Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh » Trang 46

Chương 46

Tim Hỷ Lạc đập thình thịch, chậm rãi xoay người. Hai năm không gặp, Lâm Hạo Sơ vẫn là bộ dáng đẹp đẽ, giống như đêm đó đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, anh mặc áo sơmi trắng, không có đeo cravat, cổ áo mở ra, áo khoác vắt lên cánh tay, trên mặt vẫn là nụ cười mê người đáng ghét đó. Mắt Hỷ Lạc vẫn chưa thích ứng được ánh sáng chói lòa, thấy mặt anh hơi mơ hồ, tất cả đều rất không rõ ràng.

Lâm Hạo Sơ thấy Hỷ Lạc đang ngẩn ngơ, ánh mắt cô hình như vẫn chưa tập trung, đôi mắt mơ màng ấy khiến anh cũng có chút lung lay, tay Lâm Hạo Sơ đột nhiên giữ gáy cô cúi người hôn cô, mãi đến khi anh đã tiến quân thần tốc cạy mở khớp hàm cô thì Hỷ Lạc mới khôi phục lại tinh thần, cô hơi bực tức khớp hàm dùng một ít lực liền cảm nhận được mùi gỉ sắt tràn ngập trong miệng.

Lâm Hạo Sơ buông cô ra, sờ sờ khóe môi, nhưng trên mặt lại cười đến giảo hoạt, “Hoàn hồn rồi?”

Hỷ Lạc hơi xấu hổ trừng mắt liếc anh, ôm sách đi tới cổng trường, vẻ mặt lạnh lùng, “Anh Lâm, xin tôn trọng một chút, loại hành vi hiện giờ của anh theo pháp luật gọi là quấy rối tình dục, đùa giỡn lưu manh!”

Lâm Hạo Sơ đi theo phía sau cô, bộ dạng tâm tình thật tốt, “Ờ, thì ra ở Pháp hôn vợ của mình cũng là một loại quấy rối tình dục? Sao anh chưa nghe nói bao giờ?”

Hỷ Lạc dừng chân lại, cắn răng căm hận mà nói, “Lâm Hạo Sơ, anh làm bộ mất trí nhớ cái gì? Chúng ta ly hôn rồi.”

Lâm Hạo Sơ bĩu môi, nhẹ giọng trấn an cô, “Đừng kích động.”

Hỷ Lạc xoay người, mặt đen sì tiếp tục đi ra ngoài, thấy Lâm Hạo Sơ vẫn theo mình, cô tức giận mà nói, “Anh theo em làm cái gì, nên đi đâu thì đi đi.”

Tâm tình Lâm Hạo Sơ thật tốt mà cười, “Anh là cố ý đến thăm em mà, vừa mới xuống máy bay liền đến đây, em không phải như này đối với ‘chồng trước’ của em sao?”

Hỷ Lạc trợn trắng con mắt, Lâm Hạo Sơ từ lúc nào mà lột xác một cách hoàn mỹ như thế biến thành một tên vô lại, hai năm không gặp biến hóa thế này cũng quá thể đi. Cô bước nhanh hơn, “Đã nói là chồng trước rồi, còn đến đây thăm em làm gì?”

Lâm Hạo Sơ cũng nhắm mắt theo đuôi đi theo cô, âm thanh rất thong dong mà nhẹ nhàng bay tới, “Anh là đến đưa thiệp mời.”

Hỷ Lạc sửng sốt một hồi, động tác dần dần chậm lại, “Thiệp mời gì?”

“Thiệp mời kết hôn.” Lâm Hạo Sơ híp mắt quan sát cô.

Tay Hỷ Lạc ôm sách siết chặt vào cuốn sách, “Ồ, chạy một quãng thật xa như vậy để đưa thiệp, anh Lâm, anh thật đúng là có lòng rồi, gọi một cuộc điện thoại có phải tốt hơn không.”

Lâm Hạo Sơ nhíu mày, “Đích thân đưa thiệp cho thấy anh khá coi trọng em.”

Khóe miệng Hỷ Lạc co giật, cố nén sự kích động muốn đem toàn bộ sách trong tay mà ném vào mặt anh, cô xoay người đối diện anh chìa một tay, “Đưa đây đi.”

