Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh » Trang 9

Chương 9

Tay Lâm Hạo Sơ theo sợi tóc cô lướt xuống, ánh mắt trở nên u tối, anh nặng nề tựa lưng vào sofa, ngẩng đầu lên. Nhắm mắt lại không hề nhìn cô, “Tần Hỷ Lạc, hôn nhân trong mắt em là gì?”

Hỷ Lạc ngẩn người, sau đó dần dần bình tĩnh lại, sửa lại tư thế ngồi, “Đối với em mà nói, hôn nhân chính là. . .” Cô quay đầu nhìn Lâm Hạo Sơ, toàn thân Lâm Hạo Sơ lúc này không hề toả ra khí chất lạnh lùng xa cách, Hỷ Lạc nén không nổi ngữ khí mềm mại, “Bất luận thiên đường địa ngục, không xa không rời.”

Lâm Hạo Sơ nghiêng đầu nhìn cô, suy nghĩ rất lâu, anh từ tốn nói, “Em vì sao thích tôi?” Đây là lần thứ hai anh hỏi Hỷ Lạc vấn đề này, Hỷ Lạc biết chỉ có lúc này anh mới là nghiêm túc, mới là Lâm Hạo Sơ thật sự.

“Bởi vì anh không vui vẻ.” Hỷ Lạc nhìn anh, trong lòng bỗng nhiên có loại lo lắng không nói nên lời, “Lâm Hạo Sơ, em không biết anh vì sao một mực ngăn cản em đến gần anh, thế nhưng cuộc sống một người rất dài, sống rất mệt, có thể thử sống hai người.”

Lâm Hạo Sơ một lần nữa nhắm mắt lại, trong đầu dần hiện ra rất nhiều hình ảnh, những thứ đã trải qua, những hồi ức đau khổ. . . Đã từng có người nói với anh, “Sự tồn tại của cậu, luôn luôn nhắc nhở tôi, quá khứ của tôi có bao nhiêu điều không chịu nổi.” Đúng vậy, sự tồn tại của Lâm Hạo Sơ, đối với ai mà nói cũng không quan trọng, vui vẻ hay không vui vẻ, ai quan tâm. Trong đầu bất ngờ lại hiện ra hình ảnh của Tư Niên. . . Bỗng nhiên cảm giác được trên trán có thứ lành lạnh tiếp xúc, anh mở mắt ra, thấy ngón trỏ Hỷ Lạc nhẹ nhàng vuốt chân mày anh.

Hỷ Lạc mỉm cười khi thấy ánh mắt anh, “Không thích nhìn hình dạng anh lúc cau mày.”

Lâm Hạo Sơ nhìn cô, cô gái trẻ tuổi nước da trắng nõn, nhìn gần mới phát hiện, con ngươi của cô hơi có màu nâu, đôi mắt rất to và ấm áp lúc này đang chăm chú nhìn anh, khóe môi cong cong. Lâm Hạo Sơ đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào cánh môi mềm mại của cô, không kìm nén nổi nhích tới gần cô.

Lúc mùi xạ hương nhàn nhạt kích thích tràn ngập trong mũi, Hỷ Lạc mới giật mình, lúc này, Lâm Hạo Sơ vậy mà hôn lên môi cô. Môi anh lạnh lẽo, dường như mỗi lần chạm vào, nhiệt độ trên cơ thể anh đều là lạnh buốt. Anh vuốt ve môi cô, lúc bắt đầu chỉ chạm vào nhau, chỉ thử một chút rồi dừng lại, đến công thành đoạt đất. Anh khẽ liếm cánh môi cô, mỗi một lúc dường như càng chứa đựng thâm tình, lại chậm rãi buông ra, sau đó đầu lưỡi thâm nhập. Hỷ Lạc trúc trắc đáp lại anh, đầu lưỡi khéo léo cùng anh triền miên cùng một chỗ.

Cho đến khi bị anh hôn làm cho đầu óc trống rỗng, Lâm Hạo Sơ buông cô ra, ngón cái lướt qua đôi môi cô nhẹ nhàng vuốt ve, anh cùng với cô đối mặt, “Xin lỗi, tôi không thể.” Âm thanh mê hoặc trầm thấp nói cho Hỷ Lạc vừa mới hôn không phải là giả, nhưng lúc này, anh lại nói, anh không thể, không thể yêu cô, không thể cùng cô không xa không rời.

Hỷ Lạc nắm tay anh vẫn còn đang trên môi cô, “Vì sao?”

Lâm Hạo Sơ rũ mi mắt, “Không có vì sao, tôi không yêu em. Nên sẽ không lấy em.”

