Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh » Trang 11

Chương 11

Hỷ Lạc dựa vào bệ cửa sổ, thấy bóng dáng Cố Doãn vào Cố gia, vội vã xuống lầu chạy ra, lúc xuống lầu thì đụng phải Chung Tinh đang mua thức ăn về. Nhìn cách đi đứng thô bạo của con, Chung Tinh khó chịu chau mày lại, “Vội vội vàng vàng đi đâu vậy?”

Hỷ Lạc cũng không quay đầu lại nói, “Tìm Tiểu Doãn có việc.”

Chung Tinh bất đắc dĩ lắc đầu, định quay đầu lại bỗng nhiên nhớ tới cái gì, bà vội vã xoay người, “Hỷ Lạc.” Nhưng mà đã chậm một bước, con bé đó đã nhảy ra khỏi cửa chạy mất.

Hỷ Lạc ấn chuông cửa, qua thật lâu mới có người mở cửa. Cố Doãn đứng ở bên trong cánh cửa nhìn cô một hồi, sau đó xoay người lên lầu.

Hỷ Lạc vội vã đuổi kịp, cô theo cậu ta lên lầu, trong miệng lầm rầm, “Anh trong khoảng thời gian này làm gì vậy? Sao mà không ở nhà, nhà trọ cũng không thấy người.”

Cố Doãn đi vào thẳng phòng ngủ, ngồi trước bàn nhìn laptop, không thèm nhìn Hỷ Lạc một cái, “Dạo này anh rất bận, sắp tốt nghiệp rồi, rất nhiều việc.”

Hỷ Lạc ngồi trên giường, nhìn nghiêng cậu ta, ngón tay di di ra giường, “Anh. . . đang tức giận?”

Ngón tay Cố Doãn đang nhấp chuột ngừng lại, im lặng một hồi, giọng điệu có phần thấp xuống, “Anh luôn luôn nghĩ em chừng nào thì sẽ đến nói cho anh biết.”

“Em. . .” Hỷ Lạc nghẹn lời, cùng Cố Doãn biết nhau hai mươi năm, lần đầu tiên đối mặt cậu thì không có lực để nói, cô gục đầu xuống, “Em không biết nên nói thế nào với anh.”

Cố Doãn xoay ghế, ánh mắt nặng nề rơi vào người cô, ba mẹ đã sớm khéo léo nói cho cậu biết, cuối tháng cô sẽ kết hôn. Rõ ràng là biết tất cả đều không thay đổi, cũng tự nói với chính mình, sẽ không ép buộc cô, thế nhưng thực sự đối mặt trong lúc này, vẫn sẽ nhịn không được mà nổi cáu, nhịn không được mà tức giận, Cố Doãn hít một hơi thật sâu thở ra, “Hỷ Lạc.”

Hỷ Lạc ngẩng đầu nhìn thẳng cậu ta, nhìn trong ánh mắt người con trai lúc này tràn ngập đau thương.

“Xin lỗi, biết rõ lời chúc phúc của anh đối với em rất quan trọng, thế nhưng anh không có biện pháp, anh thật ích kỷ. Anh không có cách nào chúc phúc em.” Cậu chậm rãi chuyển lưng ghế dựa, nhìn ngoài cửa sổ, “Cuối tuần, anh sẽ rời khỏi đây, đi Mỹ.”

Trong đầu Hỷ Lạc dường như có sợi dây đàn bị kéo căng vang lên tiếng đứt gãy, cô ngơ ngác nhìn Cố Doãn, giọng có chút run, “Đi Mỹ?”

Cố Doãn cúi đầu, lộ ra một một nụ cười cay đắng, bởi vì đưa lưng về phía Hỷ Lạc nên che giấu rất tốt. Ánh mắt cậu một lần nữa trở lại trên laptop, chỉ nhàn nhạt lên tiếng, “Ừ.”

Hỷ Lạc nắm chặt tay, “Phải đi sao?”

