Cậu, tên biến thái! » Trang 12

12.

Hắn bay đi Sing công tác lúc tôi đang ở phòng giao dịch, tôi không thể đi tiễn hắn. Cả ngày tôi cứ ngẩn ngơ, không thể tập trung làm gì. Lúc ở gần luôn muốn khi dễ hắn, nhưng đến lúc rời xa, tôi mới biết mình thương hắn nhiều đến vậy.

“Nhạn…Nhạn…Nhạn ơi…Cái con én ngớ ngẩn kia!”

Tôi giật mình khi nghe tiếng quát của chị trưởng phòng.

“Vâng ạ?”

“Gọi mãi chả thèm thưa! Thống kê lại tiền gửi và giao dịch của khách Vip tháng này cho chị với!”

“Dạ vâng ạ.”

Tôi lật đật tập trung vào làm việc, đến khi tôi chuẩn bị ra về thì có điện thoại gọi tới.

“Tôi đây.”

Nghe thấy giọng hắn, cả người tôi run lên.

“Tôi vừa xuống sân bay, giờ sẽ đi ra ngoài bắt xe về khách sạn. Cậu đã về nhà chưa?”

“Chưa, tôi đang chuẩn bị. Bay mấy tiếng thế, có mệt không?”

“Ba tiếng rưỡi, không mệt. Mau về nhà đi, tối tôi sẽ gọi lại.”

Hắn định dập máy thì tôi thốt lên.

“Khoan đã!”

“Tôi nghe?”

“Ừm…nhớ đi lại cẩn thận, ăn uống đầy đủ đúng giờ. Có chuyện gì gọi ngay cho tôi. Với cả…tuyệt đối không được tắt máy.”

Tôi nghe thấy giọng cười của hắn.

“Tôi biết rồi, cậu cũng thế nhé.”

Tôi về nhà, vội vàng nấu cơm, cho Gạo ăn, làm các công việc thường ngày, nhưng cảm xúc thì không. Khi tôi tưởng chừng đã phần nào quên hắn thì hắn trở về. Từ hôm ấy, lúc nào tôi cũng lo lắng hắn sẽ lại rời đi. Không phải tôi không tin hắn, mà là tôi không tin cuộc sống này, liệu có thứ gì sẽ xảy ra, và cướp mất hắn của tôi không?

Tôi thực sự không muốn nghĩ tới cái ngày mà hắn ta một lần nữa biến mất.

Hắn sợ tôi lo lắng, nên đều đặn ngày nào cũng nhắn tin gọi điện cho tôi để khẳng định sự tồn tại của mình, rằng mình sẽ không biến mất.

Có lần Gạo hỏi sao không thấy chú cao cao tới, tôi kể hắn nghe, hắn có vẻ rất vui. Buổi tối hắn gọi điện về lúc Gạo chưa ngủ, tôi liền để Gạo nói chuyện với hắn.

Gạo với đôi tay nhỏ bé vào màn hình điện thoại, vẫy vẫy tay với hắn.

“Chú Kiệt về mua quà cho Gạo ná!”

Hắn mỉm cười.

“Được, Gạo thích gì chú mua cho?”

Gạo ngước lên nhìn tôi, tôi gật đầu. Con bé hào hứng dí sát mặt vào điện thoại.

“Gạo thích bóng bay, thích gấu bông, thích sữa!”

Tôi bật cười.

“Gạo thích lắm thứ thế, chú làm sao có tiền mua?”

Gạo gật gật đầu, ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ, nó đang nghĩ xem nên chọn thứ gì để được mua. Hắn nói.

“Không sao, chú sẽ mua hết cho Gạo nhé.”

Con bé tròn mắt hỏi.

“Chú có tiền hông?”

“Chú có nhiều tiền lắm.”

Gạo vui vẻ vỗ tay, hắn quay ra hỏi tôi.

“Còn cậu thích quà gì?”

Tôi thản nhiên đáp.

“Tiền mặt.”

Hắn bật cười.

“Được, tặng tôi cho cậu.”

“Điên, ai thèm cậu!”

Sắp qua hai tuần, tôi nghĩ rằng hắn sắp về, nhưng cuối cùng hắn lại gọi về cho tôi và nói.