Hỷ Lạc gục đầu xuống, những ngón tay run rẩy yếu ớt được bao phủ trong tay anh, tay cô từ từ buông xuống, “Em hiểu rồi.” Hỷ Lạc đứng lên, cầm lấy túi trên sofa, xoay người muốn đi, bước chân dường như nặng như chì, nửa bước cũng không đi được, cô đưa lưng về phía Lâm Hạo Sơ, cố gắng để giọng nói bình thản, “Em đi, bye bye.”

Lâm Hạo Sơ nhìn Hỷ Lạc tông cửa xông ra, trong lòng đau khổ. Tư Niên, Hỷ Lạc thấm thoát đã lớn như vậy rồi, nếu như cậu còn sống, thấy cô ấy hài lòng biết bao nhiêu.

Tần Vĩ Thâm nhìn cửa phòng đóng chặt, cầm chiếc đũa gõ vào chén Chung Tinh, “Con gái bà làm sao vậy? Không có việc gì tự nhiên chơi trò tuyệt thực?”

Chung Tinh trừng mắt liếc ông, gắp rau tiếp tục cúi đầu ăn, “Cục trưởng Tần, sao ông mau quên không nhớ là có đứa con gái này à? Nó như thế đã mấy ngày nay rồi, ông hôm nay mới phát hiện.”

Tần Vĩ Thâm sửng sốt, lập tức đem chiếc đũa đập trên bàn rống lên, “Chung Tinh, bà lại mặc kệ nó hồ đồ?”

Chung Tinh tức giận liếc ông, “Tôi mỗi ngày lựa lời hay ý đẹp khuyên nó xém chút lục lọi từ điển Hán ngữ tìm từ vựng, con gái ông nước đổ lá khoai, ôi trời, ông nói, nó đã qua cái tuổi dậy thì rồi, thế nào hiện tại mới bắt đầu ngỗ ngược vậy?”

Tần Vĩ Thâm hừ lạnh một tiếng, “Còn không phải là do nuông chiều của bà, nó lần này lại nháo cái gì hả?”

Chung Tinh buông chén, hướng Tần Vĩ Thâm bên cạnh ghé sát vào, thấp giọng nói, “Kỳ quái là lần này không có nháo, cái gì cũng không nói.”

Tần Vĩ Thâm nghi ngờ nhìn cửa phòng Hỷ Lạc, có chút suy nghĩ.

Chung Tinh chọc chọc chiếc đũa, đoán mò, “Tôi đoán là chuyện tình cảm có vấn đề xảy ra? Chút nữa tôi phải hỏi Tiểu Doãn một chút xem, thanh niên tuổi trẻ này thật đúng là có thể dày vò lẫn nhau.”

Tần Vĩ Thâm phớt lờ, “Tôi nói, bà đến bây giờ còn không có nhìn ra Hỷ Lạc căn bản không thích thằng nhóc Cố Doãn, đừng gây thêm chuyện nữa.”

Chung Tinh sửng sốt, “A? Hai đứa nó thanh mai trúc mã, chơi thân với nhau, không phải nên là một đôi sao.”

“Được rồi, đừng đem mấy cái tình tiết trong tiểu thuyết ngôn tình của bà ra gán trên người con gái tôi.” Tần Vĩ Thâm lại cầm đũa ăn cơm.

Chung Tinh nhíu nhíu mày, đưa đĩa rau cho Tần Vĩ Thâm, bộ dáng nịnh nọt áp sát vào ông nhỏ giọng thăm dò, “Ông biết Hỷ Lạc vì lẽ gì không được tự nhiên?”

Tần Vĩ Thâm nheo mắt cười cười, “Ừ.”

Buổi tối, Tần Vĩ Thâm gõ cửa phòng Hỷ Lạc, không ai trả lời, ông mở cửa, thấy Hỷ Lạc đang chui trong chăn nằm sấp trên giường chơi máy vi tính.

Đọc FULL truyện tại đây

“Có đói bụng không?” Tần Vĩ Thâm ngồi trên giường vỗ vỗ chỗ lồi lên trong chăn.

Hỷ Lạc thờ ơ xem phim trên màn hình, “Không đói bụng. Giảm cân.”

Tần Vĩ Thâm nghe vậy cong khóe miệng cười, “Bị Lâm Hạo Sơ từ chối à?”

Hỷ Lạc sau kinh hãi thì tức giận nhìn vẻ mặt có chút hả hê của ông, “Ba, ba đã sớm chờ xem con ê mặt à?”

Tần Vĩ Thâm không nói chuyện, tiện tay ấn phím dừng, tắt tạp âm hỗn loạn, ông nhìn Hỷ Lạc một hồi, rất nghiêm túc hỏi cô, “Con biết chân Lâm Hạo Sơ có vấn đề không?”