Hàm dưới Cố Doãn siết chặt, cắn răng, “Vâng.”

Hỷ Lạc nhìn bóng lưng anh, trong giọng nói có một chút khẩn cầu, “Có thể hay không, chờ hôn lễ của em kết thúc rồi đi? Em. . . Rất mong muốn anh bên cạnh.” Cho dù biết yêu cầu của mình rất vô lý rất quá đáng, vẫn mong muốn anh có thể chúc phúc cô, cái tên này, từ lúc cô bắt đầu có ký ức thì đã ăn sâu vào thế giới của cô.

Cố Doãn nhìn luận văn trên màn hình máy vi tính, nào là khái niệm kinh tế học, nào là đồ thị, nào là số liệu, tất cả đều trở nên mờ mờ ảo ảo. Cậu buồn bực đem chuột vứt sang một bên, “Tần Hỷ Lạc! Đời này, anh đều không có cách nhìn em gả cho người khác. Cho nên, đừng lại bức anh.”

Hỷ Lạc sững sờ nhìn cậu, mũi cay cay, “Tiểu Doãn. . .”

Ngón tay Cố Doãn bấu chặt mép bàn trở nên trắng bệch, cậu im lặng một hồi, cúi đầu nói, “Tần Hỷ Lạc, em nhất định phải vui vẻ, đừng làm cho anh xem được dáng vẻ không hạnh phúc của em.”

Hỷ Lạc không nhớ rõ được chính mình như thế nào về nhà, Cố Doãn đến cuối cùng lại lưu cho cô một bóng lưng như trước, ký ức trong hai mươi năm, anh luôn luôn yên lặng đứng bên cạnh cô, nếu như không phải sự xuất hiện của Lâm Hạo Sơ, Hỷ Lạc chẳng bao giờ nhìn thẳng vào tình cảm của chính mình. Thì ra, Cố Doãn trong thế giới của cô, đã lâu như vậy, từ lâu cô cho rằng đó chỉ là sự tồn tại theo lẽ thường nên có. Thế nhưng nếu như không có yêu, cô lấy tư cách gì đến yêu cầu anh tiếp tục trông coi cô, cho nên, cô yên lặng ra đi, Cố Doãn cũng có quyền lợi hạnh phúc của anh ấy.

Chuyện hôn lễ đều là người lớn hai nhà chuẩn bị, Lâm Hạo Sơ này ngoại trừ lúc đăng ký từng xuất hiện qua, những lúc khác Hỷ Lạc chẳng thấy được bóng dáng của anh.

Không có chụp ảnh cưới, bởi vì công việc Lâm Hạo Sơ rất bận không có thời gian rảnh, anh cũng không thích quá khoa trương, cho nên Hỷ Lạc chiều theo ý anh, cho dù ở sâu trong nội tâm đây cũng là mối tình đầu của một cô gái, kỳ vọng cùng với người yêu của mình chụp được thời khắc đẹp nhất. Dù sao, cô chỉ là một cô gái hai mươi mốt tuổi.

Hôn lễ hôm đó, Hỷ Lạc mặc áo cưới màu trắng, thấp thỏm ngồi trong phòng của mình, cho đến lúc này như trước nghĩ tất cả đều không giống thực như vậy. Cô hít sâu, nghe trong phòng khách âm thanh ầm ĩ, ngực dần dần có chút cảm xúc yên ổn. Lâm Mẫn cùng mấy người bạn gái tốt đều bên người líu ríu thảo luận nên thế nào chỉnh chú rể, nên đòi bao lì xì mở cửa bao nhiêu.

Hỷ Lạc không yên lòng nghe các bạn đối thoại, bỗng nhiên nghe được ngoài cửa có tiếng người nói, “Chú rể tới, chú rể tới.”

Hỷ Lạc khẩn trương nhìn cửa phòng đóng chặt, tay cố sức nắm chặt váy cưới.