“Tôi vướng bận một chút, có lẽ bảy đến mười ngày nữa mới về được. Cậu ở nhà…”

Tôi không chờ hắn nói xong, tức giận tắt máy. Rồi hắn sẽ ở lại đấy luôn phải không, hắn sẽ không về nữa! Tôi cảm thấy hụt hẫng, thấy buồn, thấy xáo trộn trong lòng. Tôi bực mình nghĩ, sao ngay từ đầu hắn không biến đi luôn, còn trở về làm gì, khiến tôi ỷ lại vào hắn như thế này!

Hắn gọi lại, tôi không thèm nghe máy. Tôi sợ nghe hắn nói hắn sẽ không về nữa…

Đến tối, hắn nhắn tin cho tôi.

“Tôi xin lỗi, cậu nghe máy đi được không? Tôi muốn nghe giọng của cậu. Tôi thực sự vì công việc thôi, tôi nhất định sẽ về với cậu. Cậu làm ơn tin tôi một lần này đi.”

Tôi bật khóc khi đọc tin nhắn, tôi cảm thấy tủi thân. Tại sao tôi với hắn lại sinh ra với nhiều đau thương như vậy, để đến bây giờ, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ hạnh phúc sẽ bị cướp mất.

Điện thoại lại đổ chuông, là hắn. Tôi quệt vội nước mắt, lấy lại bình tĩnh để nghe máy.

“May quá, cậu nghe máy rồi, đừng làm tôi lo lắng nữa. Tôi sẽ cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh, được không?”

“Cậu làm tôi lo lắng thì có! Đi đi, bao giờ về chả được!”

Hắm im lặng một lát khiến tôi chột dạ, có phải nói hơi quá khiến hắn giận rồi?

“Cậu khóc đấy à?”

Tôi giật mình, cố gắng để giọng nói không run rẩy, mắng hắn.

“Thần kinh à, ai thèm khóc. Làm việc nhanh lên rồi lăn về đây cho tôi!”

Hắn bật cười.

“Tôi biết rồi.”

“…nhưng mà, nhớ là ăn uống ngủ nghỉ đúng giờ đấy.”

“Tôi biết rồi, cậu cũng thế nhé. Nhớ ăn sáng.”

Sau khi tắt máy, tôi lại ngồi ngẩn ngơ, nước mắt cứ chảy mãi không ngừng. Tôi nhìn Gạo ngủ, nhẹ nhàng vuốt tóc con bé. Mẹ hy vọng Gạo sẽ lớn lên trong thật nhiều yêu thương, sẽ không trở thành người như mẹ.

Thời gian nghĩ đi thì lâu, nghĩ lại thì nhanh, tôi cứ ngơ ngẩn mãi khi hắn gọi điện nói.

“Xin lỗi cậu, bây giờ tôi mới gần xong việc, hai ngày nữa tôi sẽ bay về.”

Tôi im lặng một lát mới lên tiếng.

“Là thứ sáu hả, bay lúc nào, mấy giờ về tới?”

“Về đến nhà khoảng bảy tám giờ, tầm chín giờ tôi đến đón cậu đi ăn được không? Hơi muộn một chút, nhưng tôi muốn gặp cậu ngay lập tức.”

Tôi chỉ lạnh lùng nói.

Đọc FULL truyện tại đây

“Cũng được.”

“Cậu giận tôi à?”

Tôi thở dài, tôi biết là hắn vì công việc, nhưng trong lòng vẫn không nén được tổn thương.

“Không có, nhớ giữ gìn sức khỏe. Về gầy đi miếng nào thì đừng chạm vào tôi.”

Hắn cười cười nịnh nọt tôi mấy câu rồi cụp máy.

Tôi biết hắn vẫn là hắn, nhưng hắn trưởng thành hơn rất nhiều. Hồi xưa tôi đã nghĩ, hắn cần có tôi chăm sóc, nâng đỡ. Nhưng hiện tại, tôi thấy hắn đã có thể tự mình vững vàng. Tôi biết hắn vì muốn bảo vệ tôi mà cố ép bản thân trưởng thành như vậy, nhưng điều đó lại khiến tôi lo sợ hắn sẽ không cần đến mình nữa.

Hôm nay tôi xin về sớm một chút, chạy đến nhà hắn dọn dẹp, nấu cơm chờ hắn về. Tôi biết hắn về xong sẽ lái xe đến nhà tôi ngay lập tức, tôi sợ hắn mệt, mà tôi cũng muốn được nhìn thấy hắn ngay.