“Biết.” Hỷ Lạc ngồi dậy, ném chăn trên người ra bên kia giường, vẻ mặt không có gì là quan trọng.

Tần Vĩ Thâm dường như biết Hỷ Lạc sẽ trả lời như thế, cũng không quá kinh ngạc, “Cứ như vậy con cũng muốn ở chung với cậu ấy?”

Hỷ Lạc vô cùng kiên định gật đầu, “Vâng. Ba, con phải lấy anh ấy. Con muốn suốt đời cùng anh ấy.”

Tần Vĩ Thâm thở dài, “Lâm Hạo Sơ là một người không tệ, thế nhưng, phía sau người này có quá nhiều chuyện con không biết, thế giới của nó, không phải con có thể tiếp nhận được, cũng không phải con có thể thích ứng được. Sau khi kết hôn, cho dù sẽ thất vọng về nó, con cũng không hối hận sao?”

Hỷ Lạc ngây người nhìn ông, “Ba, ba muốn nói cái gì?”

Tần Vĩ Thâm cau mày, suy nghĩ một lúc, “Hỷ Lạc, Lâm Hạo Sơ từ nhỏ đến lớn ở trong gia đình như thế, nó. . . những việc trải qua không phải giống nhau, tính cách của nó biểu hiện không phải là tất cả con có thể thấy, ba không hy vọng tương lai con bị thương tổn, con hiểu không?”

Hỷ Lạc ngồi trên giường, viền mắt ửng đỏ, Tần Vĩ Thâm nhéo nhéo mặt cô, “Làm sao vậy?”

Nước mắt tràn mi, Hỷ Lạc hít hít mũi, đôi mắt chùng xuống, “Ba, có thể ba không tin, ngay cả con cũng không có cách nào tin tưởng, càng cùng anh ấy ở chung, con càng cảm thấy tất cả của anh ấy đều hình như có thể bám lấy tim con. Vả lại, không hiểu được, con đối với anh ấy có một loại cảm xúc thân thiết, cái loại cảm giác này vừa xa lạ, lại vừa rất quen, thực sự rất kỳ diệu. Con đối với những người khác chưa từng có qua loại cảm giác này. E là, con thật sự không phải anh ấy thì không thể.”

Tần Vĩ Thâm yêu thương xoa xoa nước mắt trên mặt con gái, trong lòng thở dài, e rằng sợi dây vô hình đã định trước, Lâm Hạo Sơ nhất định cùng Tần gia không đoạn tuyệt được quan hệ.

Truyện được đăng tại đây

Ông vỗ vỗ vai Hỷ Lạc, “Mặc kệ thế nào cũng không thể không ăn cái gì, con như vậy ba mẹ rất lo lắng, ngoan, trời có sập xuống còn có ông già này thay con chống đỡ.”

Hỷ Lạc nín khóc mỉm cười, “Ba, ba cũng có mặt nhu tình như thế à. Lời nói thật buồn nôn, thật đúng là đặc biệt có sức hấp dẫn.”

Tần Vĩ Thâm đứng dậy đi ra cửa phòng, đưa lưng về phía Hỷ Lạc hừ một tiếng, “Cũng không nghĩ lại, không có sức hấp dẫn sao mà theo được mẹ con.”

Hỷ Lạc xoa mắt, thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ thế nào cũng không thể lại để ba mẹ vì mình mà lo lắng, họ đã đủ khổ cực rồi, chịu khổ đã sáu năm rồi. Nếu mình thật sự không hiểu ra thì thật là quá bất hiếu rồi.

Ngày hôm sau, cao ốc tòa thị chính, thư ký Ngô gõ cửa phòng làm việc Lâm Hạo Sơ.

“Mời vào.”

Thư ký Ngô tiến lại gần, “Bí thư, cục trưởng Tần đến.”

Lâm Hạo Sơ dừng lại ngòi bút đang viết, ngừng vài giây, anh ngẩng đầu, “Mời ông ấy vào.”

Tần Vĩ Thâm ngồi ở sofa, đợi thư ký Ngô pha trà mang đến, ông nói thẳng vào vấn đề, “Hạo Sơ, bác muốn cháu cùng Hỷ Lạc kết hôn.”

Lâm Hạo Sơ mới vừa ngồi đối diện ông, bị ông nói nói xong ngây ngẩn cả người, “Bác Tần?”

Tần Vĩ Thâm nâng tách trà lên, ngón tay vuốt nhẹ miệng tách, nhìn lá trà nhấp nhô trong tách trà, “Coi như là vì Tư Niên đi. . .”

Nghe được tên Tư Niên, cả người Lâm Hạo Sơ cứng đờ, im lặng trầm mặc.