Tiếng đập cửa vang lên, trong phòng các cô gái tìm các loại câu hỏi hỏi Lâm Hạo Sơ, đều là thư ký Ngô cùng mấy người thanh niên đồng nghiệp giúp đỡ anh giải quyết. Lâm Hạo Sơ rất ít nói chuyện, Hỷ Lạc trong gian phòng cũng không thấy được vẻ mặt lúc này của anh, Hỷ Lạc càng căng thẳng, theo tính khí của anh, Hỷ Lạc thật sợ anh sẽ trở mặt.

Đọc FULL truyện tại đây

Cửa rốt cục bị mở, Lâm Hạo Sơ trong lễ phục màu đen đứng ở ngoài cửa, như trước nhàn nhạt mỉm cười, anh đứng ở cửa, chỉ là cong khóe môi, trong khoảnh khắc ấy, Hỷ Lạc nghĩ thế giới dường như bất động, chỉ có thể nghe được chính âm thanh tim mình đập, cô không kiềm nổi bước chân hướng anh đi đến.

Lâm Mẫn một tay túm lấy cô, lén lút bên tai cô nói nhỏ, “Cậu thế nào không có tiền đồ như vậy thế, vừa nhìn thấy trai đẹp liền đức hạnh kiểu này à. Rụt rè đi, rụt rè biết không, phải chờ anh ta qua đây ôm cậu lên xe.”

Hỷ Lạc sửng sờ một chút, lập tức thấy Lâm Hạo Sơ hướng cô đi tới từng bước một, tay anh ôm thắt lưng cô, in một nụ hôn trên trán cô, giọng nói nồng nàn từ phía trên truyền đến, “Chuẩn bị xong chưa?” Nói vừa xong, Hỷ Lạc đã bị ngang ngược bế lên, Hỷ Lạc hô nhỏ một tiếng, vòng tay qua cổ anh.

Cô do dự một chút, giương đôi mắt nhìn thẳng anh, “Anh. . . chân không sao chứ?”

Lâm Hạo Sơ như trước mỉm cười, nhìn về phía ánh mắt của cô nhưng không có ấm áp, giọng nói cực thấp, “Trong mắt em anh vô dụng như vậy?”

Hỷ Lạc cả kinh, vội vã phủ nhận, “Không, em chỉ là. . .” Câu kế tiếp còn chưa nói ra, đã bị Lâm Hạo Sơ bế ra khỏi phòng.

Bởi vì quan hệ của hai gia đình, cho nên hôn lễ rất long trọng. Cho đến lúc tiệc rượu bắt đầu, Cố Doãn thực sự không có xuất hiện, Hỷ Lạc thất vọng nhìn bữa tiệc ăn uống linh đình. Cô rũ đầu đứng trước cổng khách sạn, trong lòng có chút thất vọng mất mát, bỗng nhiên Chung Tinh vỗ vỗ vai cô, đưa qua điện thoại di động, thình lình xuất hiện hai chữ Cố Doãn khiến Hỷ Lạc trước mắt sáng ngời, cô cầm điện thoại di động đi tới một góc yên tĩnh.

“Alo.” Chỉ một chữ đơn giản nhưng sao nói lên lại không lưu loát.

Bên kia im lặng một hồi mới truyền đến tiếng nói của Cố Doãn, “Vui vẻ không?”

Hỷ Lạc dựa vào vách tường, cảm xúc lạnh lẽo trong khoảnh khắc từ sau lưng trống trải truyền đến toàn thân, giọng cô trở nên nhỏ hẳn, “Ừ, anh bây giờ càng vui vẻ.”

Cố Doãn cười nhẹ, “Thật ngốc. Anh ở hôn lễ của em còn có thể thuận lợi tiến hành sao?”

Hỷ Lạc mấp máy môi không nói gì.

