Cậu, tên biến thái! » Trang 11

11.

Like ủng hộ mấy cái xàm xàm của Lyn với ạ (´∀`):

Cám ơn mn! (●´з’)♡

——

Tôi đẩy đẩy vai hắn.

“Dậy đi, nặng quá…”

Hắn vẫn nằm đè lên tôi, cả người trần trụi dính vào người tôi, hoàn toàn thả lỏng, dồn tất cả sức nặng lên tôi.

“Này, dậy đi, bẹp hết cả ngực rồi…”

Hắn ở bên tai tôi thì thầm.

“Không sao, cho dù cậu không có ngực, tôi vẫn thích cậu.”

Tôi bực mình đánh lên lưng hắn một cái, gằn giọng.

“Cút xuống!”

Hắn thở dài một hơi, miễn cưỡng ngồi dậy. Tôi ngồi dậy dùng giấy ăn lau qua người rồi mặc quần áo chỉn chu, chải lại đầu tóc. Tôi quay ra thấy hẳn vẫn trần trụi ngồi banh chân ra ở ghế, không nhịn được nhíu mày.

“Này, cậu còn ngồi đó làm gì thế, còn không mau mặc quần áo vào?”

Hắn nhìn tôi không nói gì, giơ hai tay về phía tôi. Tôi tặc lưỡi một cái, ngồi xuống cạnh hắn, lau qua cơ thể hắn rồi giúp hắn mặc quần áo.

“Thật là, ở nhà thì mặc đồ cho Gạo, ở đây thì mặc đồ cho cậu nữa.”

“Vậy lần sau tôi mặc cho cậu.”

Tôi lườm hắn một cái, không nói gì. Tôi cài cúc áo cho hắn, hắn cúi xuống hôn lên trán tôi.

“Tôi càng ngày càng muốn cậu.”

Tôi đưa cà vạt cho hắn.

“Nãy tôi rút ra mất rồi, cậu tự thắt lại đi.”

Hắn cầm lấy cà vạt rồi tự mình thắt lại.

“Cậu có muốn tôi không?”

Tôi không trả lời, quay ra sắp xếp lại tài liệu và trang điểm lại một chút. Thế nào là muốn, tại sao lại muốn? Tôi cùng hắn hình như chưa từng nói yêu nhau, tôi cũng không chắc lắm về thứ gọi là yêu.

Thời gian tôi bên hắn không lâu, cũng chẳng có gì mặn nồng. Tôi đơn giản coi hắn là điểm tựa, là nơi duy nhất tôi có thể bấu víu vào trong lúc trôi lạc lõng. Vừa hay, tôi cũng là điểm sáng duy nhất trong cuộc đời hắn.

Chúng tôi vừa khác nhau, vừa giống nhau, lại hiểu nhau đến kì lạ. Có những thứ tình cảm, không cần nói thành lời, cũng không cần khẳng định, chỉ cần ở bên nhau. Tôi và hắn chính là như thế. Khi hắn đột ngột biến mất, tôi mới nhận ra mình cần hắn đến thế nào, mình lo lắng cho hắn đến thế nào, trong khi trước đó tôi không hề có cảm giác của tình yêu. Tôi chỉ là bám lấy hắn, hiểu hắn, giúp đỡ hắn, nâng đỡ hắn một chút mà thôi. Vậy mà khi hắn biến mất như một làn khói, không để lại dấu vết gì, tưởng như cả đời không thể gặp lại, một kẻ khô khan như tôi cũng phải bật khóc. Đã rất lâu, khi nghe bố mẹ đánh chửi nhau, thậm chí đánh chửi tôi, tôi cũng không nhỏ một giọt nước mắt nào. Khi khóe miệng sưng lên, khi chân tay bầm tím cũng thế. Nhưng tôi lại vì hắn mà khóc đến cạn khô cả nước mắt.

Hắn thì coi tôi là phao cứu sinh, vừa vặn trôi tới bên hắn khi hắn đang mông lung lạc lõng nhất, khi hắn phải dùng thuốc trầm cảm, một mình chống trọi với cả thế giới. Vì thế hắn muốn bao bọc tôi, bảo vệ tôi, vì tôi mà làm những điều ngu ngốc nhất như là rời bỏ tôi, gồng ép bản thân mình. Hắn không nói yêu tôi, chẳng bao giờ ngọt ngào nói những lời đường mật. Nhưng hắn lại đem bản thân ép đến giới hạn cùng cực, chịu tất thảy dày vò đau đớn, vì tôi.

