Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh » Trang 52

Ngoại truyện 1

Buổi sáng bảy giờ, Hỷ Lạc cứ đúng giờ là bị đồng hồ báo thức đánh thức, với tay tắt chuông, cô bực bội đá người bên cạnh, sao lại trống không thế này? Hỷ Lạc dụi dụi mắt đang nhập nhèm ngái ngủ, nghiến răng nghiến lợi, đi đến phòng ngủ của con trai. Đẩy cửa ra xem, quả nhiên, Lâm Hạo Sơ ôm thằng bé cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ ngủ quên trời trăng mây đất, anh một mét tám mấy, chân vậy mà lại quấn đôi chân của thằng bé chung một chỗ, thằng bé như con gấu koala dính chặt vào người anh.

Hỷ Lạc nhắm mắt, nặn ra một nụ cười nhã nhặn, nhấc chân đá đá chân Lâm Hạo Sơ, “Ông xã. . . ?”

Lâm Hạo Sơ nheo mắt nhìn nhìn cô, “Hở?”

Hỷ Lạc ghé sát anh thêm tí nữa, “Ông Lâm, ngày hôm nay hình như đến lượt anh làm bữa sáng.”

Lâm Hạo Sơ hình như ra vẻ bừng tỉnh, “Phải không? Ngày hôm nay là thứ mấy rồi?”

Hỷ Lạc dằn xuống lửa giận đang bừng bừng mọc lên, tâm tình tốt mà nói, “Thứ bảy.”

Lâm Hạo Sơ đưa tay xoa tóc Hỷ Lạc, “Ngoan, nếu em đã dậy rồi, thì đi nấu đi, đêm qua anh kể chuyện cổ tích cho con, còn chưa tỉnh ngủ.”

Hỷ Lạc biết là sẽ như vậy, rốt cục diễn không nổi nữa, hét lớn một tiếng, “Lâm Hạo Sơ! Biết hôm nay anh phải dậy làm bữa sáng tại sao cài chuông đồng báo thức đặt trong phòng em?”

Lâm Hạo Sơ ngoáy ngoáy lỗ tai, nhìn thằng bé đang vặn vẹo, “Không phải anh quên mà.”

“Có người nào một tuần bốn ngày đều quên không hả?” Hỷ Lạc rất tức giận, đúng vậy, đồng chí Lâm Hạo Sơ định ra gia quy, mỗi hai tư sáu Hỷ Lạc làm bữa sáng, mỗi ba năm bảy chủ nhật anh làm, thế nhưng ông Lâm lòng dạ quá hiểm độc đi, mỗi lần tới thứ ba năm bảy chủ nhật Hỷ Lạc thế nào cũng bị chuông đồng hồ làm cho tỉnh ngủ, hơn nữa sau khi bị đánh thức nhất định sẽ không tìm được ông Lâm nào đó trên giường. Chờ đến khi Hỷ Lạc tìm được Lâm Hạo Sơ, ông Lâm sẽ tận tình khuyên bảo cô, “Nếu em đã dậy rồi, thì đi nấu đi.”

Hỷ Lạc suy nghĩ bi thương, làm thế nào mà bị Lâm Hạo Sơ lừa về nhà một cách dễ dàng như vậy, nếu trở về lúc ban đầu, hồi đó mình tự chủ thêm một tí thì bây giờ đâu đến nỗi bị lép vế như vậy chứ.

Lâm Hạo Sơ tay ôm lấy cô, “Bà xã, em đang suy nghĩ gì thế?”

Hỷ Lạc chu miệng, vẻ mặt cầu xin, “Lâm Hạo Sơ, em ở trong nhà này còn địa vị nào không?”

Lâm Hạo Sơ kinh ngạc mở miệng, “Đương nhiên là có địa vị rồi, em là bà xã của anh, là mẹ của con anh, đứng đầu cả nhà, địa vị rất cao cả nha.”

Cái hư vinh nho nhỏ trong lòng Hỷ Lạc trong phút chốc đạt được một ít thỏa mãn, cô nháy mắt nhìn, thâm tình tràn ngập nhìn Lâm Hạo Sơ, Lâm Hạo Sơ cũng thâm tình tràn ngập nhìn Hỷ Lạc, anh nắm tay Hỷ Lạc, “Cho nên. . . bà xã, đi nấu cơm nhanh đi.”

“Lâm Hạo Sơ! Đi chết đi.”