“Hỷ Lạc, anh chúc phúc em. Mong muốn em mãi mãi hạnh phúc.” Cố Doãn nhìn khoảng không lan tỏa từ từ trong đại sảnh sân bay, cũng giống như nỗi trống trải đang dần lan tỏa trong tim cậu. Cho đến cuối cùng, mặc dù lại nói những lời cay độc, cậu cũng kiên quyết dằn lòng không đến xem cô không hạnh phúc, kiên quyến dằn lòng không đến xem cô không vui vẻ .

Hỷ Lạc nắm chặt điện thoại, ngón tay không ngừng dùng lực, cô cắn cắn môi dưới, “Tiểu Doãn, với em mà nói, anh là người rất quan trọng.”

Truyện được đăng tại đây

Cố Doãn nhếch môi, “Anh biết. Tạm biệt.”

Ngắt điện thoại, Hỷ Lạc dựa vào tường đờ ra, xoay người thì thấy Lâm Hạo Sơ đang đứng ở góc rẽ, sắc mặt dường như không tốt lắm.

Hỷ Lạc đi về phía anh, nhìn anh không thấy nụ cười, bỗng nhiên có chút sợ sệt, “Anh tìm em?”

Lâm Hạo Sơ nhìn cô một hồi, xoay người đi trước, “Nên kính rượu rồi.”

Toàn bộ buổi tối, Lâm Hạo Sơ tất nhiên không cần phải nói là bị chuốc rất nhiều rượu, lúc trở về nhà Lâm Hạo Sơ, sắc mặt anh có phần trắng bệch. Vào phòng, thư ký Ngô giúp Hỷ Lạc dìu Lâm Hạo Sơ vào phòng ngủ, anh ta kéo Hỷ Lạc thấp giọng nói, “Ngày hôm nay thời gian đứng rất dài, nếu có thể, buổi tối giúp anh ấy xoa bóp chân.”

Hỷ Lạc gật đầu, tiễn thư ký Ngô, lúc Hỷ Lạc trở lại phòng ngủ, Lâm Hạo Sơ đang ngồi trên giường nhìn cô, Hỷ Lạc có chút hồi hộp, tuy rằng không phải là lần đầu tiên ở cùng nhau, thế nhưng đêm nay dường như không giống, bọn họ đã là vợ chồng. Cô đi tới bên giường, “Anh. . . có muốn tắm không, em đi mở nước.”

“Ngồi xuống.” Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên lên tiếng.

Hỷ Lạc ngoan ngoãn ngồi bên giường, cô căng thẳng nắm chặt đốt ngón tay không dám nhìn Lâm Hạo Sơ.

Hơi thở ấm áp bỗng nhiên ập đến bên tai, mùi rượu nhàn nhạt lan tỏa, Hỷ Lạc nghiêng mặt, ngơ ngác nhìn khoảng cách giữa cô và Lâm Hạo Sơ quá gần.

Anh vươn tay đem trang sức trên đầu cô gỡ xuống, tóc dài trong nháy mắt bung xõa trên vai. Ngón tay anh theo sườn mặt cô chậm rãi lướt nhẹ, một đường nhẹ nhàng vẽ đến vành tai cô, anh vén mái tóc cô ra sau tai, cúi người hôn tai cô, Hỷ Lạc nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của anh. Anh chỉ là hôn vành tai của cô một cách hời hợt, “Tần Hỷ Lạc, hoan nghênh tới thế giới của Lâm Hạo Sơ.”

Hỷ Lạc mở mắt ra, ánh mắt mờ mịt, cô xoay người nhìn thẳng vào mắt anh.

Lâm Hạo Sơ nắm vai cô, đầu ngón tay lạnh lẽo, “Thế giới của anh, chỉ có màu đen, sợ không?”

Hỷ Lạc nhìn anh, trên khuôn mặt dễ nhìn không có lấy một nụ cười, cũng không có phòng bị, trong mắt không hề có cảm xúc dường như chỉ bộc lộ một loại khát vọng, Hỷ Lạc đưa tay cầm tay anh, “Cho dù là địa ngục, chúng ta cùng nhau xông vào. Có em theo, anh ít nhất cũng không phải cô đơn.”