Có những thứ tình cảm, không cần biểu hiện qua lời yêu, mà chỉ lặng lẽ vì người kia mà đau đớn, vì người kia mà hy sinh, vì người kia mà cam chịu tất cả.

Có lẽ cả đời này, tôi không thể nào rời bỏ hắn được. Tôi được sinh ra là để nuôi nấng Gạo, và để vá lại tâm hồn chằng chịt những vết thương của hắn. Đến bây giờ, tôi mới tự tin rằng bản thân mình cũng có chút giá trị!

Tôi không nhìn hắn, lơ đãng trả lời.

“Muốn hay không cũng thế thôi, cậu cũng chạy không thoát. Sao cậu không nói là cậu yêu tôi?”

“Y…yêu?”

Hắn có một chút ngỡ ngàng, sau đó quay mặt đi. Mặt hắn đỏ bừng, cả hai tai cũng đỏ rực lên. Tôi cũng hơi xấu hổ, nhưng lại nhìn hắn mà bật cười chê bai, cái đồ vừa ngốc vừa nhát cáy!

“Mấy giờ cậu nghỉ trưa thế?”

Hắn vội nhìn đồng hồ.

“Bây giờ. Tôi đưa cậu đi ăn, sau đó đưa cậu về chỗ làm nhé.”

Tôi nhíu mày nhìn hắn.

“Vì cậu mà sáng nay tôi gặp bao nhiêu phiền phức, mọi người bâu vào hỏi đủ mọi thứ! Lần này thì hay rồi, không biết qua cái miệng của Trung, mọi người sẽ dệt nên cái thứ gì đây!”

Hắn cho áo vào trong quần, chỉnh trang lại quần áo đầu tóc, cầm theo điện thoại và ví tiền.

“Tôi đã dám đương đầu rồi, cậu cũng nên như vậy đi.”

Hắn nắm tay tôi kéo đi, hắn vừa mở cửa bước ra ngoài, tôi liền giật tay ra. Hắn quay lại nhìn tôi, tôi lắc đầu.

“Đừng có tỏ ra thân thiết như thế…”

“Có sao đâu, cậu ở trong phòng tôi lâu như vậy rồi.”

“Nhưng mà…”

“Nếu không bám lấy tôi, nhỡ có người khác cướp mất tôi thì làm sao?”

Hắn nhướng mày lên nhìn tôi, tôi bĩu môi.

“Làm gì có ai thèm thích cậu!”

Đúng thế nhỉ, làm gì có ai dám thích hắn, nếu hắn còn là hắn của ngày xưa. Nhưng bây giờ thì khác rồi, chẳng ai biết đến bản chất và tâm hồn đen thui của hắn cả. Hắn bề ngoài là một kẻ tuổi trẻ tài cao, làm giám đốc điều hành một công ty con thuộc một tập đoàn có tiếng. Hắn cũng không còn vẻ ngoài gầy gò lơ đãng với mái tóc lòa xòa che cả mắt như xưa. Hắn bây giờ cao lớn, ngày ngày mặc vét đi làm, vẻ ngoài chững chạc đầu tóc gọn gàng, tuy quầng mắt thâm đen vẫn còn, nhưng nhìn qua chỉ là thấy có chút lãnh cảm chứ không hề gây mất cảm tình như hồi còn đi học. Hắn không thích giao tiếp nên nói năng gãy gọn, tuy gây cảm giác lạnh lùng xa cách nhưng điều hành công việc hợp lý, đối nhân xử thể hợp tình, nói chung là không thể chê trách. Nếu vậy, có cô gái nào thích hắn cũng là lẽ đương nhiên đi?

Một kẻ như tôi, bề ngoài bình thường, công việc không mấy đặc sắc, lại mang tiếng là một đứa không chồng mà có con, nhà nghèo, bố bỏ đi theo nhân tình, anh trai đi tù, chị dâu là một con điếm đã bỏ đi…Thật sự là một điều kinh khủng! Chỉ tôi và hắn biết là chúng tôi đồng điệu về tâm hồn, nhưng nhìn từ ngoài vào, chúng tôi ở hai thế giới hoàn toàn cách biệt!

Tôi mím môi, nắm lấy tay hắn.

“Cho dù tôi thua kém đến thế nào, ai nói tôi đê tiện ra sao tôi cũng mặc kệ. Đời này, nhất định tôi sẽ không buông cậu ra đâu.”