Lâm Hạo Sơ lấy một tấm thiệp cưới màu đỏ tươi lộng lẫy đưa cho Hỷ Lạc, Hỷ Lạc xem cũng không thèm xem liền nhét vào trong trang sách, cô vén tóc, “Được rồi, em đã lấy rồi, anh có thể xéo được rồi.”

Lâm Hạo Sơ cong khóe môi cố nén cười, “Không mở ra xem sao? Có thể cho một chút ý kiến thiết kế.”

Hỷ Lạc tức giận khịt mũi, “Ngại quá, em học chính là thiết kế thời trang.” Sau đó cô liếc mắt thấy chiếc nhẫn ấy trên tay anh, “Anh phá sản hả?”

Lâm Hạo Sơ có chút bất ngờ hiếm thấy, “Có ý gì?”

“Không phá sản sao lại đeo nhẫn kết hôn trước đây vậy, hay là vợ của anh không để bụng?”

Lâm Hạo Sơ hiểu ý, anh xoay xoay chiếc nhẫn một cách chậm chạp, “Anh vẫn thích kiểu dáng này hơn, vợ của anh. . . chắc là không ngại đâu?”

Hỷ Lạc nhắm tịt mắt, dằn xuống cơn giận đang bừng bừng mọc lên, Lâm Hạo Sơ tên vô lại này, càng ngày càng vô lại rồi, cô ấy không ngại nhưng tôi để bụng nha, tôi bà nó không để bụng không được! Bây giờ cô nhìn anh cười thấy thế nào cũng có các loại chán ghét, Hỷ Lạc thở một hơi, từ hàm răng rít ra một câu, “Vợ anh thực sự là một. . . cực phẩm!”

Lâm Hạo Sơ suy nghĩ một chút, châm lửa phụ họa cô, “Là có tí cực phẩm, cô ấy có đôi khi ở đây. . . không quá nhanh nhạy.” Anh dùng ngón trỏ chỉ chỉ cái đầu Hỷ Lạc, còn đặc biệt có thâm ý thêm một câu, “Chẳng hạn như hiện giờ.”

Hỷ Lạc rất chậm hiểu tiếp tục bùng nổ cả vũ trụ nhỏ bé, tự động ngăn chặn sau câu nói của anh, “Thì ra anh thích dạng này nha, khẩu vị thật sự khác thường.”

Lâm Hạo Sơ thở dài, thật muốn nghiêm khắc lắc tỉnh cái não ngu ngốc của người nào đó, “Tần Hỷ Lạc, em thật sự không mở ra xem thử sao?”

Hỷ Lạc chẳng muốn lại trợn mắt nữa “Không xem, thấy tên anh mắt em sẽ co giật.”

Đọc FULL truyện tại đây

Lâm Hạo Sơ đầu đầy vạch đen, thế nhưng tâm tình tốt như cũ mà dụ dỗ khuyên bảo, “Ở Trung Quốc trùng hôn là vi phạm pháp luật đó.”

Khi Hỷ Lạc còn muốn khinh bỉ anh thêm vài câu, có một người đàn ông trong âu phục đen tiến lại gần thấp giọng nói gì đó với anh. Lâm Hạo Sơ hình như nhíu mày hạ mi, anh suy nghĩ một hồi rồi đi đến trước mặt Hỷ Lạc, “Anh có chút việc gấp nhất định phải lập tức đi xử lý, em. . .” Anh suy nghĩ một hồi hẳn là không có gì để nói, “Tạm biệt.”

Hỷ Lạc đực mặt ra, tình huống quái gì đây? Mới vừa nãy còn bộ dạng IQ cao của lưu manh không hơn không kém, bây giờ lại bắt đầu bắt chước nam chính trong tiểu thuyết Quỳnh Dao cái dạng muốn nói lại thôi rồi? Cô cười gượng hai tiếng, “Tạm biệt, không tiễn.”

Lâm Hạo Sơ nhìn cô một cái, cuối cùng cong khóe môi cười cười, “Luyến tiếc anh?”

Hỷ Lạc rốt cục là không thể nhịn xuống trong lòng bèn nói móc anh, “Lâm Hạo Sơ, hai năm không gặp, độ dày da mặt dần dày lên nha.”