Nấu nướng dọn dẹp xong, tôi đi tắm, thay ra bộ đồng phục ngân hàng bằng áo sơ mi trắng của hắn, hắn nói hắn thích nhìn tôi mặc như vậy, hơn nữa cũng thoải mái hơn.

Chờ đến gần tám giờ, tôi nghe tiếng chuông cửa kêu. Là ai lại đến nhà hắn giờ này nhỉ? Hầu như chẳng có ai biết hắn ở đây, nhưng tôi vẫn chạy ra mở cửa, vì không biết sẽ có chuyện gì.

Tôi vừa mở cửa ra, thì người trước mắt là hắn, với cái va li to đùng bên cạnh. Tôi tròn mắt nhìn hắn, hắn cũng nhìn tôi hơi ngạc nhiên một chút, rồi lao đến ôm tôi. Tôi cũng ôm lấy hắn thật chặt, ơn trời, hắn đã ở đây rồi!

Hắn một tay ôm tôi, một tay kéo va li vào nhà rồi sập cửa lại. Ngay lập tức, hắn đẩy tôi ra, nâng cằm tôi lên rồi cúi xuống hôn tôi ngấu nghiến. Hắn mút môi tôi, sục sạo khắp miệng tôi, hôn như muốn đem tôi nuốt vào bụng. Tôi cũng không đẩy hắn ra mà nhiệt tình đáp lại, tôi cũng nhớ hắn rất nhiều.

Một hồi lâu, hắn mới miễn cưỡng rời đi, còn liếm môi tôi mấy cái.

“Tôi nhớ cậu quá.”

Tôi vắt tay lên cổ hắn, mỉm cười.

“Mừng cậu về nhà!”

Hắn thậm chí không cần dùng tay cởi giày, ôm tôi mà hôn, vòng tay qua eo tôi nhấc tôi lên bậc thềm, rồi vừa hôn vừa đẩy tôi vào trong nhà.

Hắn dừng lại, ngạc nhiên nhìn phòng khách. Phòng khách nhà hắn từ xưa đã trống trơn không có một thứ gì ngoài mấy thùng các tông vẫn dán kín ở góc nhà. Nhưng giờ không còn thế nữa, bây giờ nó đúng là một phòng khách, có ti vi để trên kệ, một bộ bàn ghế sô pha, một cái giá sách nhỏ, còn có mấy cái khung ảnh rỗng trang trí trên tường nữa.

“Đây là…”

Tôi vỗ lên ngực hắn.

“Hết tiền, chỉ đủ thế này thôi. Sau cậu muốn thêm gì thì tự mua nhé. Màu bộ bàn ghế này thế nào, có hợp ý cậu không?”

Hắn cúi xuống nhìn tôi, nhíu mày hỏi.

“Tiền ở đâu ra thế?”

“Tôi mua bằng tiền của cậu.”

Hắn ngạc nhiên nhìn tôi.

“Tôi không thấy có tin báo trừ tiền gì hết, cậu đâu có dùng thẻ của tôi?”

Tôi đẩy hắn ngồi xuống ghế, rót nước cho hắn.

“Tiền mà trước khi biến mất cậu để lại đó, tôi chưa đụng vào một chút nào. Nhưng không đủ cho đống này đâu, tôi phải bù vào một ít, chút chuyển khoản trả lại tôi đấy.”

Hắn hôn lên trán tôi, trong mắt có chút buồn phiền nhìn tôi.

“Tại sao lại không dùng đến? Tôi chỉ muốn trong thời gian tôi đi, cậu có thể thoải mái được phần nào…”

Tôi gõ lên trán hắn một cái.

“Biến mất như một làn khói, lại còn gửi cho tôi một cục tiền? Cậu nghĩ cậu giá trị từng ấy hả? Tôi không muốn dùng, vì định để nếu gặp lại, sẽ dùng cục tiền đó đập vào mặt cậu đấy!”

Hắn thở dài, ôm tôi vào lòng.

“Tôi xin lỗi, lúc ấy tôi về nhà cầu xin bố nên đã trả lại toàn bộ thẻ. Đó là tất cả tiền tôi có thể rút được lúc ấy…”

“Cậu đang nghĩ tôi chê ít hả?”

Hắn vội vã lắc đầu.

“Không phải. Tôi chỉ thấy buồn một chút, vì cậu đã không dùng nó.”