Hắn chẳng bao giờ nghĩ tới mấy chuyện như là nhà hắn thế này, nhà tôi thế kia nên chẳng hiểu tôi đang nói gì, hắn nhíu mày nhìn tôi.

“Nói linh tinh cái gì thế? Tại sao lại đê tiện? Đi ăn thôi.”

Hắn nói rồi nắm chặt tay tôi kéo đi ra ngoài.

“Giám đốc, thế này là…”

Chị gái thư kí ngạc nhiên khi thấy hắn nắm tay một nhân viên ngân hàng vừa mới gặp gỡ như tôi. Hắn cũng chẳng biểu hiện gì, chỉ nhàn nhạt đáp.

“Vợ chưa cưới của tôi, vì muốn để cô ấy có thêm chút tiền thưởng nên mới đổi ngân hàng như vậy, có sao không nhỉ?”

Chị ta vội lắc lắc đầu.

Đọc FULL truyện tại đây

“Không không, tôi chỉ ngạc nhiên một chút thôi. Bên ngân hàng đó cũng có tiếng, chỉ là gửi ở phòng giao dịch chứ không phải chi nhánh thì sẽ bị giới hạn một chút, nhưng tôi nghĩ là không có vấn đề gì.”

“Đúng thế, cũng không phải chỉ làm việc với một bên ngân hàng. Bây giờ tôi đưa cô ấy ra ngoài ăn trưa một chút.”

“Vậy cuộc họp chiều nay…”

“Vẫn tiến hành bình thường, tôi sẽ về sớm.”

Chị gái thư ký gật đầu rồi xoay người đi. Vào trong thang máy, tôi ngước lên nhìn hắn, thì thào.

“Cậu là ai thế?”

Hắn liếc nhìn tôi, quay sang áp trán lên trán tôi.

“Thần kinh à?”

Tôi lườm hắn.

“Cậu mới thần kinh ấy! Ý tôi là cậu lạ quá!”

Hắn kỳ quái nhìn tôi.

“Lạ thế nào?”

Tôi quay mặt đi.

“Tôi chưa thấy cậu nói chuyện với người khác như thế vao giờ…ý tôi là…chẳng giống cậu gì cả. Cậu lúc đó, cứ như là một người khác vậy…”

Trong tôi vẫn luôn là hắn của hồi đại học. Hôm nay tôi mới thấy hắn của hiện tại, có thể nói chuyện với người khác một cách tự tin và khí chất như vậy. Tôi đã rất ngạc nhiên, trong lòng cũng có chút xao động. Không ngờ hắn thực sự là một người đàn ông chững chạc phong độ như vậy. Hắn lại làm tim tôi loạn nhịp một chút. Trước giờ toàn là tôi lên giọng với hắn, bắt nạt hắn. Bây giờ, tôi lại cảm thấy mình có chút nhỏ bé khi ở bên hắn.

“Chiều nay mấy giờ cậu họp thế?”

Tôi vừa nhai cơm vừa ngẩng lên hỏi hắn.

“Thoải mái thời gian, cậu cứ ăn từ từ thôi.”

Hắn vừa nói vừa bỏ thêm sang bát tôi một miếng thịt gà hắn đã tách xương, tôi nhanh nhẹn gắp trả lại.

“Ăn đi, đừng để gầy lại đó.”

Vừa dứt câu thì tôi chạm phải ánh mắt của hắn, tôi lại chậm chạp gắp lại miếng thịt từ bát hắn thả vào bát mình. Từ bao giờ mà tôi luôn cảm thấy tâm hồn hắn mỏng manh thế nhỉ?

Hắn đưa tôi về văn phòng, không ngần ngại dừng xe ngay phía trước. Tôi cũng không thèm ý kiến, muốn nhanh chóng xuống xe thì dây an toàn bị kẹt, loay hoay mở mãi không được. Hắn đã xuống xe, mở cửa cho tôi, cúi người vươn vào trong xe giúp tôi mở dây an toàn.

“Gạt cái này này, cậu rối cái gì vậy?”

Tôi xấu hổ lắc đầu, đẩy hắn ra rồi xách túi xuống xe.

“Mau về công ty đi không muộn, đã nói để tôi tự về rồi mà! Nếu có muộn giờ cũng không được đi nhanh quá đâu đấy!”

