôi kì cọ thật tỉ mỉ và dịu dàng.

“Ai da, mạnh tay lên một chút, chút nữa, được rồi, kỳ phải thế mới sạch chứ, ngốc.”

Tôi nhìn hắn nhẫn nhịn tắm cho tôi với dục vọng ngẩng cao đầu, vừa thương vừa buồn cười, vươn tay nắm lấy xoa cho hắn mấy cái.

“Tôi không sao, cứ kệ tôi.”

Giọng hắn hơi trầm trầm nói. Hắn đứng phía sau xả nước lên người tôi, rửa sạch sữa tắm. Hắn cúi xuống hôn lên gáy tôi, xả nước về phía trước người tôi, tay kia trườn từ ngực xuống bụng, thẳng xuống chỗ hai chân tôi. Hắn vừa xả nước vừa ma sát ngón tay, tôi cong người ra sau dựa vào hắn.

“Ưm…dừng lại.”

Hắn vẫn không dừng lại, hắm cắm vòi sen lên cao để nước xả xuống, níu lấy tôi mà hôn. Hắn kéo tôi áp sát vào hắn, tôi cảm nhận rõ ràng sức nóng lan tỏa từ cơ thể hắn sang, và khúc gân cứng ngắc của hắn đang đòi hỏi cơ thể tôi.

Tôi đẩy hắn ra, bước vào bồn tắm.

“Tôi rất thích bồn tắm của cậu.”

Tôi quay qua nhìn hắn đứng như trời trồng, với thứ giữa hai chân nghểnh lên giật một cái.

“Lại đây.”

Hắn bước tới ngồi phía sau tôi, hai chân dạng ra để tôi ngồi ở giữa, tôi thoải mái dựa vào ngực hắn, nước ấm bao phủ khắp người khiến tôi khoan khoái thở hắt ra một hơi.

“Thích quá!”