Tôi xoa xoa ngực hắn.

“Giờ thì dùng rồi đấy thôi, đi tong trong một ngày luôn.”

Hắn ôm tôi rất chặt, hắn siết tay lại ép tôi vào người hắn, tưởng chừng muốn khảm vào người hắn luôn.

Tôi dựa vào ngực hắn, bàn tay xoa nắn ngực hắn, chuyển dần xuống bụng, sờ mó bên sườn rồi lại nắn nắn bắp tay hắn.

“May quá, vẫn còn nhiều thịt.”

Hắn gật đầu.

“Ừ, tôi sợ cậu giận.”

Tôi với tay lên vuốt ve mặt hắn.

“Mà sao lúc nãy lại bấm chuông thế, làm tôi còn tưởng có ai đến cơ.”

Hắn im lặng một lát, cầm lấy tay tôi đang áp trên má hắn, hôn vào lòng bàn tay tôi.

“Tôi chỉ chợt nghĩ, nếu có cậu ở đây chờ tôi thì thật tốt. Tôi nghĩ là không thể, nhưng tôi vấn muốn thử bấm chuông khi về nhà một lần. Không ngờ…”

Tôi đau lòng vuốt má hắn, rướn người lên hôn lên môi hắn.

“Có tôi ở đây chờ cậu, còn nấu cơm cho cậu nữa. Mau đi tắm còn ăn cơm!”

Hắn nhìn tôi thật lâu, sau đó cúi xuống hôn tôi, chậm rãi rồi nhanh dần, gấp gáp như chẳng thể có ngày mai nữa.

“Ưm…”

Tôi vò đầu hắn, đẩy hắn ra.

“Có nghe tôi nói gì không, cậu…”

Tôi không nói tiếp được nữa vì ngạc nhiên, phía dưới vô tình đụng vào đũng quần hắn, hắn đang cương lên!

“N…này, tự nhiên lại…”

Hắn vẫn ôm lấy tôi, gục mặt xuống vai tôi.

“Tôi không đói lắm, lát nữa ăn cơm được không? Cho tôi ăn cậu trước đi…”

Tôi ôm hắn, xoa xoa đầu hắn.

“Ít nhất cũng tắm rửa ăn cơm đã rồi làm gì thì làm chứ. Hôm nay tôi ở đây với cậu mà. Sáng mai thứ bảy vẫn phải đi làm đó, nhưng tôi cũng xin nghỉ luôn rồi. Cậu vội gì chứ!”

Hắn thở dài.

“Xa cậu lâu như vậy, gần một tháng trời, tôi nhớ cậu nhiều lắm, tôi muốn cậu nhiều lắm.”

Tôi nhếch môi lên trêu chọc hắn.

“Thủ dâm một mình không thích phải không?”

Hắn lắc lắc đầu.

“Tôi không làm gì hết. Tôi nhịn, nên tôi khó chịu lắm.”

Tôi có chút ngạc nhiên, ai mà chẳng ngạc nhiên khi ác quỷ lại ăn chay cơ chứ!

Hắn vẫn gục trán trên vai tôi, thì thào.

“Cậu chạm vào tôi một chút đi.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tôi liền đánh lên lưng hắn một cái thật mạnh khiến hắn giật mình.

“Đấy là đánh mà, chạm như thế n…”

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt đen thẳm.

“Nhớ rồi phải không, khi cậu gặp tôi trên sân thượng ở trường đó.”

Hắn gật đầu.

“Sau một thời gian dài, hôm ấy nhờ có cậu, tôi mới bắn ra một cách thoải mái như vậy.”

Đó là khi hắn một mình đương đầu với cả thế giới và với chính bản thân mình. Khi đó, do dùng thuốc trầm cảm một thời gian dài, nên hắn bị xuất tinh chậm. Hắn nói có những khi cương lên rất lâu, hắn rất khó chịu, nhưng không thể xuất ra được. Ngày hôm ấy, tôi chỉ chạm vào hắn một chút, rồi ngồi nhìn hắn tự xử, sau khi bắn ra, hắn còn ghé lại cám ơn tôi, khiến tôi rất xấu hổ. Mãi đến sau này tôi mới biết vì sao hắn lại nói cảm ơn.

Hắn ghé xuống hôn lên tai tôi, lưỡi lướt qua vành tai, khẽ thì thầm.