Bạn nhỏ Khả Lạc năm nay sắp được ba tuổi, hồi đó khi Hỷ Lạc quyết định gọi bé là Khả Lạc thì Lâm Hạo Sơ chết sống không muốn, nói một người là Hỷ Lạc, một người là Khả Lạc, có cần thêm Thất Hỷ nữa không?[14] Vậy cả nhà đúng là thành tiệm bán nước ngọt rồi. Hỷ Lạc hoàn toàn không thèm để ý, Khả Lạc, nhiều coca nha. Cuối cùng, thật sự là không lay chuyển được bạn nhỏ Hỷ Lạc mà mang danh phụ nữ có thai, Lâm Hạo Sơ thỏa hiệp luôn.

Khả Lạc rất thích dính vào ba nha, bởi vì Lâm Hạo Sơ cái gì cũng biết, sẽ chơi trò Counter-Strike cùng với bé, còn sẽ mua rất nhiều mô hình dạy bé làm thế nào để tháo ra rồi lắp ráp lại, còn kể cho bé rất nhiều chuyện trước đây khi anh còn là bộ đội đặc chủng, Khả Lạc là bé trai đương nhiên đối với mấy thứ này cảm thấy rất hứng thú. Thế nhưng Hỷ Lạc không thích à, ở nhà, TV cô xem không được, bởi vì hai cha con sẽ chuyển kênh quân sự gì gì đó, Lâm Hạo Sơ hoàn toàn dẫn dắt bé theo vào trong doanh trại tán dóc, không ai can thiệp.

Cô thấy hai cha con chơi đến nỗi hoàn toàn quên luôn có một người là cô, trong lòng thương tâm, “Con à, mẹ khát nước.”

Khả Lạc cũng không quay đầu lại nói, “Khát thì uống nước đi, mẹ thật ngốc, cái này cũng không biết.”

Hỷ Lạc căm giận nhìn ‘vong ơn phụ nghĩa’, xoay người đối với cái người to xác phát động công kích, “Ông xã, em mỏi vai quá.”

Lâm Hạo Sơ đang bận chỉ Khả Lạc ghép tranh, đang ghép thật hưng phấn đi, thuận miệng đáp mỗi một câu, “Ừ.”

Hỷ Lạc phiền muộn, rốt cuộc trong cái nhà này có còn cần cô hay không? Cô đã quyết định, cô phải mất tích một ngày, để hai cha con này tự sinh tự diệt. Sau khi hạ quyết tâm thì gọi điện cho Giang Nhất Ninh.

Khi cùng Giang Nhất Ninh đi dạo phố, Hỷ Lạc rất bi ai, bởi vì cô phát hiện tuy rằng quyết định nhẫn tâm bỏ mặc hai cha con kia, nhưng mà thực tế hành động không phải vậy, nhìn xem cô mua những thứ gì đây này? Hoạt hình cho bé, đồ chơi trẻ em mà bé thích, quần áo cho bé, cà vạt cho Lâm Hạo Sơ, quần áo cho Lâm Hạo Sơ, giày cho Lâm Hạo Sơ.

Giang Nhất Ninh xem điện thoại di động, đã là cuộc gọi thứ bảy rồi, cô ngại ngùng nhìn Hỷ Lạc cười cười, “Hỷ Lạc nè, chị phải về nhà gấp đây, nếu không thì Ngô Tu Kỳ nhất định xông lại đây trói chị lôi về nhà đấy.”

Đọc FULL truyện tại đây

Hỷ Lạc ngượng ngùng cười, “Ờ, chị đi đi, một lát nữa em cũng về nhà.” Nhìn bóng lưng Giang Nhất Ninh đi xa, Hỷ Lạc có các loại hâm mộ đố kị oán hận lẩn quẩn trong đầu a, cô cắn cắn ống hút trà sữa, liếc mắt nhìn chiếc di động im đơ, hai cha con này đúng là thiếu cô cũng không có phản ứng nào, Lâm Hạo Sơ vậy mà ngay cả tin nhắn cũng không có. Trong lòng Hỷ Lạc càng than vãn, mình thật đúng là nữ chính bị chèn ép mà.

Đi loanh quanh ở ngoài đường hơn nửa ngày, đến khi trời tối đen mới về nhà. Vừa vào cửa nhà, còn chưa kịp đổi giày, thì Khả Lạc nhào tới, ôm chân Hỷ Lạc, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn cô, “Mẹ ơi. . . mẹ đã đi đâu vậy? Khả Lạc nhớ mẹ quá.”

Hỷ Lạc ngực mềm nhũn, ngồi xổm xuống cạnh bé đang dẩu môi trên khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh, “Mẹ mua cho Khả Lạc nhiều thứ lắm nè, lại đây, xem mẹ mua cho con cái gì nào.” Cô ôm lấy bé đi đến sofa, hoàn toàn không nhìn Lâm Hạo Sơ, Lâm Hạo Sơ cong khóe môi cười khẽ, đi theo ngồi ở sofa.