Lâm Hạo Sơ cúi đầu cười cười, “Lúc rảnh rỗi thì xem qua thiệp cưới đó, em sẽ rất thích đó.” Nói xong liền cùng đi với người đàn ông toàn thân đen kia, Hỷ Lạc nhìn bóng lưng anh có chút xuất thần, người kia bên cạnh anh cô cũng không nhận ra, nhìn dường như không giống người trong chính phủ. . . Hỷ Lạc lắc đầu, thật vất vả mới trở lại cuộc sống yên bình, cũng không thể bởi vì sự xuất hiện bất ngờ của anh lại nổi sóng. Lâm Hạo Sơ là một vật nguy hiểm, Hỷ Lạc xây dựng trong tâm lý, yêu quý sinh mệnh, cách xa Lâm Hạo Sơ!

Ngày tiếp theo, Lâm Hạo Sơ lại biến mất, hình như anh thực sự chỉ là tới đưa cô thiệp mời kết hôn. Cảnh tượng hai người gặp lại cũng không giống như cô tưởng tượng trước đây cái kiểu xấu hổ, quái đản như thế.

Hỷ Lạc tắm rửa xong lau tóc, suy nghĩ một hồi vẫn là lấy ra cái thiệp mời màu đỏ kia. Một một mùi thơm nhàn nhạt kéo tới, mở ra nhìn liền, cô dâu: Giang Nhất Ninh, cô âm thầm nôn mửa, trong lòng chua xót, Lâm Hạo Sơ thật đúng là con ngựa già. Lại nhìn phía bên cạnh, chú rể lại là: Ngô Tu Kỳ! Hỷ Lạc trợn mắt lật qua lật lại xem đến mấy lần, bác sĩ Giang và thư ký Ngô? Nhớ tới câu nói lúc sắp đi của Lâm Hạo Sơ “Em sẽ thích đó.” Cô lập tức đen mặt, Lâm Hạo Sơ, không thất thường anh sẽ chết có phải không?

Qua một tháng, Giang Nhất Ninh và ký Ngô đều gọi điện thoại đến, Hỷ Lạc chần chừ rất lâu mới quyết định quay về tham dự hôn lễ của họ.

Ngày về nước, thời tiết rất tốt, và khi trở về có hai loại tâm tình hoàn toàn không giống nhau. Trở về Tần gia, Tần Vĩ Thâm và Chung Tinh vô cùng vui vẻ, tuy rằng rất cẩn thận, Hỷ Lạc vẫn thấy được dáng vẻ Chung Tinh trốn trong phòng bếp lén lút lau chùi nước mắt, cô thở dài trong lòng, mình thực sự rất không hiếu thuận, Tư Niên đi rồi, ba mẹ chỉ có một đứa con là cô, bây giờ lại vì một đoạn hôn nhân ngắn ngủi mà trốn thật xa, có phải cũng nên vì ba mẹ mà suy nghĩ nhiều hơn một chút không?

Ngày hôn lễ, Hỷ Lạc vẫn là có chút hồi hộp, trong lòng ám thị rất lâu mới ra khỏi cửa. Ngày đó Giang Nhất Ninh rất đẹp, trên mặt luôn nở nụ cười long lanh, thấy Hỷ Lạc rất nhiệt tình, sau đó kéo Hỷ Lạc nói nhẹ nhàng, “Đợi lát chị có lời muốn nói với em, nhất định phải chờ chị, đừng có giữa chừng mà chuồn đấy.”

Hỷ Lạc cười đáp ứng, được sắp xếp ngồi ở bàn bên nhà gái, cô buồn chán quan sát đại sảnh, cô từng tuổi này việc giao thiệp tiếp xúc trong tiệc cưới có hạn, trong cảnh này tự mình càng mơ mơ màng màng mà ráng hoàn thành buổi tiệc, nghĩ như vậy, càng thêm sợ hãi khi gặp Lâm Hạo Sơ. Mãi đến lúc tiệc rượu bắt đầu, cũng không có thấy Lâm Hạo Sơ, thần kinh mãi kéo căng của Hỷ Lạc mới được thả lỏng, vừa mới cầm đũa định ăn, một làn hơi thở nóng lướt qua tai, “Đang tìm anh?”