“Bây giờ, tôi cũng thấy rất khó chịu. Tôi nhịn lâu như vậy, cậu chạm vào tôi một chút thôi có được không?”

Tôi thở dài, hôn nhẹ lên môi hắn, chậm rãi dây dưa, tay thì lần mò lên cởi cúc áo của hắn, ve vãn ngực hắn. Tôi cúi xuống tháo dây lưng của hắn ra ném qua một bên, đặt tay lên đũng quần âu đã bị đẩy cao lên của hắn mà xoa nắn. Một lát sau tôi mới cởi cúc quần hắn và kéo khóa xuống, nắn nắn côn thịt hắn bên ngoài lớp quần lót. Hắn thở dài một hơi, hắn cứng lắm rồi.

Tôi kéo quần lót xuống, côn thịt của hắn mạnh mẽ nhảy ra, hiên ngang đứng thẳng. Tôi vừa vuốt ve hắn, vừa ngẩng lên để hắn hôn.

“Tôi chạm vào cậu được không?”

Tôi lắc đầu.

“Bây giờ chưa được. Bắn ra rồi đi tắm, ăn cơm, rõ chưa?”

Hắn lắc lắc đầu.

“Tôi muốn vào bên trong cậu.”

“Không được, chưa đến giờ.”

Hắn buồn bã cúi đầu, để tôi dùng tay vuốt ve thứ cứng ngắc của hắn.

“Tranh thủ vào tắm luôn đi.”

Hắn ngoan ngoãn gật đầu, có vẻ giận dỗi nên không nói gì. Tôi mặc kệ hắn, thản nhiên nói.

“Tôi chuẩn bị nước rồi, vào cởi đồ tắm trước đi, tôi lấy đồ ngủ cho cậu nhé.”

Hắn gật đầu, vừa đi vừa cởi áo, chẳng thèm kéo quần lên, cứ để côn thịt trướng thẳng đứng giữa hai chân rung rung mà đi vào nhà tắm.

Tôi khệ nệ nhấc va li nặng trịch của hắn lên bậc thêm rồi kéo vào trong phòng ngủ cho gọn, rồi lấy quần áo ngủ cho hắn.

Hắn đứng dưới vòi sen kỳ cọ, thấy tôi vào liền tắt nước đi, quay qua nhìn tôi, hơi nhíu mày nói.

“Tôi cứng quá, không chịu được…”

“Đây đây, chờ một tý.”

Tôi treo quần áo hắn lên móc, nhặt đồ hắn vừa cởi ra ở dưới đất bỏ vào giỏ, rồi mới đến gần hắn. Tôi đổ một ít sữa tắm ra tay, xoa lên cột thịt nóng rực của hắn. Hắn chống một tay lên tường, cúi xuống nhìn tôi đang vuốt ve côn thịt căng cứng với đầy bọt xà phòng.

Tôi dùng tay nắm chặt lấy, vuốt lên xuống rất chậm nhưng dùng lực siết mạnh tay, khiến hắn rên lên một tiếng. Tôi xoa xoa quy đầu căng bóng rồi buông tay ra, thích thú nhìn côn thịt của hắn không ngừng giật lên.

Ngón tay tôi cào nhẹ dọc thân côn thịt, ngón trỏ vẽ theo những đường gân, xoa xoa đầu khấc. Hắn cúi xuống thở dài, bị tôi khiêu khích đến chảy nước.

Trên đỉnh côn thịt trướng cứng như thép liên tục rỉ ra chất dịch trong suốt, tôi thích nghe tiếng thở dài của hắn khi được tôi làm đến sung sướng.

“Cậu ra nhiều nước chưa này, thích lắm phải không?”

Hắn gật đầu.

“Chỉ cần cậu chạm vào tôi, đã khiến tôi sướng muốn chết rồi. Tôi đã nhịn cả tháng nay, để dành hết cho cậu…”

Tôi quỳ hẳn xuống để phục vụ hắn, vừa âu yếm côn thịt vừa hỏi hắn.

“Thật là không thủ dâm lần nào sao?”

Hắn ừ một tiếng.

“Hôm cậu gọi điện cho tôi, cậu nói nhớ tôi nhiều, cậu nói tôi đừng biến mất, đừng đi luôn…Tôi muốn chạy về bên cậu ngay lập tức. Tôi đã cứng suốt lúc đó, tôi muốn cậu đến phát điên.”