Khả Lạc cầm phim hoạt hình mà Hỷ Lạc vừa mua thật vui vẻ chui trong lòng Hỷ Lạc. “Mẹ cùng con xem đi.”

Hỷ Lạc mỉm cười ôm chặt thằng bé, cằm tựa trên mái tóc mềm của bé, “Tại sao con dê này lại húc đầu vào cái này?”

Khả Lạc chớp chớp mắt, “Mẹ ơi, nó là con dê lười nha, nó nhìn rất giống mẹ đó.”

Hỷ Lạc đầy vạch đen, “Tóc của mẹ. . . sao mà xấu xí vậy?”

Khả Lạc nghĩ nghĩ rồi chỉ vào mắt cô, “Thế nhưng mắt của mẹ cũng thật đẹp, thật sáng nha.”

Hỷ Lạc cong mắt cười rất hài lòng, “Bảo bối biết dỗ mẹ vui vẻ nè.”

Khả Lạc và Lâm Hạo Sơ trao đổi ánh mắt, Khả Lạc cọ cọ trong lòng cô, “Mamy, Khả Lạc có ngoan không?”

“Ngoan, Khả Lạc ngoan nhất.”

“Vậy mẹ nấu món ngon ngon cho con ăn đi? Con và ba còn chưa ăn nữa.” Khả Lạc chu cái miệng nhỏ nhắn chọt ngón tay, làm bộ dáng tội nghiệp đáng thương.

Hỷ Lạc không nói gì nhìn Lâm Hạo Sơ, xem đi, thằng bé đều bị anh dạy biết giả dạng đáng thương thế này rồi cơ đấy.

Truyện được đăng tại đây

Kết quả chính là, Hỷ Lạc tốn hết nguyên một ngày, không thể làm cho lòng tự trọng của mình nhận được sự thõa mãn, với tình trạng đau khổ vì đi lòng vòng ngoài chợ cả ngày mệt muốn chết còn phải nấu cơm cho tổ tông.

Buổi tối Hỷ Lạc thoa mặt xong, cũng không đếm xỉa Lâm Hạo Sơ trực tiếp xốc chăn đưa lưng về phía anh nằm xuống ngủ. Lâm Hạo Sơ buông cuốn sách trong tay, từ phía sau ôm lấy cô, “Bà xã.”

Hỷ Lạc không kiên nhẫn mà từ chối, “Lăn qua bên kia.”

Lâm Hạo Sơ cười vô cùng khoan khoái bên tai cô, “Giận à?”

“Biết em giận thì tự giác đi, ngoan ngoãn nằm xuống nhắm mắt ngủ.”

Tay Lâm Hạo Sơ trong chăn trực tiếp đến trước ngực cô, cơ thể Hỷ Lạc chợt run rẩy, âm thanh cũng thay đổi, “Lâm Hạo Sơ, anh làm gì?”

Lâm Hạo Sơ ngậm vành tai cô, nhẹ nhàng liếm láp, “Làm chuyện anh thích làm. . .”

Hỷ Lạc xoay người nhìn anh, đôi mắt sắc đen như viên bảo thạch màu đen rực sáng, bàn tay dạo trên người cô nóng bỏng mà dịu dàng, anh trở mình đè cô, “Ngốc à, anh sao lại có thể rời xa được em, không có em, cái gì anh cũng làm không được.”

Hỷ Lạc hơi ngập ngừng mà oan ức, “Thế nhưng trong mắt anh cũng không có em mà.”

Lâm Hạo Sơ nhẹ nhàng cắn chóp mũi cô một chút, “Con mình mà em cũng ghen được sao? Anh thương thằng bé, bởi vì thằng bé là con chúng ta, anh yêu em, bởi vì em là cả cuộc đời anh.”

Hỷ Lạc nhấp môi, gương mặt hồng hồng, Lâm Hạo Sơ nhìn cô nằm phía dưới mình, trong lòng khẽ động, cúi người hôn cô, “Hỷ Lạc. . . Chúng ta sinh thêm bé gái đi.” Như vậy, nó sẽ giống em, dễ thương giống em như thế, hiền lành giống em như thế.

————————–

[14] : tên của Hỷ Lạc là tên của Yakult, Khả Lạc là cocacola, nên anh Lâm thêm tên Thất Hỷ là 7Up, thành nguyên tiệm nước ngọt!