Cơ thể Hỷ Lạc cứng đờ, đôi đũa đang nắm thiếu chút nữa rơi trên mặt đất, Lâm Hạo Sơ dù bận vẫn ung dung ngồi bên cạnh cô, cứ toét miệng như vậy mà nhìn chăm chú vào cô.

Hỷ Lạc không nhìn anh, nắm chặt đôi đũa cúi đầu ăn.

Truyện được đăng tại đây

Lâm Hạo Sơ cũng không nóng lòng gây áp lực cho cô, ngồi bên cạnh cô, luôn gắp thức ăn cho cô. Hỷ Lạc bất đắc dĩ liếc anh một cái, “Lâm Hạo Sơ, anh không đói bụng?”

Lâm Hạo Sơ suy nghĩ một chút, một tay khoác lên lưng ghế dựa của cô, cúi người nói một cách cực kỳ mờ ám, “Đói. . . nhưng mà, anh muốn ăn cái khác.”

Hỷ Lạc không biết làm sao mặt lại đỏ, cô cúi đầu, trong lòng vẫn chồng chéo lên nhau, lời Lâm Hạo Sơ nói tuyệt đối không phải là ý tứ đó như cô nghĩ. Cô nắm chặt đôi đũa ăn tiếp thức ăn, suy nghĩ kiên trì đến cùng, ăn xong sẽ lập tức trốn. Trên người Lâm Hạo Sơ tuyệt đối có từ trường, chí ít khiến cô cảm giác đứng ngồi không yên toàn thân như nhũn ra.

Lâm Hạo Sơ quá mức đạo mạo trang nghiêm đi, anh ra vẻ rất lo lắng mà bảo, “Hỷ Lạc, em không khỏe? Sao mặt lại đỏ như thế?”

Hỷ Lạc nhắm tịt mắt, mỉm cười nghiến răng, “Có anh đây, em có thể thoải mái mới là quái đản á.”

Lâm Hạo Sơ rất vô tội chớp chớp mắt, âm thanh ấm áp mềm mại, “Anh. . . cái gì cũng không có làm mà?”

Hỷ Lạc ngẩn tò te nhìn anh, trong lòng một lần nữa nhịn không được muốn chửi bậy, Lâm Hạo Sơ nhất định là cố ý mà, giả ngây thơ thật đáng thẹn có biết hay không a a? Cô bất đắc dĩ xoa xoa trán, “Lâm Hạo Sơ, anh cố tình có phải hay không, cố ý không cho em ăn một cách tử tế sao?”

Lâm Hạo Sơ rốt cục ngoan ngoãn ngồi một cách yên tĩnh một hồi, giây tiếp theo lại mở miệng khiến Hỷ Lạc thiếu chút nữa rất mất hình tượng đem thức ăn vừa nuốt xuống toàn bộ phun ra ngoài.

Lâm Hạo Sơ cầm ly rượu, sau một hồi trầm ngâm, anh thong thả ung dung mà rằng, “Hỷ Lạc, chúng ta làm lại từ đầu đi?”

Hỷ Lạc sặc không khí, sặc đến mặt đều đỏ bừng lên, một bàn đầy người đều vô cùng kinh ngạc mà nhìn cô, Hỷ Lạc vừa thẹn vừa ngượng, Lâm Hạo Sơ đem nước trái cây của cô đưa cho cô, Hỷ Lạc từng ngụm từng ngụm mà uống, thật không dễ dàng từ kinh hãi mà hoàn hồn trở lại, “Lâm Hạo Sơ, anh nói gì thế?”

Lâm Hạo Sơ cầm một tay của cô, giọng điệu rất nghiêm túc, “Anh nói, anh muốn cùng em làm lại từ đầu.”

Hỷ Lạc dần dần bình tĩnh lại, tay mình chậm rãi rút ra, “Lâm Hạo Sơ, anh cho là, em sẽ vẫn đứng một chỗ chờ anh?”

Lâm Hạo Sơ trầm mặc một lát, sau đó nhẹ giọng nói rằng, “Lần này, đến lượt anh chờ em, bao lâu cũng được.”