Tôi xả nước lên côn thịt của hắn cho trôi bớt bọt sữa tắm đi, vừa xả nước vừa vuốt dọc.

“Thế mà không tự làm sao?”

Tôi ngước lên nhìn hắn.

“Hay là có người làm hộ?”

Hắn nhíu chặt mày nhìn tôi.

“Đừng nói linh tinh. Tôi mặc kệ nó, đi tắm nước lạnh rồi đi ngủ. Tôi chỉ muốn cậu thôi!..A~”

Tôi bất ngờ sục thật nhanh khiến hắn kêu lên, dâm dịch của hắn chảy ra nhỏ một đường dài rồi rớt xuống đất. Tôi dùng sức di chuyển tay, còn đưa lưỡi ra liếm liếm quy đầu. Hắn đạt cao trào, gồng lên rên rỉ, đem toàn bộ tinh dịch tích tụ bấy lâu bắn lên mặt tôi.

Hắn ra rất nhiều, tinh dịch bắn lên tóc, bắn đầy lên mặt tôi, dính cả lên cổ và ngực. Hắn thở hổn hển, ngửa cổ tận hưởng cao trào và dư âm mà tôi mang lại. Tôi ngậm lấy côn thịt vừa xuất tinh xong vẫn còn cứng và hơi giật giật của hắn, chậm rãi mút vào. Một lát sau tôi mới buông tha hắn, hắn quỳ xuống nhìn tôi thật lâu. Tôi đưa lưỡi liếm tinh dịch của hắn dính trên khóe môi.

“Nhìn gì mà nhìn, còn không mau lau đi cho tôi!”

“Nhìn mặt cậu dính đầy tinh dịch của tôi như vậy…khiến tôi muốn cương lên nữa quá…”

Tôi đẩy hắn ra, đứng lên tự rửa mặt. Vì hắn đã nhẫn nhịn như vậy, nên tôi mới cố ý để hắn bắn hết lên mặt mình, để hắn cảm thấy thoải mái nhất có thể. Tôi rửa hết tinh dịch của hắn xong thì xoay người đi ra ngoài.

“Tắm nhanh lên rồi ra ăn cơm, tôi hâm nóng lại đồ ăn một chút.”

Hắn ngoan ngoãn gật đầu, xoay người lại mở vòi sen lên tắm tiếp.

Hắn kéo ghế ngồi cạnh tôi, nhìn chăm chăm bàn ăn bày biện đủ thứ.

“Cậu nấu nhiều như vậy?”

Tôi vui vẻ mỉm cười.

“Để mừng cậu về nhà.”

Hắn nhìn vào bàn ăn không rời, tôi biết hắn luôn xúc động mỗi khi tôi nấu cho hắn, lại còn ở nhà chờ hắn về ăn cơm. Trước đó hắn chẳng bao giờ được như thế. Tôi vỗ vỗ lưng hắn.

“Đùa đấy, nấu nhiều như vậy để trổ tài, để khoe cho cậu biết tôi giỏi đến thế nào. Mau ăn đi, đừng nhìn nữa.”

Hắn gật đầu, quay sang hôn tôi một cái rồi mới quay ra ăn cơm.

Tôi gắp đồ ăn cho hắn, dùng tay gỡ xương cá rồi bỏ vào bát hắn, bóc vỏ tôm rồi thả vào bát hắn.

“Cậu ăn đi, để tôi làm cho.”

Tôi vẫn tiếp tục bỏ đồ ăn vào bát hắn.

“Ăn đi ăn đi, tôi cũng chỉ làm cho cậu lần này thôi. Thấy sao, ngon không?”

Hắn gật đầu, gắp miếng cá lên bỏ vào miệng, nhai nhai rồi thản nhiên nói.

“Mới lúc nãy tay cậu còn dính đầy tinh dịch của tôi.”

Tôi nóng bừng mặt, cái tên thần kinh này! Tôi ngượng ngùng quát lên.

“Người ta rửa tay sạch sẽ rồi! Hơn nữa cũng là của cậu chứ của ai! Tôi nuốt thì được mà cậu thì không chắc!”

Hắn gắp một miếng thịt bỏ vào bát tôi.

“Thì tôi chỉ nói vậy thôi.”

Cái tên này, tôi sợ có ngày nhịn không được mà đánh cho hắn thành đầu lợn luộc luôn quá!