Hắn gật đầu, ngón tay gạt gạt mấy lọn tóc của tôi.

“Còn sớm, đừng lo.”

Tôi chưa kịp giục hắn đi thì mấy đồng nghiệp đi ăn trưa về, kéo nhau chạy đến chỗ tôi. Phát hiện ra họ thì quá muộn, tôi không kịp chạy nữa.

Tôi bối rối gượng gạo, cẩn thận liếc nhìn hắn. Thật khác với tôi, hắn tuy có vẻ hơi lạnh lùng nhưng nói chuyện có chừng mực, lịch lãm. Tôi thực sự cảm thấy thua kém, trong khi hồi trước, hắn hoàn toàn không muốn giao tiếp với ai trừ nhưng lúc ăn chơi ở bar, còn tôi có thể miễn cưỡng giao tiếp suôn sẻ!

Mọi người xúm lại mỗi người hỏi một câu, tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.

“Ôi đây là bạn trai của Nhạn à, phong độ quá! Thế mà lâu nay im ỉm không ai hay!”

“Đã yêu lâu chưa, sao hôm nay mới thấy, không giới thiệu cho chị em gì cả!”

Tôi lắp bắp.

“Không…à, dạ…tại vì cậu ấy mới ở nước ngoài về, cậu ấy là bạn đại học với em…”

Mọi người cứ vừa cười vừa hỏi, tôi thì chột dạ. Tôi không biết chính xác người ta nghĩ gì, nhưng vì tự ti nên tôi luôn có cảm giác xấu. Ai cũng biết tôi không có chồng mà có con, liệu mọi người có nghĩ tôi quyến rũ để đào mỏ bạn học cũ không? Rồi mọi người sẽ nghĩ sao về cậu ấy, nhìn không đến nỗi nào, có vẻ là có tiền và công việc ổn định, lại đi qua lại với một đứa như tôi?

“Tôi quen Nhạn đã lâu rồi, nhưng vì gia đình và công ciệc ở nước ngoài nên không có nhiều thời gian.”

Một cô gái trẻ tuổi, là nhân viên mới ở chỗ tôi, tính tình vui vẻ hòa đồng, nhanh mồm nhanh miệng, đôi khi lại nhanh hơn não, vui vẻ cười hỏi.

“Anh đã từng lấy vợ chưa ạ? Anh đã gặp Gạo chưa?”

Mọi người đều quay lại nhìn cô ta, còn tôi thì tim đập thình thịch, thực sự muốn chạy trốn. Sao cô ta có thể hỏi như vậy!

Cô ta có hơi bối rối một chút, chưa kịp lên tiếng thì hắn ta mỉm cười, quả quyết nói.

“Gặp chứ, tôi là bố của Gạo mà.”

Mọi người trố mắt nhìn tôi và hắn, còn tôi cũng trợn mắt lên nhìn hắn. Hắn vừa nói cái quái gì vậy? Biểu hiện của hắn chẳng thay đổi gì, vẫn lãnh đạm như cũ. Vai tôi hơi run lên một chút. Hắn khoác tay lên vai tôi, bàn tay nắm vào vai tôi thật chặt.

“Chuyện nhà tôi có hơi phúc tạp, không thể tùy tiện nói hết ngay bây giờ. Chỉ là tôi đã khiến cô ấy phải vất vả rất nhiều.”

Hắn bỏ tay xuống, hai tay để thẳng, lịch sự cúi đầu.

“Vì vậy, cám ơn mọi người giúp đỡ cô ấy, và mong sẽ tiếp tục chăm sóc cô ấy.”

Mọi người vừa ngỡ ngàng vừa ngại ngùng xua xua tay, còn tôi thì đứng chết trân một chỗ.

Bỗng nhiên Trung ở đâu lao tới, phá tan không khí gượng gạo.

“Mọi người tụ tập ở đây làm gì thế ạ? Ô?”

Cậu ta nhìn tôi và hắn, thốt lên.

“Em chào anh, giám đốc Kiệt! Anh đưa chị Nhạn về sao ạ.”

Mọi người lại trố mắt nhìn cậu ta, tôi thực sự muốn ngất.

“Anh yên tâm, em đã mang tiền về rồi, em sẽ gửi văn bản cho anh sau, bao giờ gửi bổ sung thì anh cứ gọi em, à thôi, cứ nói với chị Nhạn là được anh nhé.”

Hắn ta gật đầu.

“Cảm ơn cậu.”

Chị trưởng chi nhánh cũng xuất hiện cùng lúc với Trung, ra bắt tay vào cảm ơn hắn đã gửi tiền vào phòng giao dịch này, càng khiến mọi người tò mò, nhưng không ai dám hỏi gì nữa. Tôi đang không biết kết thúc thế nào, thật may là chị sếp chào hắn, đồng thời kêu mọi người vào làm việc bởi đến giờ rồi. Sau màn chào hỏi thì mọi người đi vào hết. Tôi quay lại mắng hắn.

“Nói linh tinh cái gì thế! Đã nói là đừng xuống xe mà không nghe!”

“Cậu bình tĩnh lại đi, cậu muốn mọi người nghĩ cậu không chồng mà có con sao? Vậy thì tôi là gì chứ?”

“Người ta nghĩ thế từ khi tôi mới vào làm rồi! Cậu mới từ nước ngoài về, sao có thể là bố của Gạo được!”

“Sao lại không? Khi ấy chúng ta còn quá trẻ, tôi bị gia đình bắt sang nước ngoài rèn luyện để kế nghiệp gia đình, đành phải để cậu ở nhà khổ sở nuôi con. Hiện tại tôi rất thành công, liền trở về Việt Nam để chăm sóc mẹ con cậu, gia đình đoàn tụ, happy ending.”

Tôi nhíu mày, khóe miệng không nhịn được run rẩy.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Cậu…cậu đang viết tiểu thuyết đấy à!”

Hắn nhếch miệng cười.

“Hay không?”

“Hay cái con khỉ! Còn không mau về công ty đi, muộn họp bây giờ!”

Tôi đẩy đẩy hắn vào xe, rồi quay đầu chạy vào văn phòng ngay lập tức. Tôi không ngờ hắn trở về không những cao lớn hơn, chững chạc hơn, mạnh mẽ hơn, giỏi giang hơn mà còn có thêm loại năng lực nói linh tinh không chớp mắt nữa!

Tuy dè bỉu hắn như vậy, nhưng đến khi mọi người hỏi, tôi vẫn đem câu chuyện tình yêu cẩu huyết mà hắn bịa ra nói với vẻ mặt đượm buồn.

“Khi ấy, chúng em còn trẻ quá nên…”

Mọi người sau khi nghe, người thì trầm trồ, người thì thở dài, vừa khen vừa tặc lưỡi kêu thay cho số phận hẩm hiu của tôi. Chị trưởng chi nhánh vốn sắt đá mà còn rưng rưng nước mắt, đến ôm lấy tôi.

“Chị không ngờ mày còn trẻ mà mạnh mẽ đến vậy. Vậy mà bấy lâu không nói ra, làm cả chi nhánh đều nghĩ mày không chồng mà có con! Oan quá!”

“Thì cậu ta đã là chồng em đâu chị, em còn không biết cậu ta có về hay không…”

“Về chứ sao không! Gạo là con của nó cơ mà! Tình yêu thật là đẹp. Mày vất vả nhưng nó là người tốt đấy, biết vì mẹ con mày mà phấn đấu…”

Tôi toát mồ hôi hột, cố nặn ra nụ cười gượng gạo.

“À, vâng ạ…”

Rốt cuộc tôi cũng thôi, đành để nước chảy bèo trôi, ai hiểu sao thì hiểu, tôi cũng không muốn giải thích nữa!

Tối hôm ấy hắn đến nhà tôi, tôi vừa cho Gạo đi ngủ thì hắn nói hắn đang ở ngoài. Tôi vội vã chạy ra.

“Sao lại đến đây giờ này, có chuyện gì à?”

Hắn lắc đầu, hai tay tôi ôm mặt hắn, cố nhìn vào mắt hắn.

“Thật không?”

Hắn gật đầu, nắm lấy tay tôi.

“Đừng lo, tôi không còn yếu đuối như trước nữa.”

Tôi thở dài, làm sao mà không lo cho được, tôi lúc nào cũng sợ hắn bị tổn thương, sợ hắn buồn bã đau khổ, sợ hắn mất tinh thần, sợ tâm hồn hắn lại chìm vào hố đen sâu thẳm.

“Thế đến đây làm gì, nhớ tôi à?”

Tôi nhếch miệng khiêu khích, hắn nhìn tôi một lát, chậm rãi nói.

“Ngày mai tôi phải đi rồi.”

Tôi cảm thấy tim mình vừa rơi phịch xuống bụng. Tôi bám lấy tay hắn, hốt hoảng hỏi.

“Đi đâu? Cậu sẽ đi đâu? Đi có lâu không? Rồi, cậu có…có trở về nữa không?”

Bây giờ tôi mới hiểu cảm giác của hắn khi chìm trong bóng tối vớ được sợi dây là tôi, vậy mà khi ngủ dậy tôi lại biến mất. Tôi nhớ hình ánh hắn đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, gương mặt hoảng loạn, chân trần lao về phía thang máy khi tôi đi mua đồ. Sau đó hắn ôm chầm lấy tôi, rất chặt, không chịu thả ra. Có lẽ tôi bây giờ cũng hốt hoảng như vậy.

Hắn nhìn tôi, ánh mắt có vẻ đau đớn vỡ vụn. Hắn ôm tôi vào lòng, siết chặt tay.

“Tất nhiên là có về rồi, tôi đã nói sẽ không bỏ cậu một lần nào nữa. Tôi chỉ đi công tác thôi.”

Tôi ôm lấy hắn, lắc đầu nguầy nguậy trong ngực hắn.

“Không muốn không muốn! Cậu sẽ lại đi luôn mất…”

Hắn thở dài.

“Không đâu. Tôi chỉ đi hai tuần thôi, vì công việc đột xuất quá.”

“Cậu sẽ không tắt máy chứ, cậu có chắc là sẽ về sau hai tuần không?”

Tôi không nhịn được bật khóc trong lòng hắn. Tôi không biết mình đã trở nên yếu đuối từ bao giờ, nhưng nghe hắn nói hắn phải đi, tôi liền cảm thấy sợ hãi đến vô cùng. Tôi sợ không thể gặp lại hắn nữa. Tôi sợ cái quãng thời gian đen tối sau khi hắn biến mất.

“Đừng khóc. Tôi sẽ gọi về cho cậu thường xuyên. Cậu đừng khóc, tôi đau lòng lắm.”

“Cậu đi đâu?”

“Singapore.”

“Hai tuần?”

“Ừ, hai tuần thôi. Sáng mai tôi bay rồi, nên bây giờ đến ôm cậu.”

Tôi vùi mặt vào ngực hắn, hai tay ôm chặt lấy hắn, các ngón tay nắm chặt lưng áo hắn.

“Tôi sợ cậu sẽ lại biến mất…Nếu cậu đi mất, tôi…tôi…”

Tôi nức nở không nói thành câu. Hắn đẩy tôi ra, nâng mặt tôi lên, cúi xuống hôn tôi.

“Cậu tin tôi được không?”

Tôi lắc lắc đầu.

“Không muốn…”

Hắn thở dài, hôn lên môi, hôn lên trán tôi rồi lại ôm tôi vào lòng.

“Tôi xin lỗi, xin lỗi vì đã bỏ đi như vậy. Tôi sẽ không bao giờ biến mất nữa. Xin cậu, tin tôi một lần, được không?”

Tôi vẫn lắc lắc đầu. Hắn bất đắc dĩ thở dài, vuốt vuốt tóc tôi.

“Cậu thật là…Tôi phải làm sao đây?”

Tôi mím môi lau nước mắt vào áo hắn, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Tôi không thể cản trở công việc của hắn được, khó khăn lắm hắn mới được như ngày hôm nay. Tôi phải cổ vũ động viên hắn mới đúng, tôi đã nghĩ sẽ luôn chăm sóc và nâng đỡ hắn mà.

“Nhớ gọi về cho tôi thường xuyên đấy, mua quà nữa…”

Hắn cười cười nhìn tôi, lau nước mắt cho tôi.

“Cậu lúc nào cũng cục súc với tôi, hóa ra lại đáng yêu thế này à?”

Tôi bực mình đánh lên ngực hắn một cái.

“Cút luôn đi cho rồi!”

Hắn bật cười, lại kéo tôi vào ôm chặt lấy.

“Thật chẳng muốn rời xa cậu chút nào, tôi sẽ nhớ cậu nhiều lắm.”

Tôi cũng thế, tôi sẽ vừa nhớ hắn vừa lo lắng cho hắn, vừa sợ hãi rằng hắn sẽ bỏ đi luôn.

Nhưng tôi không nói ra, bao giờ hắn về tôi sẽ nói, còn bây giờ, tôi chỉ muốn ôm hắn thật chặt, thật lâu.